Mịt mờ, hoang mang.
Tô Gia Ni nhớ mình đã tránh chiếc xe tải, đạp xe sát lề đường, rồi đột nhiên buông tay, ngã nhào xuống vách đá.
Vậy là, cuối cùng cô cũng chết rồi sao?
Dường như đã rất lâu, rất lâu.
Bên tai truyền đến tiếng nói chuyện, âm sắc trầm thấp, trong trẻo, như suối chảy qua ngọc sau trận tuyết đầu mùa, lạnh thấu xương, nhưng lại rất dễ nghe.
Thiếu đi chất giọng trầm ấm quen thuộc của anh, nhưng lại thêm vài phần trong trẻo của thiếu niên mà cô cũng không xa lạ.
Ngữ điệu lên xuống, khiến người ta muốn nghe mãi không thôi.
Rất giống Trì Vực năm đó.
Khi anh giảng bài cho cô.
Giọng nói đột nhiên dừng lại, sau đó Tô Gia Ni nghe rất rõ anh hỏi, “Không hiểu sao?”
Tô Gia Ni: ???
Cô hoàn hồn, đối diện với đôi mắt đen láy lạnh lùng.
Trong vẻ cao quý và lạnh lùng, ẩn chứa sự trong trẻo độc đáo của tuổi thiếu niên.
Khoảng cách giữa hai người rất gần.
Tô Gia Ni: ?????
Thiếu niên khẽ nhíu mày, đôi mắt đen hướng về đôi mắt vừa tìm lại được tiêu cự của cô, giọng điệu chậm lại, “Để tôi giảng lại cho em một lần nữa?”
!!!
Trì Vực mặc đồng phục trường cấp ba Phụ Trung?!
Tô Gia Ni đứng thẳng dậy.
Chiếc ghế vì hành động của cô mà đổ rầm xuống đất.
Tiếng động rất lớn.
Tất cả mọi người trong lớp đều nhìn về phía cô.
Tô Gia Ni nhìn thấy từng gương mặt non nớt, cũng nhìn thấy bảng đen với dòng đếm ngược quen thuộc, ngón tay cô run rẩy.
Sao có thể?
Cô trọng sinh rồi sao?
Trọng sinh trở về sáu năm trước, cô 18 tuổi (tính theo tuổi mụ)?
Chỉ còn đúng 31 ngày nữa là đến kỳ thi đại học?!
Thiếu niên khẽ mím môi nhìn cô, vẻ mặt lạnh lùng, không nói một lời.
Tô Gia Ni cảm thấy đủ mọi cung bậc cảm xúc, da đầu tê dại, cảm nhận được ánh mắt của anh, cô né tránh không dám đối mặt với anh nữa.
Cô run rẩy ngón tay, đỡ chiếc ghế đổ dưới đất lên, mặc dù không biết tại sao lại trọng sinh, nhưng cô biết mình có cơ hội bắt đầu lại, cô không muốn đi vào vết xe đổ, cô muốn tránh xa Trì Vực.
Đỡ ghế xong, cô vươn tay giật tờ đề thi.
Không giật được.
Một nửa tờ đề thi bị đè dưới cổ tay thiếu niên.
Cô lảng tránh ánh mắt, không dám nhìn thẳng vào anh, giọng điệu trịnh trọng, thiếu điều muốn quỳ lạy anh, “Trì Vực, cảm ơn cậu! Cậu giảng hay thật, tớ đều hiểu hết rồi, những câu còn lại tớ đều làm được. Thật lòng cảm ơn cậu đã giúp đỡ tớ suốt một năm qua!”
Thiếu niên: ?
Mọi người: ?????
“Xin lỗi, tờ đề thi…”
Thiếu niên im lặng nâng cổ tay lên, khuôn mặt điển trai đầy vẻ xâm lược lập tức lạnh đi hai phần.
Tô Gia Ni lúc này mới giật được tờ đề thi về, như được đại xá, cô nhanh nhẹn rời đi, trở về chỗ ngồi của mình.
Như thể đang chạy trốn.
Mọi người ngơ ngác, xì xào bàn tán.
“Tô Gia Ni hôm nay uống nhầm thuốc rồi à?”
“Đúng vậy, từ khi cô ấy vào lớp chọn của chúng ta, ngày nào mà không mượn cớ hỏi bài để chiếm dụng thời gian ra chơi và tiết tự học của anh Vực? Bây giờ còn chưa vào học, tiết sau lại là tự học, cô ấy lại bỏ chạy rồi?”
“Chẳng lẽ cô ấy tự biết không thể thi đỗ Thanh Đại mà anh Vực được bảo lãnh, cuối cùng đã từ bỏ rồi sao?”
“Sao có thể? Cô ấy là Tô Gia Ni mà, một học sinh đội sổ của lớp quốc tế còn có thể cố gắng chen chân vào lớp chọn của chúng ta, một mình chống lại trăm người, đánh đuổi tất cả các cô gái tiếp cận anh Vực, sức chiến đấu mạnh mẽ đến thế, sẽ dễ dàng từ bỏ như vậy sao?”
“Khả năng cao là biết mềm mỏng không có tác dụng, định đổi chiến lược?”
Tô Gia Ni làm ngơ, ngồi thẳng lưng, cầm bút làm bài, năm ngón tay vẫn còn run rẩy.
Tờ đề thi quen thuộc và thân thiết biết bao!!
Chỗ ngồi bên cạnh Trì Vực luôn được săn đón, Tô Gia Ni vừa rời đi, đã có một cô gái khác thế chỗ.
“Trì Vực, có một câu tớ không biết làm, cậu có thể giảng cho tớ được không?”
“Không thể, tôi có việc.”
??
Thiếu niên kéo ghế ra, đi ra khỏi lớp học bằng cửa sau.
Một nhóm nam sinh đi theo.
“Anh Vực, đi đâu vậy? Cho em đi cùng với.”
“Anh Vực, cũng cho em đi cùng với.”
“Đừng mà, anh Vực và tôi được bảo lãnh vào Thanh Đại rồi, tiết tự học sau có học hay không cũng không sao, mấy người còn phải khổ sở thi cử thì đừng đi theo. Mai mốt thi không đỗ, lại đổ lỗi cho chúng tôi.”
