Nhìn đồng hồ trên tay, Thương Mặc nói: "Mọi người hồi phục cả chưa? Trước khi trời tối phải đến được trung tâm nghiên cứu."
"Rõ."
Ba người lập tức đứng thẳng tắp, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.
Thương Mặc lại nhìn Cốc Vũ trong lòng, giọng nói bất giác dịu đi vài phần: "Em thì sao?"
Cốc Vũ gật đầu, hỏi: "Các anh định đến Trung tâm Nghiên cứu Sinh học Lăng Châu à?"
"Em biết nơi đó?" Thương Mặc có chút bất ngờ, thành phố Lăng Châu có không ít phòng thí nghiệm, sao cô lại biết họ định đến Trung tâm Nghiên cứu Sinh học Lăng Châu?
"Bây giờ là mạt thế, vấn đề lớn nhất của nhân loại là virus zombie, các anh lại muốn đến trung tâm nghiên cứu, vậy khả năng cao chính là Trung tâm Nghiên cứu Sinh học Lăng Châu. Hơn nữa nơi đó tôi đã từng đến, giáo viên nói họ hợp tác với phòng thí nghiệm nước ngoài, nghiên cứu một loại dược liệu có thể thúc đẩy sinh vật tiến hóa, là công nghệ tiên tiến hàng đầu thế giới."
Điều này Cốc Vũ không nói dối, nguyên chủ là sinh viên Đại học Lăng Châu.
Để bồi dưỡng cảm quan học thuật và mở mang kiến thức cho sinh viên, giáo viên đã dẫn họ đi tham quan không ít phòng thí nghiệm, trong đó có cả Trung tâm Nghiên cứu Sinh học Lăng Châu.
Bốn người không ngờ Cốc Vũ lại khá thông minh.
Lâm Thịnh Đông hỏi: "Em dâu, vậy em có biết tình hình ở trung tâm nghiên cứu không?"
"Zombie ở đó rất nhiều." Nói xong, Cốc Vũ lại nhấn mạnh, "Cực kỳ nhiều, hình như có thứ gì đó đang thu hút chúng, trước đây tôi chính là chạy từ đó ra."
Cũng thật là trùng hợp.
Lúc mới đến thế giới này, Cốc Vũ đang ở Trung tâm Nghiên cứu Sinh học Lăng Châu, giáo viên, bạn học và các nhà nghiên cứu xung quanh đều đã biến thành zombie, chỉ còn lại một mình cô là người sống.
May mà cô có dây leo, cộng thêm lúc đó zombie cũng không quá lợi hại, cô chỉ bị vài vết thương nhẹ là đã thuận lợi chạy thoát.
"Nói vậy thì, nơi đó không dễ vào rồi." Lâm Thịnh Đông vuốt cằm, suy nghĩ một lúc rồi nói: "Hay là nghĩ cách dụ zombie ra ngoài, sau đó chúng ta vào trong."
Bàng Hưng nói tiếp: "Muốn dụ zombie, động tĩnh phải khá lớn, chúng ta chỉ mang được vài quả lựu đạn từ sở cảnh sát, lúc ra ngoài đều ném hết cho con zombie tiến hóa kia rồi."
Sau một hồi suy tư, Thương Mặc lên tiếng: "Đến Cục Lưu trữ Xây dựng Đô thị, ở đó có bản vẽ xây dựng của trung tâm nghiên cứu."
Trung tâm nghiên cứu rất có khả năng tồn tại zombie tiến hóa, tuyệt đối không thể liều lĩnh xông vào.
Tuy đã không sợ virus zombie, nhưng với số lượng zombie nhiều như vậy, căn bản không cần đến virus, chúng có thể trực tiếp cắn chết họ.
Lúc này, Cốc Vũ nói:
"Nếu các anh đi cứu người thì không cần đâu, bên trong không còn một ai sống sót, lúc đó chỉ có một mình tôi chạy thoát ra được."
