Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Ánh Trăng Sáng Của Thủ Phụ Đã Quay Trở Về (Dịch FULL)

Chương 5: Ngươi Thật Muốn Tái Giá? (3)

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

Hồi lâu sau, Tạ Túng Vi đặt bút lên giá bút bằng đồng chạm hình núi thọ biển phúc, ngẩng đầu nhìn thiếu niên vẻ mặt kiêu ngạo nhưng không giấu nổi vẻ thanh tú non nớt, trong giọng nói ẩn hiện chút bất lực: “Nói đi, tại sao lại đánh nhau với con trai của Thượng thư Tả bộc xạ?”

Đánh nhau?

Tạ Quân Đình khinh thường hừ một tiếng: “Rõ ràng là con đánh hắn đến mức không có sức đánh trả.”

Ánh mắt Tạ Túng Vi bình thản: “Con thấy tự hào lắm sao?”

Tạ Quân Đình nhất thời không nói gì, nắm đấm buông thõng bên sườn lại siết rất chặt.

Ông ấy lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng vậy!

Bất kể con phạm lỗi gì, cũng chỉ bày ra bộ dạng Thủ phụ cao cao tại thượng này, không tức giận, cũng không có bất kỳ cảm xúc dao động nào khác.

… Giống như, con chỉ là một người chẳng liên quan gì.

Tạ Quân Đình nghiến răng, thấp giọng nói: “Phu nhân nhà Thượng thư Tả bộc xạ muốn làm mai cho cha, con không đánh đàn bà, đánh con trai bà ta cũng không được sao?”

Làm mai.

Tạ Túng Vi rủ mắt, trong mắt thoáng hiện vẻ u ám, nhưng con ngươi chàng vốn đen sâu thẳm, một thiếu niên tâm tính nông cạn như Tạ Quân Đình không hề nhận ra chút đau đớn thoáng qua trong mắt chàng.

“Quân Đình, đây không phải là việc con nên quản.”

Tạ Quân Đình đột ngột ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt vĩnh viễn đạm mạc vô tình kia.

“Cha thực sự muốn tái giá sao?”


Đêm tối như nước, thi thoảng vang lên vài tiếng chim sẻ lảnh lót.

Tạ Quân Đình nghe mà nhíu mày.

Con chim đang rướn cổ kêu vang kia là một con chim đá đen khoang trắng được Tạ Túng Vi nuôi dưới hiên ngoài thư phòng.

Nói ra cũng thật kỳ lạ, vị Thủ phụ đại nhân uy nghi thâm trầm, nội liễm ưa tĩnh lặng này, khi riêng tư lại có sở thích nuôi chim.

Tạ Quân Đình nhận ra mình đã phân tâm, thấy Tạ Túng Vi vẫn luôn im lặng như thể mặc nhiên thừa nhận, thiếu niên mím chặt môi, gương mặt vẫn còn lộ rõ vẻ thanh sơ, nhưng cơn thịnh nộ sắc bén và bi thương trên người hắn lại như ngưng tụ thành thực thể, bùng lên hóa thành ngọn lửa ngút trời, hận không thể thiêu rụi mọi thứ tại đây cho sạch sành sanh.

"Vậy còn A nương của con thì sao?"

"Người định đặt bài vị của A nương con ở vị trí nguyên phối, để bà ấy trơ mắt nhìn người và tân phụ ân ân ái ái, vĩnh kết đồng tâm sao?!"

Tạ Quân Đình tự cảnh cáo bản thân không được sụp đổ, không được lộ ra dáng vẻ yếu đuối trước mặt người đàn ông bạc tình quả nghĩa này.

Nhưng chung quy hắn cũng chỉ là một thiếu niên mười hai tuổi, ngày thường dù có giả vờ kiêu ngạo khó thuần đến đâu, thì khi biết tin phụ thân sắp cưới người khác, mà mẫu thân hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn tất cả diễn ra, nhìn người chồng từng thuộc về mình kết lương duyên mới, nhìn đứa con bà cực khổ sinh ra phải gọi người đàn bà khác là "A nương", nỗi bi thương và mờ mịt to lớn dâng trào trong lòng vẫn khiến hắn không cách nào chấp nhận được.

