...
Ăn cơm xong.
Hai huynh đệ Lâm Tử Thu, Lâm Tử Hàn lại ôm gối nhỏ vây quanh Lâm Vãn Nguyệt.
Lần này ngay cả Lâm Trung Nguyên và Lâm Triết Vân cũng có chút tò mò.
Từng người một mở to mắt, nhìn Lâm Vãn Nguyệt mong đợi hỏi: "Muội muội, muội thật sự nhìn thấy quỷ sao? Con quỷ đó trông như thế nào?"
"Có giống như trong kịch không, lưỡi thè ra rất dài?" Lâm Tử Thu vừa nói vừa bắt chước dáng vẻ trong vở kịch mình từng xem, cố gắng thè lưỡi ra, hai mắt còn trợn lên.
Lâm Vãn Nguyệt bị hắn chọc cho cười khanh khách.
"Lão Tứ, đệ đang giả quỷ treo cổ à? Quỷ khác làm gì có lưỡi dài như vậy." Lâm Trung Nguyên trêu chọc.
Lâm Tử Thu rụt lưỡi lại, "Vậy nhỡ quỷ khác cũng muốn thử thì sao? Lưỡi của quỷ treo cổ vui mà, có thể dùng làm dây thừng luôn."
Quỷ đại thúc đang lơ lửng trên mái nhà.
Cách một khoảng, hắn không để hắc khí trên người mình vấy bẩn lên người nhà họ Lâm.
Thấy Lâm Tử Thu diễn ra dáng, Đinh Thái Bình nghĩ một lát, cũng thè lưỡi ra học theo.
Ừm, hơi khó.
Dù sao hắn cũng không phải bị treo cổ chết.
"Quỷ xấu xí ném, vẫn nà các ca ca đẹp hơn."
"Ta có chỗ nào không đẹp bằng mấy thằng nhóc này?" Đinh Thái Bình tức giận bay một vòng trên mái nhà.
Cảm thấy ngoài lão đại Lâm Trung Nguyên trông còn tạm được, mấy đứa còn lại đều là trẻ con ranh.
Chẳng lẽ thẩm mỹ của tiểu nha đầu này khác người?
Đinh Thái Bình sờ cằm gật đầu, cảm thấy đúng là như vậy.
"Thật sao? Ta cũng muốn xem quỷ!" Lâm Triết Vân hăng hái, vung vẩy nắm đấm, "Nếu ta có thể thấy quỷ, ta sẽ đánh cho con quỷ xấu xí đó kêu oai oái! Tuyệt đối không để quỷ đến gần muội muội."
Hắn vừa dứt lời đã bị mẹ Tuyết Phù véo tai: "Đêm hôm khuya khoắt, con còn muốn thấy quỷ? Có phải muốn ăn roi không?"
"Ái chà... Mẹ! Tai, tai sắp rụng rồi! Đau quá!" Lâm Triết Vân đau đến nhón chân, vội vàng xin tha.
Ba huynh đệ còn lại lập tức tan tác như chim vỡ tổ, miệng lẩm bẩm, "Ngủ thôi, ngủ thôi."
"Buồn ngủ quá."
Lâm Triết Vân: "..."
Hừ, hắn đã nhìn thấu đám huynh đệ không đáng tin cậy này rồi!
Quá ư bạc bẽo!
"Vãn Vãn, mẹ đã đun nước nóng cho con, lát nữa tắm một cái cho người dễ chịu nhé?" Dạy dỗ xong lão nhị, Tuyết Phù nói với Lâm Vãn Nguyệt.
"Vâng vâng." Lâm Vãn Nguyệt gật đầu lia lịa.
Cũng nhờ hôm qua trời mưa, nàng mới có thể tắm thường xuyên như vậy.
Tuyết Phù biết Lâm Vãn Nguyệt thích tắm một mình, không muốn bị người khác nhìn thấy, sau khi mang nước nóng vào, nàng liền chu đáo kéo rèm lại.
Lâm Vãn Nguyệt nằm trong làn nước ấm, lấy ra một túi quà lớn Vượng Tử, lúc tâm trạng tốt thì nên ăn chút đồ ngọt.
