Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Ánh Trăng Sáng Của Thủ Phụ Đã Quay Trở Về (Dịch FULL)

Chương 2: Nàng Xuất Hiện Vào Một Ngày Xuân Mười Năm Sau (2)

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

Đào Hồng do dự một lát, vẫn tiến lên hỏi thăm.

Thi Lệnh Yểu bị tiếng gọi này làm giật mình suýt ngã xuống suối, quay đầu lại thấy một nữ tử trẻ tuổi đang nhìn mình với vẻ quan tâm, nàng không nhịn được mà chỉ ngón tay vào mình: “Cô nhìn thấy ta sao?”

Đào Hồng xác nhận rồi, vị nữ lang xinh đẹp như hoa như ngọc trước mặt này, đầu óc quả thực có chút vấn đề.

Thấy Đào Hồng lẳng lặng gật đầu, Thi Lệnh Yểu lại vỗ vỗ cái đầu mụ mẫm của mình.

Ngốc thật mà, ma thì làm gì có bóng, nếu nàng thực sự chết rồi, sao nàng có thể nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của mình dưới nước chứ?

Thi Lệnh Yểu không biết rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với mình, chân nàng đạp trên đất bằng vững chãi, nhưng lại cảm thấy tâm hồn như đang trôi dạt, cảm giác bất định này khiến nàng có chút lo âu. Nhìn Đào Hồng, nàng dịu dàng nói: “Ta cùng người nhà đi dạo, nhất thời ham chơi nên mới đi lạc tới đây. Chẳng hay nương tử xưng hô thế nào?”

Đào Hồng nói tên mình, lại bảo: “Nữ lang cũng đặc biệt tới đây ngắm hoa đào sao? Hương Thiện Thủy chúng tôi nơi hẻo lánh, cũng chỉ có cây đào kia là có chút cảnh sắc, dạo gần đây cũng có không ít người mộ danh tới ngắm hoa, cầu nhân duyên đấy.”

Hương Thiện Thủy? Chẳng phải nàng nên ở gần vực thẳm phía sau núi chùa Đại Từ Ân sao?

Thi Lệnh Yểu càng thêm hồ đồ: “Hương Thiện Thủy là ở đâu? Có xa Biện Kinh không?”

Đào Hồng tốt tính giải đáp thắc mắc cho nàng.

Thật là tội nghiệp, người nhà cô ấy sao lại thiếu trách nhiệm thế chứ, biết nữ lang này đầu óc không tốt, lại xinh đẹp nhường này mà không trông chừng cho kỹ.

“Hương Thiện Thủy cách Biện Kinh một quãng đường đấy, trước kia tôi từng theo nhà tôi đi một lần, đi mất chừng hơn hai canh giờ mới tới cổng thành Biện Kinh. Nếu ngồi xe lừa thì sẽ nhanh hơn chút.”

Thi Lệnh Yểu nghe xong, lòng đã nguội lạnh một nửa.

Xa như vậy, nàng lại không biết đường, chỉ sợ nửa đường đi lạc vào rừng sâu không mông quạnh.

Lúc đó đúng là gọi trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng hay.

Thi Lệnh Yểu mím môi, tháo chiếc vòng tay hoa sen bằng vàng ròng trên cổ tay ra, đưa cho Đào Hồng, khẽ nói: “Chẳng hay có thể phiền nương tử sắp xếp giúp ta, đưa ta về Biện Kinh được không?”

Đào Hồng bị sự hào phóng của nàng làm cho tim đập thình thịch.

Dù lúc đầu cô quả thực có ý nghĩ xem có nhặt nhạnh được chút lợi lộc gì không, nhưng nhìn đôi mắt trong veo sáng ngời của Thi Lệnh Yểu, cô vẫn thấy có chút ngại ngùng.

Thi Lệnh Yểu cũng không thúc giục, chỉ yên lặng nhìn cô.

Đào Hồng đỏ mặt nhận lấy chiếc vòng, nói: “Cái này quý giá quá. Đợi nữ lang về nhà rồi, tùy ý thưởng cho ít tiền bạc là được rồi.”

Thấy cô đồng ý, Thi Lệnh Yểu nhẹ lòng một nửa, cười tươi nói: “Sao có thể thế được? Nương tử đã giúp ta, vốn nên cảm tạ tử tế, cô tự mình dựa vào bản lĩnh mà nhận tạ lễ, có gì là không thể chứ.”

