Một đứa trẻ ngoan ngoãn như vậy, cha mẹ nó nỡ lòng nào vứt bỏ chứ?
Tuyết Phù đổ chậu nước đen ra ngoài, liền thấy Lâm Vãn Nguyệt đang cầm chiếc quần thủng đáy, hai mắt mở to kinh ngạc.
Cái! Này! Là! Gì! Vậy!
“Đây là quần áo cũ của tứ ca con, con mặc tạm đã, đợi ngày mai ta sửa cho con mấy bộ khác.” Tuyết Phù sợ Lâm Vãn Nguyệt chê bai, vội giải thích.
“Không, không mặc!” Lâm Vãn Nguyệt lắc đầu.
Nàng đâu phải trẻ con thật, sao có thể mặc quần thủng đáy được?
Xấu hổ chết đi được!
Tuyết Phù: “?”
Chẳng lẽ con gái thích ở truồng à?
“Vậy không được, chúng ta là con gái, chắc chắn phải mặc quần. Nương đi lấy quần của tam ca con cho con vậy.” Sợ Lâm Vãn Nguyệt sẽ hình thành thói quen xấu, Tuyết Phù vội nói.
“Quần… hở…” Lâm Vãn Nguyệt sợ bà không hiểu, chỉ vào vị trí thủng đáy của chiếc quần rồi điên cuồng lắc đầu, “Không mặc không mặc!”
Tuyết Phù ngẩn ra, sau đó ánh mắt rơi xuống chiếc quần trong tay…
Ồ, thì ra là không muốn mặc quần thủng đáy.
Không ngờ một đứa trẻ mới ba tuổi đã có lòng tự trọng.
Bà vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ. May mà tay nghề may vá của bà tuy không được tinh xảo, nhưng ở trong làng cũng thuộc hàng khá. Rất nhanh, bà đã cắt ra một chiếc quần, rồi đường kim mũi chỉ thoăn thoắt sửa lại phần eo, cuối cùng cũng có thể để Lâm Vãn Nguyệt mặc vào.
Tắm xong, Lâm Tử Thu lén lút nấp ngoài cửa phòng tắm nghe ngóng, lòng rất đau khổ.
Muội muội vậy mà không chịu mặc chiếc quần nhỏ mà hắn đã tranh trước để cống hiến!
“Hê hê hê~ Muội muội chê ngươi bẩn đó.” Lâm Triết Vân hả hê trêu chọc hắn.
“Không thể nào! Ta mới tắm xong mà…” Lâm Tử Thu bĩu môi, có chút nghi ngờ dùng ngón tay xoa xoa mặt mình.
Hắn đã tắm rồi, rõ ràng là sạch sẽ mà!
Nhưng nhìn những sợi ghét bẩn được vò ra trên tay, hắn liền rơi vào im lặng.
Hu hu hu, quả nhiên hắn rất bẩn…
“Uầy~ Lão tứ ngươi bẩn thật đấy!” Lâm Tử Hàn cũng lộ vẻ ghét bỏ. Mỗi lần tắm, hắn đều là người tắm qua loa nhất, không bẩn mới là lạ.
Trong nhà chỉ có hai đứa bọn họ nhỏ tuổi nhất, quần áo cũng nhỏ nhất, được Tuyết Phù nhặt ra hai bộ sạch sẽ để cho Lâm Vãn Nguyệt thay.
Lâm Tử Thu và Lâm Tử Hàn đã tranh giành một hồi, sau khi mỗi đứa bị cốc cho một cái vào đầu, Lâm Tử Hàn cống hiến áo của mình, còn Lâm Tử Thu dâng lên chiếc quần thủng đáy nhỏ của hắn.
Nhưng bây giờ muội muội đã mặc áo của tam ca, lại không chịu nhận quần của hắn.
Đau lòng quá đi…
Hắn quyết định sau này nhất định phải tắm rửa thật sạch sẽ!
