Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Bé Cưng Yếu Đuối Được Lão Đại Mạt Thế Nuông Chiều (Dịch FULL)

Chương 1: Trời giáng sấm sét

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
“Rầm rầm rầm…”

“Gào gào gào…”

Trên ban công phòng 203 của một tòa chung cư bỏ hoang, một con zombie với làn da trắng bệch, khóe miệng vương máu tươi, đang mặc chiếc áo hai dây hở rốn, không ngừng tông vào cánh cửa gỗ màu trắng. Khung cửa bị nó tông vào vang lên từng tiếng loảng xoảng.

Trong phòng khách,

Một cô gái với dung mạo xinh xắn, ngũ quan tinh xảo, trong bộ đồ thể thao thoải mái đang ngồi trên sofa, thản nhiên như không có ai bên cạnh mà ăn lẩu tự sôi.

“Lẩu này cay quá đi mất.”

“Đã ghê!”

Trán Cốc Vũ lấm tấm mồ hôi, hai má cũng đỏ ửng lên, cô không ngừng hít thở sâu, nhưng trên mặt lại lộ rõ vẻ hưởng thụ.

“Thứ ngon thế này, chỉ có con người mới làm ra được. Xem ra, làm người cũng không tệ, ít nhất là không thiếu đồ ăn ngon.”

Hơn mười ngày trước, Cốc Vũ vẫn còn là một tiểu yêu tinh tự do tự tại, bá chủ một phương trong rừng Sương Mù, nào ngờ sét đánh giữa trời quang, một tia sét trời giáng xuống đánh cô cháy ngoài mềm trong.

Uy lực khủng khiếp của tia sét cũng đã mở ra một khe hở không gian, linh hồn cô theo đó mà đến thế giới này, trọng sinh vào cơ thể vừa mới chết.

Tuy là thân xác con người, nhưng lại hợp với linh hồn của cô một cách lạ thường, có lẽ đây chính là duyên phận.

Chủ nhân của cơ thể này cũng tên là Cốc Vũ, khi mạt thế ập đến, thầy cô và bạn học đều biến thành zombie. Trong lúc hoảng loạn, cô trượt chân, đầu đập vào góc nhọn của chiếc ghế rồi tắt thở.

May mà nguyên chủ vừa mới chết không lâu, tiểu yêu tinh đã tiếp nhận được một phần nhỏ ký ức nông hằng ngày của cô. Sau một thời gian làm quen, cô đã cơ bản thích nghi được với thế giới hoàn toàn xa lạ này.

“Loảng xoảng loảng xoảng!”

Con zombie trên ban công vẫn không ngừng tông vào cửa sổ, Cốc Vũ ăn một miếng xúc xích, liếc nhìn nó rồi càm ràm:

“Thế giới của các người cái gì cũng tốt, chỉ là không có linh khí, ta đã tìm gần nửa tháng rồi mà không thấy một tia nào cả.”

“Chị Bạch Dương nói, một yêu tinh mà không nỗ lực tu luyện, mơ ước thành tiên, thì không phải là một yêu tinh tốt. Yêu sinh như vậy không có ý nghĩa, chỉ là một cái vỏ rỗng, còn thua cả cái xác không hồn.”

Và Cốc Vũ vẫn luôn cho rằng, mình là một yêu tinh tốt đã thoát khỏi những thú vui tầm thường, một lòng tu luyện thành tiên.

Dù cho thế giới này không có một tia linh khí nào, cô vẫn đang nỗ lực tìm cách để tiếp tục tu luyện.

“A a a…”

Nhưng con zombie không hiểu lời cô, vẫn tiếp tục tông cửa, miệng không ngừng há ra ngậm vào, muốn cắn một miếng thịt tươi.

“Đàn gảy tai trâu.”

Cốc Vũ càm ràm một câu, ăn nốt miếng khoai tây cuối cùng, đậy nắp hộp lại, cho vào túi ni lông rồi đặt ở góc tường.

Cô lại lấy một chai nước súc miệng từ ba lô sau lưng, đi vào nhà vệ sinh súc miệng, rồi bước đến bên cửa ban công, mở cửa sổ bên cạnh ra, con zombie lập tức tiến lại.

