Cũng không biết là bị hai vợ chồng này ném xuống sông dìm chết, hay là mang đi bán cho nhà nào rồi.
Tóm lại, một gia đình khôn lỏi như nhà họ Vương tuyệt đối không chịu nuôi con gái, coi đó là thứ lỗ vốn.
Sinh ba đứa con gái mới đổi được một cục vàng cục bạc thế này, vợ chồng Vương Đại Trụ và Triệu Xuân Nương cưng chiều Vương Hổ hết mực, nuôi nó vừa béo vừa khỏe, tính tình cũng y như vậy.
"Con tiện tì ranh con này dám nói bừa? Coi chừng lão nương xé miệng ngươi ra! Con trai ta khỏe mạnh, sao có thể không nuôi lớn được chứ?" Triệu Xuân Nương tức đến nhảy dựng lên, chửi như tát nước vào mặt, "Ta ¥%……!"
"Ngươi dám chửi nương tử ta thêm một câu nữa!" Lâm Uy Minh trừng mắt, lập tức đứng ra che chở.
Chửi hắn thì không sao, nhưng chửi người nhà của hắn thì không được!
"Chửi nó thì sao? Ta cứ chửi đấy, làm gì được ta nào, ta @%……"
"%&¥…!…)"
Chát—
Lâm Uy Minh còn chưa kịp nói gì, bỗng nhiên Liễu Quân Lan giáng một cái tát thẳng lên miệng Triệu Xuân Nương, tiếng vang như sấm. Sau đó, mọi người liền thấy miệng của Triệu Xuân Nương sưng vù lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được, ngay cả ánh mắt độc địa ban đầu cũng trở nên trong trẻo hơn nhiều.
Mọi người: "..."
Thế giới bỗng chốc tĩnh lặng.
Lâm Uy Minh nuốt nước bọt, lặng lẽ lùi về.
Thôi được rồi, có mẹ hắn chống đỡ là đủ rồi!
"Bình tĩnh lại chưa?" Liễu Quân Lan điềm nhiên hỏi.
Triệu Xuân Nương đang ôm miệng, ngơ ngác gật đầu: "..."
Không bình tĩnh cũng không được!
"Nói năng cho đàng hoàng, rốt cuộc là chuyện gì, nhà họ Lâm chúng ta không phải người không nói lý lẽ." Ánh mắt bà tiện thể liếc qua Vương Hổ đang sốt đến đỏ bừng mặt, ngay cả đỉnh đầu cũng bắt đầu bốc khói, xem ra tình hình đúng là có chút nghiêm trọng.
Vương Đại Trụ tên tuy đặt là "Đại Trụ" (trụ cột lớn), nhưng lại là một gã đàn ông gầy gò thấp bé. Cái tát như sấm sét vừa rồi của Liễu Quân Lan cũng dọa hắn sợ mất mật.
"Nhà các người đúng là muốn không nói lý lẽ mà, họ Lâm kia, ngươi đừng tưởng bây giờ vẫn như ngày xưa..." Vương Đại Trụ không dám động thủ, chỉ đành nghiến răng nghiến lợi.
Tuyết Phù lập tức nhìn hai con trai: "Hai con nói xem rốt cuộc là chuyện gì?"
"Mẹ tuyệt đối sẽ không vì người khác vô lý mà vu oan cho các con!" Tuyết Phù nói đầy ẩn ý.
Lâm Tử Hàn và Lâm Tử Thu lập tức tranh nhau giải thích.
"Mẹ, chúng con không có đẩy hắn!"
"Buổi sáng con và ca ca dẫn muội muội đi chơi, hắn mở miệng chửi muội muội, nên chúng con đã đánh nhau một trận." Lâm Tử Thu thành thật nói.
Triệu Xuân Nương vừa nghe thấy vậy, như thể nắm được bằng chứng gì đó, nhảy cẫng lên định chửi bới, nhưng miệng sưng vù, tạm thời không nói được, chỉ có thể chỉ một ngón tay vào Lâm Tử Thu, với vẻ mặt ‘ngươi xem ta nói có sai đâu’.