"Không phải đi cứu người, mà là để lấy một phần tài liệu nghiên cứu. Chuyên gia của chúng tôi cho rằng, nghiên cứu mà trung tâm và phòng thí nghiệm nước ngoài tiến hành, rất có thể chính là nguyên nhân gây ra virus zombie, vì vậy phải lấy được tài liệu thí nghiệm liên quan."
Họ sớm đã biết phòng thí nghiệm không còn người sống.
Mục đích của chuyến đi này là lấy tài liệu nghiên cứu của phòng thí nghiệm. Virus zombie đã do con người tạo ra, thì tất nhiên cũng phải do con người kết thúc.
"Ừm..."
Cốc Vũ nhớ lại kinh nghiệm chạy trốn khỏi phòng thí nghiệm trước đây, nói: "Nếu là như vậy, có lẽ tôi có thể đưa các anh vào phòng thí nghiệm."
"Thật sao?"
Bốn người đồng loạt nhìn về phía Cốc Vũ, không ngờ lại có niềm vui bất ngờ.
Cốc Vũ gật đầu: "Trung tâm nghiên cứu nằm ở rìa thành phố, phía sau là núi lớn, ở đó có một cửa thông gió, tôi chính là từ đó thoát ra."
"Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh."
Đồ Thừa kinh ngạc thốt lên, lẽ nào vận may của họ sắp đến rồi sao?
Bàng Hưng nhìn Cốc Vũ giơ ngón tay cái lên hết lời khen ngợi: "Em Vũ, em đúng là đại phúc tinh của đội chúng ta."
"Nếu đã vậy, thì đi thôi! Đến trung tâm nghiên cứu sớm một chút để xem tình hình bên đó thế nào." Thương Mặc lên tiếng, có người biết tình hình dẫn đường thì không cần phải mạo hiểm đột nhập vào Cục Lưu trữ Xây dựng Đô thị nữa.
Sau khi thu dọn đơn giản, năm người bắt đầu lên đường.
Hiện tại mạt thế mới bắt đầu chưa lâu, thức ăn tương đối dồi dào, chỉ là khó kiếm, nhưng đối với bốn người Thương Mặc thì không phải vấn đề lớn.
Vì vậy trên người họ đều mang súng, vũ khí lạnh và đạn dược, thức ăn và nước uống chỉ mang lượng đủ dùng cho hai ngày.
Khi bốn người thấy ba lô của Cốc Vũ chứa đầy thức ăn và nước uống, họ lại một lần nữa kinh ngạc.
"Em gái, chuẩn bị đầy đủ ghê nhỉ, trong thời mạt thế mà mang nhiều vật tư như vậy, không sợ bị cướp à?" Lâm Thịnh Đông tò mò hỏi, trông cô gái nhỏ có vẻ yếu đuối, không ngờ lại là một phú bà.
Cốc Vũ nhún vai, thản nhiên nói: "Cũng có người cướp của tôi. Nhưng họ đã bị zombie ăn thịt, hoặc biến thành zombie rồi."
Mấy ngày đầu còn đỡ, không ai cướp đồ của cô, nhưng khi số người dám giết zombie ngày càng nhiều, người đi cướp đồ cũng dần tăng lên, còn có kẻ muốn bắt nạt cô.
Cốc Vũ chính là tiểu bá vương trong rừng, chưa từng có ai dám bắt nạt cô, huống hồ là loài người yếu ớt.
Sĩ khả nhẫn, thục bất khả nhẫn. (Có những chuyện có thể nhịn, nhưng có những chuyện không thể nhịn được.)
Cô trực tiếp quất ra sợi dây leo đầy dịch cơ thể của zombie, đâm bị thương bọn chúng.
Không bao lâu sau, những người đó bị zombie vây quanh ăn thịt, kẻ không bị ăn thịt chắc cũng đã biến thành zombie.
Trong lúc nói chuyện, năm người đã đi ra khỏi khu dân cư.
Vì lúc Cốc Vũ vào tiểu khu đã dọn dẹp một lần, lúc bốn người Thương Mặc vào lại dọn dẹp thêm một lần nữa, nên số lượng zombie trong tiểu khu không nhiều.
Nhưng vận may của mấy người có chút không tốt, vừa hay có một con zombie lang thang đến đây.