Giọng điệu nàng tinh nghịch, Đào Hồng cũng không nhịn được mà cười theo: “Cô cứ gọi tôi một tiếng tẩu tử Đào Hồng, hoặc là mẹ Cẩu Đản cũng được.”

Thi Lệnh Yểu gật đầu, gọi một tiếng tẩu tử Đào Hồng, lại tự xưng họ Thi.

Đào Hồng dẫn nàng về nhà mình: “Hôm nay cũng muộn rồi, nhà tôi không có xe lừa, phải ra đầu thôn chỗ nhị thúc thuê, Thi nương tử hay là ở tạm nhà tôi một đêm? Cô yên tâm, sáng sớm mai tôi sẽ bảo nhà tôi đưa cô về Biện Kinh.”

Thi Lệnh Yểu gật đầu, nói lời đa tạ.

“Chẳng hay nhà Thi nương tử ở đâu trong thành Biện Kinh?” Tiếp đó, Đào Hồng lại nhớ tới một việc quan trọng: “Phù bài của cô có mang theo bên người không? Khi vào thành Biện Kinh, binh lính canh thành phải kiểm tra phù bài mới cho người vào thành đấy.”

Thấy Thi Lệnh Yểu ngẩn ra, Đào Hồng biết đầu óc nàng không tốt, e là trước kia đều do nô bộc trong nhà lo liệu những việc này, nàng tự nhiên không biết, bèn giải thích thêm vài câu: “Thi nương tử ở lâu trong khuê phòng nên không biết, đây là quy định mới ban hành vào năm Hiển Khánh thứ mười bảy, thi hành đến nay cũng được bốn năm rồi, bất kể là ai vào thành Biện Kinh đều phải trải qua thủ tục này.”

Hiển Khánh… năm thứ mười bảy? Đến nay đã thi hành được bốn năm.

Vậy năm nay, chính là năm Hiển Khánh thứ hai mươi mốt.

Nhưng mà.

Thi Lệnh Yểu thần sắc ngơ ngác: “Hiện tại, chẳng phải là năm Hiển Khánh thứ mười một sao?”

Nàng nhớ rất rõ, năm Hiển Khánh thứ chín, Hoàng thái hậu Đặng thị băng hà, để tránh quốc tang, nàng và Tạ Túng Vi đã thành thân vào tháng sau đó. Cuối năm nàng có mang, sang năm sau nàng sinh hạ một cặp song sinh, đến lúc nàng đi ngắm hoa đào, chỉ vài ngày nữa là đến sinh nhật hai tuổi của hai đứa nhỏ.

Thi Lệnh Yểu còn hào hứng nhắc với Uyển Phương rằng nàng đã chuẩn bị xong quà cho hai con.

Mặc dù đối với cặp song sinh, nhiều người sợ bị nói là bên trọng bên khinh nên thường tặng hai phần quà giống hệt nhau.

Nhưng tính tình và sở thích của hai đứa trẻ hoàn toàn khác biệt, Thi Lệnh Yểu đã suy nghĩ rất lâu mới chuẩn bị xong hai phần quà.

Nhưng bây giờ có người nói với nàng, hiện tại là năm Hiển Khánh thứ hai mươi mốt.

Đào Hồng ánh mắt đầy vẻ thương hại, lắc đầu: “Thi nương tử hồ đồ rồi, năm Hiển Khánh thứ hai mươi, Thánh thượng đại xá thiên hạ, lại lập lán phát gạo trong thành, nhà tôi còn đặc biệt đi Biện Kinh một chuyến, mang về được nửa bao gạo đấy. Tôi làm sao mà nhớ nhầm được?”

Giọng điệu cô vô cùng khẳng định, khiến Thi Lệnh Yểu cảm thấy một sự hoang mang sâu sắc.

Nói cách khác…

Nàng xuất hiện vào một ngày xuân của mười năm sau?




“Thi nương tử? Cô làm sao vậy?”

Đào Hồng thấy sắc mặt Thi Lệnh Yểu trắng bệch, thân hình vốn đã mảnh mai lảo đảo một cái, giống như cây liễu bên bờ sông đầu thôn, chẳng cần tốn sức bẻ, gió thổi một cái là có thể gãy ngay.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6