Nhất là kẹo dẻo QQ vị nho.
"Ủa, đây là vật gì?" Một giọng nói quen thuộc mà quỷ dị lại vang lên.
Lâm Vãn Nguyệt sợ đến run lên trong nước.
Nàng thấy quỷ đại thúc không hề chính nhân quân tử kia đang ngồi xổm bên cạnh chậu tắm nhỏ của mình, còn đưa tay ra chạm vào kẹo dẻo QQ Vượng Tử của nàng!
A a a—
"Ngươi thao có thể nhìn trộm nữ hài tử tắm chứ!"
---
Đinh Thái Bình không cho là đúng, thậm chí còn rất khinh thường!
"Có đến mức đó không, ngươi chẳng phải chỉ là một đứa trẻ ranh sao?" Trong mắt Đinh Thái Bình, trẻ con đều không phân biệt giới tính.
Lâm Vãn Nguyệt lấy khăn tắm che trước người, nheo mắt lại, trong tay đã có thêm một lá bùa.
"Ngươi muốn chết thêm lần nữa sao?"
Uy hiếp!
Là uy hiếp trắng trợn!
"Khụ khụ..." Đinh Thái Bình cười gượng hai tiếng, ánh mắt rơi vào gói kẹo dẻo QQ nàng để bên cạnh.
Đinh Thái Bình có lẽ chưa từng thấy thứ này, đưa tay vơ lấy.
"Hử? Đây là thứ gì? Lại còn khá ngon?"
Quỷ ăn đồ không giống người.
Phần lớn chúng rất khó chạm vào thực thể ở dương gian, nhưng vẫn có thể ăn được tinh hoa của thức ăn.
Chỉ là những thứ bị quỷ ăn qua thường sẽ trở nên lạnh ngắt và cứng đờ, nhạt như nước ốc.
Lâm Vãn Nguyệt không thấy lạ về điều này, trước đây nàng cũng từng cúng tế cho không ít quỷ.
Để thỏa mãn những ý nghĩ kỳ quái của đám quỷ đó, nàng mới tích trữ rất nhiều đồ trong biệt thự.
Nhìn Đinh Thái Bình bỏ từng viên kẹo dẻo QQ vào miệng, ăn một cách vui vẻ, Lâm Vãn Nguyệt cũng không ngăn cản.
Thực ra lúc nãy thấy quỷ đại thúc này thu lại uế khí trên người Vương Hổ, cũng không dùng những uế khí đó làm vấy bẩn người nhà họ Lâm, nàng đã biết hắn thực ra vẫn còn thiện tâm, không có ý định hại người.
"Tiểu nha đầu, đồ này của ngươi từ đâu ra vậy? Còn loại khác không?" Đinh Thái Bình hỏi.
"..." Lâm Vãn Nguyệt bất giác liếc nhìn túi quà lớn Vượng Vượng đặt trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh.
Thân hình Đinh Thái Bình lập tức bay qua đó.
Lâm Vãn Nguyệt vội nhân cơ hội thay quần áo, sau đó nhìn hắn ăn hết túi quà lớn của mình.
Lâm Vãn Nguyệt lại lấy từ không gian ra một túi quà lớn khác đặt lên bàn.
Đinh Thái Bình ngồi đối diện nàng, ngón tay thon dài xám ngoét cầm một viên kẹo dẻo QQ Vượng Tử, "Mấy thứ này của ngươi mùi vị đều là lạ, nhưng thứ này ăn vào ngọt ngào, khá ngon."
Lâm Vãn Nguyệt lúc này mới dám nghiêm túc quan sát quỷ đại thúc ngồi đối diện mình, tướng mạo bình thường, cả người từ đầu đến chân như bị bao bọc trong một lớp màu xám nhạt. Giống như một tấm ảnh đen trắng để lâu, xuất hiện trước mặt nàng.
Nể tình quỷ đại thúc này chưa từng hại mạng người, Lâm Vãn Nguyệt tốt bụng hỏi: "Đại thúc, khóa đã trả cho ngươi rồi, thao còn chưa đi? Có phại còn tâm nguyện chưa nàn xong không ạ?"
