Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Chồng Cũ Hết Lòng Bảo Bọc Thanh Mai, Tôi Tái Sinh Gả Cho Người Khác (Dịch FULL)

Chương 1: Không ly hôn? Vậy thì đừng ai mong sống yên!

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
“Tô Thanh Nhiễm, một mình Vân Phương vất vả nuôi lớn Tiểu Quân không dễ dàng gì, em không nên vung mặt trước đám đông khiến cô ấy khó xử, càng không nên mở miệng là đuổi hai mẹ con họ đi. Lát nữa anh đi cùng em sang xin lỗi cô ấy nhé.”

Người đàn ông vừa nói vừa tiện tay mở chiếc túi hành lý chuẩn bị cho chuyến công tác, nhưng chiếc túi đáng lẽ đã được thu dọn xong xuôi lại trống rỗng.

Anh ta lúc này mới quay người lại nhìn vợ với vẻ khó tin.

Tô Thanh Nhiễm hít sâu một hơi, bình tĩnh đón lấy ánh mắt của anh ta: “Tiêu Đống Quốc, chúng ta ly hôn đi.”

Tiêu Đống Quốc đang vội đi bắt tàu, vốn đã tức anh ách vì vợ chưa xếp đồ, đột nhiên nghe cô đòi ly hôn lại càng thêm phiền não.

“Tô Thanh Nhiễm, rốt cuộc em đang quậy cái gì vậy?”

“Tiểu Quân là chúng ta nhìn nó lớn lên, sắp đến tuổi thành gia lập thất rồi, chẳng lẽ em nỡ lòng nhìn hai đứa nó chen chúc trong căn phòng nhỏ như vậy sao? Với lại, nhiều đồ đạc như thế cũng không kê vừa. Mẹ và Vân Phương bao năm nay cứ chen chúc chung một phòng cũng chẳng dễ dàng gì. Chỉ có hai chúng ta nhường phòng ra là hợp lý nhất, với lại đây cũng chỉ là tạm thời thôi.”

Tô Thanh Nhiễm nhìn dáng vẻ đại nghĩa lẫm liệt của chồng mình mà không khỏi buồn cười.

Lúc cô mới đến nhà họ Tiêu, Tiêu Đống Quốc đã đón cô bạn thanh mai Thẩm Vân Phương và con trai cô ta đến ở. Khi đó, anh ta cũng nói là ở tạm, kết quả ở một lèo mười sáu năm.

Ban đầu, anh ta nói Thẩm Vân Phương bị nhà chồng đuổi đi không có chỗ ở, đợi tìm được việc làm sẽ dọn đi.

Sau khi công việc ổn định, anh ta lại nói ký túc xá tập thể không tiện chăm con, đợi đủ tiêu chuẩn được phân nhà rồi tính sau.

Cô không cam lòng, đích thân tìm đến ban quản lý nhà máy để xin cho Thẩm Vân Phương một phòng ký túc xá đơn, kết quả anh ta lại nói con còn quá nhỏ không có người đỡ đần, thiếu vắng tình thương của cha sẽ không có lợi cho sự phát triển.

Bây giờ đứa bé đã lớn, hai mẹ con không những không dọn đi mà còn định dắt cả con dâu mới về ở cùng.

Bao nhiêu năm qua, Tiêu Đống Quốc chuyện gì cũng ưu tiên hai mẹ con họ trước, còn tất cả ấm ức đều trút lên đầu cô.

Nếu mẹ con họ đã không chịu dọn đi, vậy thì chỉ có thể là cô đi.

“Tiêu Đống Quốc, anh muốn nhường phòng lớn tôi không có ý kiến. Sau khi chúng ta ly hôn, cả nhà các người muốn sắp xếp thế nào cũng được.”

“Lúc trước khi gia đình em gặp nạn, anh đã ra tay giúp đỡ, là em nợ anh, bao nhiêu năm nay cũng nên trả hết rồi. Em chịu đủ rồi, chúng ta chia tay trong hòa bình đi.”

