“Đàn bà con gái, bà biết gì mà nói!!”
Tô Già Ni đóng cửa phòng, ngăn cách tiếng nói của họ.
Căn phòng của cô, trang trí màu hồng phấn mộng mơ, thể hiện rõ sự cưng chiều của bố mẹ dành cho cô.
Kiếp trước, cô ngây thơ nghĩ rằng ngôi nhà này ấm áp và dễ chịu.
Bố mẹ Tô vốn là người Tô Thị, khi còn trẻ cùng nhau đến Kinh Thị phát triển, từ một xưởng nhỏ làm thành một công ty cỡ trung, tài sản gia đình hơn trăm triệu, tạm coi là đã an cư lạc nghiệp ở đây.
Gia đình ba người, sống trong biệt thự song lập hơn hai mươi triệu, thuê 3 người giúp việc, 2 tài xế.
Trước đây cô học lớp quốc tế của trường cấp ba trực thuộc Kinh Thị, bạn bè xung quanh gia cảnh chỉ có hơn chứ không kém cô.
Kế hoạch của bố mẹ Tô là cho cô đi du học, nhưng năm lớp 11 cô gặp Trì Vực, sống chết đòi chuyển sang lớp chọn, thi đại học trong nước.
Cô dốc sức, và thực sự đã vào được lớp chọn.
Bố mẹ Tô giơ cả hai tay tán thành.
Cô ngây thơ nghĩ rằng bố mẹ cưng chiều cô, ủng hộ mọi ý tưởng của cô.
Kiếp trước, sau khi kết hôn cô vô tình mới nghe được sự thật, bố Tô ban đầu muốn đánh gãy chân cô, nhưng mẹ Tô lại khuyên ông rằng lớp quốc tế nhiều nhất cũng chỉ là phú nhị đại, phú tam đại, còn lớp chọn chắc chắn là con nhà tinh anh và quyền quý, kết giao với ai có chút quan hệ cũng giúp họ mở rộng mối quan hệ, hai người mới đạt được thỏa thuận.
Cô thi đỗ Thanh Hoa, bắt đầu theo đuổi Trì Vực một cách nghiêm túc, họ khuyến khích cô cả về tinh thần và vật chất, cô cảm động nghĩ rằng bố mẹ đang ủng hộ cô theo đuổi tình yêu.
Thực ra họ chỉ nhìn trúng gia thế của Trì Vực, thèm thuồng chảy nước miếng.
Ha ha ha, thật nực cười.
Đôi mắt đào hoa của Tô Già Ni, lập tức phủ một lớp sương mờ.
“Cốc cốc cốc…”
“Ni Ni, mẹ vào được không?”
Tô Già Ni định nói không được, nhưng mẹ Tô đã mở cửa bước vào, hỏi han ân cần, luyên thuyên, vòng vo khen ngợi nhan sắc và khí chất của Trì Vực, cố gắng tẩy não cô.
Kiếp trước, cô lại thấy mẹ thật cởi mở, thật hiểu cô, một người mê trai đẹp!! Hừ!
“Đàn ông ấy, ở tuổi 18 này, là hấp dẫn nhất, trẻ trung, trong sáng. Mẹ còn ghen tị với con đấy.”
Tô Già Ni đột nhiên buột miệng: “Mẹ, không phải cứ là nam sinh cấp ba là trong sáng đâu, mẹ chú ý làm tốt biện pháp phòng ngừa nhé.”
“…Con bé ngốc này, mẹ nói đùa thôi.”
“Con không nói đùa.”
“…”
Sự niềm nở, hiền lành và thấu hiểu mà mẹ Tô đã cố gắng duy trì cả ngày đột nhiên sụp đổ, khuôn mặt bà lúc xanh lúc trắng, nụ cười hoàn toàn biến mất.
Một lúc sau, bà mới lên tiếng: “Ni Ni, con…”
“Vâng, con biết.”
“Con, sao con biết?”
“Họ điều tra ra.”
“Họ?”
“Những người thích Trì Vực.”
“?”
“Vì Trì Vực hai lần đưa con về nhà, họ rất ghen tị, nên đã đi điều tra chuyện xấu của mẹ và bố con. Chuyện mẹ thường xuyên hẹn hò với nam sinh cấp ba và nam sinh đại học, họ đều điều tra ra hết rồi. Dùng để uy hiếp con, bắt con tránh xa Trì Vực.”
“…”
Mẹ Tô im lặng.
Tô Già Ni cũng không hẳn là nói dối, chỉ là nhóm tiểu thư đó không phải bây giờ mới tung ra, mà là sau này khi cô và Trì Vực đã đăng ký kết hôn, đang chuẩn bị tổ chức một đám cưới hoành tráng, thì mới có người tung ra những scandal này, lúc đó, mẹ Tô đã mắc bệnh.
Tô Già Ni xấu hổ vô cùng.
Nhà họ Trì cũng không muốn nhận một thông gia như vậy.
Cuối cùng, đám cưới của cô và Trì Vực không bao giờ được nhắc đến nữa.
Họ không phải là kết hôn bí mật, nhưng cũng chẳng khác gì kết hôn bí mật.
Mẹ Tô thở dài một hơi: “Bên bố con…”
“Ông ấy chơi bời hơn mẹ.”
“…”
“Nếu hai người không sống được với nhau, chi bằng sớm ly hôn đi, sau này mỗi người chơi bời theo cách của mình, còn hơn bây giờ đạo đức giả.”
