Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Chạy Khỏi Anh! Nhưng Nam Chính Muốn Ép Yêu Đến Mềm Nhũn (Dịch)

Chương 7: Tức Giận

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Tô Gia Ni sau ba ngày trọng sinh, dần dần thích nghi với cuộc sống mới.

Trì Vực đã ba ngày không đến lớp.

Đến ngày thứ tư, đúng vào thứ Bảy, tiết học kéo dài đến gần sáu giờ chiều, điện thoại bị thu lại được trả về, báo hiệu kỳ nghỉ bắt đầu.

Tô Gia Ni ở ký túc xá, hôm đó cô phải về nhà.

Ở khúc cua cầu thang.

Cô đeo ba lô hai dây bước xuống.

Đột nhiên bị một nam sinh gầy gò chặn lại, “Tô... Gia Ni.”

Tô Gia Ni vốn không định dừng lại, nhưng cô liếc thấy dưới gốc cây lớn ở tầng trệt có mấy nam sinh đang đứng, trong đó có một người cao ráo, vóc dáng cân đối, vai rộng eo thon, chính là Trì Vực.

Nếu bây giờ cô đi xuống, khó tránh khỏi việc chạm mặt anh ta.

Thôi thì, cứ ở đây chậm lại một chút vậy.

Cô nhìn nam sinh, mỉm cười rất lịch sự.

“Chào bạn?”

“Bạn... chào bạn, mình... mình nghe nói bạn thích đi... đi hiệu sách tìm bài tập?”

“Ừm. Mình không vội, bạn cứ nói từ từ.”

“...Mình vừa hay biết ở phố Hoa Thị mới mở một hiệu sách, có rất nhiều sách hay và đề thi thử, Tô Gia Ni, bạn có muốn đi không?”

Ồ, là anh ta.

Tô Gia Ni nhớ lại kiếp trước cũng có một nam sinh như vậy chặn cô, nhưng cô sợ Trì Vực nghĩ cô lẳng lơ, nên không nói một lời nào với nam sinh đó, cứ thế đi thẳng xuống lầu. Anh ta đuổi theo sau lải nhải một đống, cô đi rất nhanh, gần như chạy, thấy anh ta vẫn đi theo, cô quay lại trừng mắt nhìn anh ta một cách hung dữ.

Bây giờ cô không còn những lo lắng đó nữa.

Cô lấy điện thoại ra, mở ghi chú, “Cảm ơn. Hiệu sách đó tên gì? Phiền bạn nói cho mình, mình ghi lại.”

Liếc thấy dưới lầu không còn bóng dáng quen thuộc kia, Tô Gia Ni thở phào nhẹ nhõm.

Nam sinh cũng lấy điện thoại ra, “Tên hơi khó đọc, hay là mình thêm bạn bè, gửi cho bạn nhé?”

Tô Gia Ni đang định từ chối, một giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên, “Tránh ra.”

Nam sinh lập tức cảm thấy áp lực xung quanh thấp đến đáng sợ, lại căng thẳng đến mức lắp bắp, “Trì... Trì Vực?”

“Ừm.”

Trì Vực nhàn nhạt đáp một tiếng.

Thế nhưng nam sinh đi cùng Trì Vực lại đưa tay khoác vai người đang bắt chuyện kia, “Được đấy, thanh niên, dám đào góc tường của anh Vực chúng tôi à?”

“Không... không phải, mình... chỉ là mình...”

Giọng nam sinh run rẩy, anh ta lật một tờ quảng cáo lòe loẹt, đưa đến trước mặt Tô Gia Ni, “Địa chỉ... hiệu sách, tạm biệt!!”

Vừa nói xong, người anh ta đã biến mất.

“Chậc! Có mỗi tí gan. Tô Gia Ni, đừng nói với tôi là cô để mắt đến anh ta nhé? Dù không theo đuổi được anh Vực chúng tôi, cũng không đến nỗi đói khát đến mức không kén chọn như vậy chứ?”

Tô Gia Ni mặt không cảm xúc, “Tôi thấy anh ấy rất tốt, bạn đừng nói anh ấy như vậy.”

“Tốt hơn anh Vực chúng tôi à?”

“……………”

Mọi người im lặng.

Nhiệt độ xung quanh đột nhiên giảm xuống rất nhiều.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6