Nhìn con zombie đang vươn dài hai tay, miệng không ngừng há ra muốn cắn mình, Cốc Vũ không vui nói: “Dù gì cũng làm hàng xóm một đêm rồi, sao ngươi vẫn muốn ăn ta thế? Bất lịch sự quá đấy. Tuy ngươi bất lịch sự, nhưng ta vẫn rất nói lý lẽ.”

Cốc Vũ vươn ngón tay thon dài trắng nõn, không ngừng vẽ vòng tròn trong không trung, từ đầu ngón tay tỏa ra từng luồng ánh sáng trắng ấm áp.

Ánh sáng này men theo cánh tay zombie mà đi lên não, rồi bắt đầu xoay tròn từ đỉnh đầu nó đi xuống.

Một hiện tượng kỳ diệu đã xảy ra.

Làn da trắng bệch của con zombie dần dần trở lại bình thường, nhưng không phải là sắc hồng hào của người sống, mà là một màu trắng bệch của người chết.

“Ủa!”

“Hóa ra ngươi chết thật rồi à.”

Cốc Vũ ngạc nhiên thốt lên, tiến lên một bước để kiểm tra, nghi hoặc nói: “Trên người cũng không có vết thương!”

Cô thở dài,

“Vốn định cứu ngươi một mạng. Ai ngờ ngươi không có phúc hưởng. Nhưng mà, ta giúp ngươi không còn phải làm một du thi vô tri vô giác nữa, cũng coi như trả tiền trọ một đêm cho ngươi rồi.”

“Ta không ở đây mục rữa cùng ngươi nữa đâu, ta phải đi tìm linh khí đây, tạm biệt.”

Cốc Vũ đi đến bên sofa, nhấc chiếc ba lô hai quai căng phồng lên vai, bên trong đều là nước, thức ăn và một ít đồ dùng vệ sinh mà cô thu thập được từ các siêu thị trên đường đi.

Mở cửa phòng,

Ánh sáng ngoài hành lang có chút mờ tối, trống rỗng, không có một con zombie nào. Bởi vì hôm qua lúc vào đây, cô đã dọn dẹp sạch sẽ rồi.

Cô nhanh chóng xuống tầng một, ra khỏi khu dân cư, hướng về phía đông thành phố.

Cô đã tra trên bản đồ, phía đông có một khu rừng nguyên sinh, nên cô muốn đến đó tìm linh khí.

Nơi đông người không có linh khí, rừng rậm hoang vu ít người lui tới biết đâu lại có, truyện tiểu thuyết ở thế giới này chẳng phải đều viết như vậy sao!

An toàn đi đến cổng khu dân cư, tốc độ của Cốc Vũ chậm lại.

Mặc dù vừa đến thế giới này, cô đã tìm lại được năng lực điều khiển dây leo và chữa trị, nhưng đám zombie kia đều muốn ăn thịt cô, vẫn nên cẩn thận một chút, thận trọng là trên hết.

Nhìn những con zombie đang lang thang trên phố, Cốc Vũ thầm nghĩ, đợi khi bà cô đây có thể tu luyện rồi, một phút là giết sạch các ngươi.

Hừ! ╭(╯^╰)╮

Cô lặng lẽ men theo ven đường, cẩn thận tránh né những con zombie trên đường đi.

Mấy ngày nay,

Cô đã giết không ít zombie, về cơ bản đã hiểu rõ tình hình của chúng.

Thị giác của chúng rất kém, ban ngày thính giác và khứu giác rất yếu, chỉ cần không gây ra động tĩnh quá lớn thì sẽ không bị phát hiện.

Nhưng ban đêm thì khác, chỉ cần một chút động tĩnh nhỏ và mùi máu tanh, chúng sẽ lập tức vây lại.

Đêm thứ hai khi đến thế giới này, cô đã tận mắt chứng kiến một nhóm nhỏ bị bầy zombie nhấn chìm, thảm không nỡ nhìn.

Vì vậy, cô thường đi đường vào ban ngày, ban đêm thì tìm chỗ ẩn nấp.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6