"Thím Triệu khoan hãy kích động, đợi con trai ta nói xong đã! Nếu thật sự là con nhà ta làm sai, việc cần đưa người đến y quán, tự nhiên sẽ không chối từ. Nhưng nếu không phải, thím Triệu cũng phải cùng ta đến chỗ lý chính một chuyến!" Tuyết Phù lạnh lùng nói.
"..." Triệu Xuân Nương tuy vẫn còn tức giận, nhưng nhà mình dù sao cũng không đánh lại nhà họ đông người, nên đành phải nuốt những lời bẩn thỉu vào trong.
"Vậy con và đệ đệ cũng bị hắn đánh mấy cái, mọi người đều thấy cả! Nhưng sau đó hắn bị ngã không phải do chúng con đẩy, rõ ràng là hắn tự ngã vào hố."
"Lão Tam, lão Tứ, hai đứa vô dụng quá vậy? Sau này có chuyện đánh nhau thì phải gọi ta ngay!" Lâm Triết Vân nghe hai đệ đệ đánh nhau mà bị thương, liền nói với vẻ hận sắt không thành thép.
"Vâng vâng vâng!" Lâm Tử Hàn và Lâm Tử Thu gật đầu, nhị ca khỏe mạnh, đánh nhau giỏi nhất.
Lâm Trung Nguyên thấy mấy đệ đệ đúng là mang vẻ lúc nào cũng sẵn sàng đánh nhau, không nhịn được lên tiếng: "Không được tùy tiện đánh nhau với người khác, người quân tử không đứng dưới bức tường sắp đổ, phải lấy lễ phục người."
"Nếu Vương Hổ chửi muội muội là thứ lỗ vốn thì sao ạ?" Lâm Tử Thu chân thành hỏi.
"..." Lâm Trung Nguyên khựng lại, lạnh mặt, "Giết chết hắn!"
Thấy Vương Hổ đã bắt đầu co giật, Triệu Xuân Nương cũng lo sốt vó.
"Thật không phại các ca ca đánh đâu ạ." Ngón tay nhỏ của Lâm Vãn Nguyệt chỉ vào Vương Hổ đang sốt cao, cơ thể đã bắt đầu co giật nhè nhẹ, nghiêm túc nói, "Trên người hắn có thứ không sạch sẽ."
Triệu Xuân Nương lúc chửi người thì không hề kiêng dè, bây giờ nghe lời Lâm Vãn Nguyệt, lại cảm thấy nàng đang nguyền rủa con trai mình không qua khỏi.
"Con nhãi lỗ vốn nhà ngươi nói bậy cái gì thế? Con trai ta chỉ bị thốt thôi, uống thang thuốc là khỏi..." Miệng đã sưng vù, Triệu Xuân Nương nói năng không rõ ràng.
"Hắn có phại đã lấy đồ của người khác không, phại trả lại cho người ta."
Triệu Xuân Nương vừa nghe, lửa giận lại bùng lên, lời này chẳng phải đang nói con trai bà ta là kẻ trộm sao?
"Ngươi mới trộm đồ ấy, con trai ta ngoan như vậy, nó..." Nói đến đây, giọng Triệu Xuân Nương đột ngột im bặt, như thể bị thứ gì đó siết chặt cổ họng.
Bà ta nhớ ra rồi!
Hai hôm trước, cục cưng của bà ta đúng là có mang một món đồ về cho bà ta.
Là một chiếc khóa trường mệnh bằng vàng nạm bạc.
Mặt sau còn khắc một cái tên.
Hình như là... Đinh Thái Bình.
Chiếc khóa trường mệnh nặng trịch, đúng là một món đồ tốt. Triệu Xuân Nương với suy nghĩ đồ tốt đều phải dành cho con trai, ngay hôm đó đã đeo nó lên người con.