Tạ Quân Đình tiến lên hai bước, hai tay chống lên chiếc bàn thư án bằng gỗ tử đàn, cúi người xuống áp sát phụ thân mình.

Đây là một tư thế mang ý xúc phạm vô cùng rõ ràng.

Tạ Túng Vi thản nhiên nuốt xuống sự chát đắng nơi cổ họng, ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn vào đôi mắt đang đỏ hoe của đứa con trai út.

Người đời đều nghĩ song sinh thì sẽ có dung mạo tương đồng.

Nhưng hai anh em Tạ Quân Yến và Tạ Quân Đình này, từ khi sinh ra, mọi người đã có thể phân biệt được sự khác nhau về ngoại hình của chúng.

Ca ca sinh ra đã anh tú, ngũ quan giống ông hơn.

Đệ đệ lại tinh tế hơn, có một đôi mắt gần như giống hệt mẫu thân hắn.

Giờ đây nhìn đôi mắt tràn đầy phẫn nộ, uất ức và không thể tin nổi này, Tạ Túng Vi hiếm khi rơi vào trạng thái thẫn thờ trong chốc lát.

Thông qua đôi mắt này, ông thấp thoáng nhìn thấy một chút hình bóng của thê tử.

Nhưng nàng đã mất mười năm rồi.

Luôn có rất nhiều người nhắc nhở ông về sự thật này. Mỗi lần bị nhắc nhở nhớ lại, lại có một con dao nhỏ được mài sắc lẹm, nhẹ nhàng mà nhanh chóng đâm vào tim ông.

Nỗi đau này ông đã chịu đựng nhiều lần, đã sớm tê liệt, bình thường sẽ không còn gây ra gợn sóng nào trong mặt hồ lòng gần như tĩnh lặng của ông nữa.

Nhưng nhát dao hôm nay lại đến từ đứa con trai út của bọn họ.

Tạ Túng Vi đặc biệt chán ghét việc nghe thấy sự thật nàng đã không còn trên thế gian này từ miệng của hắn.

"Lui ra."

Tạ Túng Vi nhìn con sư tử nhỏ đang xù lông kia, trong ánh mắt mang theo vẻ chán ghét nhàn nhạt.

Tạ Quân Đình những thứ khác không giỏi, nhưng về phương diện cảm nhận cảm xúc của người khác lại nhạy bén đến không ngờ.

Sự chán ghét và không vui trong mắt phụ thân giống như một trận mưa rào, xoẹt một cái khiến cả người hắn lạnh thấu tim.

Lớp lông xù lên rũ xuống, áp sát vào cơ thể đang run rẩy nhẹ của thiếu niên.

Tạ Quân Đình không nói một lời, tông cửa chạy ra, tiếng bước chân "đùng đùng" đủ để thấy lúc này hắn đang phẫn nộ đến nhường nào.

Lực chân lớn đến mức như muốn giẫm nát cả sàn nhà.

Có lẽ hôm nay nhớ về nàng quá nhiều lần, lúc này nghe tiếng bước chân đầy oán hận của con trai út, Tạ Túng Vi không hề tức giận, chỉ nhớ lại một chuyện cũ.

Sau khi cặp song sinh tròn một tuổi, hai anh em muốn học đi nên đôi chân nhỏ đặc biệt có lực. Có một ngày ông từ phủ nha trở về nhà, vừa bước vào viện Trường Đình đã nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của thê tử.

Tạ Túng Vi ngẩn ra, chưa kịp hỏi nàng đứng đầu gió làm gì thì đã bị nàng nắm lấy tay, vội vã kéo vào trong phòng.

"Phu quân, bọn trẻ giờ đã biết đạp chân rồi, giỏi lắm! Chàng mau lại xem này!"

Tạ Túng Vi sinh ra cao hơn nàng rất nhiều, vừa cúi mắt là có thể thu trọn khuôn mặt đỏ bừng, hàng mi run rẩy của nàng vào tầm mắt.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6