…
Nhà họ Lâm nghèo, trên bàn ăn cũng không phải là đèn dầu hay nến sáp, mà là dầu thông do Lâm Uy Minh tự mình lấy, thêm một chút bấc cỏ đăng tâm, ánh sáng không tỏ, còn có mùi dầu thông nồng nặc.
Cả gia đình tám người quây quần bên bàn ăn dưới ánh đèn mờ ảo. Trên bàn không có nhiều thức ăn, về cơ bản toàn là màu xanh, rau dại chiếm hơn một nửa. Trước mặt mỗi người đều đặt một bát cơm độn rau dại.
Nhưng để chào đón Lâm Vãn Nguyệt, mấy con chuột đồng mà Lâm Trung Nguyên tìm được đã được nấu thành canh. Liễu Quân Lan còn đặc biệt tráng cho Lâm Vãn Nguyệt một chiếc bánh trứng, bên trong có thêm hành dại thái nhỏ, tráng thành một chiếc bánh lớn, mùi thơm vô cùng.
“Vãn Vãn, cho con dùng cái này.” Tuyết Phù sợ Lâm Vãn Nguyệt không biết dùng đũa nên đưa cho nàng một chiếc thìa gỗ nhỏ.
Lâm Vãn Nguyệt cầm thìa gỗ, múc một miếng cơm độn rau dại đưa vào miệng. Vị của ngũ cốc và rau dại còn lẫn với nấm thái hạt lựu, đây đã là bữa ăn ngon nhất mà nhà họ Lâm có thể có được, hương vị quả thực rất tuyệt.
Dưới ánh mắt của cả nhà, Lâm Vãn Nguyệt ăn từng miếng lớn.
“Ngon không?” Liễu Quân Lan cười tủm tỉm nhìn cháu gái nhỏ.
“Ngon lém~” Lâm Vãn Nguyệt miệng nhét đầy cơm, gật đầu nói không rõ tiếng.
Tục ngữ có câu, tuổi ăn tuổi lớn, ăn hại cha già.
Dù ngon đến mấy, phần cơm trong bát mỗi người cũng không nhiều, đặc biệt là bốn người con trai đang tuổi ăn tuổi lớn. Tuyết Phù và Lâm Uy Minh múc cho mấy đứa con nhiều hơn một chút, còn hai vợ chồng thì chẳng ăn được bao nhiêu.
Đêm đã khuya.
Nhà họ Lâm không lớn, ngoài một gian nhà chính nhỏ nối liền với nhà bếp, chỉ có hai gian phòng ngủ.
Liễu Quân Lan một gian, sát tường dùng ván gỗ và rơm rạ dựng thêm một chiếc giường nhỏ, là chỗ ở của đại ca Lâm Trung Nguyên và lão nhị Lâm Triết Vân.
Lâm Tử Hàn và Lâm Tử Thu hai đứa nhỏ hơn, vốn ở cùng cha mẹ là Lâm Uy Minh và Tuyết Phù.
Nhưng hôm nay, hai đứa chúng nó nói gì cũng nhất quyết đòi chen vào ngủ cạnh muội muội.
“Giường của bà nội nhỏ như vậy, hai đứa mà chen vào thì muội muội ngủ ở đâu?” Lâm Trung Nguyên ra dáng đại ca, chau mày đẩy hai đứa em song sinh ra ngoài.
“Vậy đại ca và nhị ca qua phòng cha mẹ ngủ đi, chúng ta ở cùng bà nội và muội muội là được rồi?”
“Hai đứa có muốn bị ta treo lên tường không!” Lâm Triết Vân khoe cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay mình.
Tuổi của hắn tuy nhỏ hơn đại ca hai tuổi, nhưng lại lớn lên đặc biệt khỏe mạnh, đầu hổ não hổ, cao to vạm vỡ hơn những đứa trẻ cùng tuổi trong làng.
Lâm Triết Vân ngày thường quả thực không lanh lợi bằng hai đứa em, nhưng cũng có thể nghe ra ngay ý đồ của chúng, lại còn định đuổi hắn ra khỏi bên cạnh muội muội ư?