Thấy vẻ mặt thản nhiên của cô, đáy lòng Tiêu Đống Quốc chợt thoáng qua một tia hoảng loạn, giọng điệu cũng bất giác mềm xuống: “Nhiễm Nhiễm, anh biết bao năm nay em đã chịu nhiều ấm ức, sau này anh sẽ tìm cách bù đắp cho em. Đợi công việc của anh ở Thượng Hải ổn định, anh sẽ đón em cùng qua đó.”

Lần đầu tiên nghe được hai chữ “ấm ức” từ miệng người đàn ông này, Tô Thanh Nhiễm không giấu nổi vẻ giễu cợt mà nhếch môi.

Hóa ra anh ta vẫn luôn biết cô phải chịu ấm ức.

“Không ly hôn cũng được, anh đi bảo hai mẹ con họ lập tức dọn đi, và đảm bảo cả đời này sẽ không bao giờ dính dáng đến họ nữa.”

Tiêu Đống Quốc bực bội vò đầu: “Em cứ phải ép anh như vậy sao?”

Tô Thanh Nhiễm sớm đã đoán được anh ta không nỡ, chỉ cười nhạt: “Vậy thì ly hôn đi!”

Nụ cười thờ ơ trên mặt cô đâm vào mắt Tiêu Đống Quốc: “Tô Thanh Nhiễm, anh biết em trước nay luôn đỏng đảnh, nhưng không ngờ em lại không có cả lòng trắc ẩn tối thiểu.”

“Anh và Vân Phương lớn lên cùng nhau, chồng cô ấy chết là để cứu mẹ chúng ta. Nhà chồng hay nhà mẹ đẻ đều không dung chứa cô ấy, anh đón hai mẹ con họ về chăm sóc thì có gì sai sao?”

Tô Thanh Nhiễm gật đầu: “Anh không sai, người sai là tôi. Lẽ ra tôi nên biết điều mà rời đi để tác thành cho các người. Chồng cô ta có ơn với anh, anh nên cưới vợ anh ta, nhận con anh ta, đường đường chính chính chăm sóc họ mới phải, cũng đỡ cho người ngoài đàm tiếu.”

Tiêu Đống Quốc nghe ra sự châm chọc trong lời nói của cô, một ngọn lửa vô danh bùng lên từ đáy lòng.

“Nếu không phải cô không thể sinh, tôi việc gì phải nuôi con cho người khác suốt mười sáu năm?”

Tô Thanh Nhiễm siết chặt ngón tay, cổ họng hơi nghẹn lại.

“Tiêu Đống Quốc, cuối cùng anh cũng nói ra rồi, tôi còn tưởng anh sẽ giả vờ cả đời chứ.”

Sắc mặt Tiêu Đống Quốc sa sầm, anh ta vơ vội vài bộ quần áo nhét vào túi rồi sải bước ra khỏi cửa.

Tô Thanh Nhiễm sững người tại chỗ một lúc, đến khi hoàn hồn vội vơ lấy tờ đơn thỏa thuận trên bàn đuổi theo.

Trong sân vắng lặng chỉ còn bóng cây lay động dưới ánh trăng, bóng người đã sớm biến mất.

Ngay khi Tô Thanh Nhiễm định quay vào nhà, cô bỗng nghe thấy tiếng của Thẩm Vân Phương và mẹ chồng Trương Quế Lan vọng ra từ phòng bên cạnh.

“Mẹ nuôi, hình như Thanh Nhiễm lại cãi nhau với Đống Quốc rồi, hay là con đưa Tiểu Quân dọn ra ngoài nhé?”

“Mặc kệ nó, bản thân nó khắc chết cả nhà mà còn mặt mũi gây sự với con trai tao à? Theo tao thấy, đáng lẽ Đống Quốc không nên chữa bệnh điên cho nó. Nhân lúc Đống Quốc không có nhà, sáng mai chúng ta đưa nó vào nhà thương điên, đến lúc đó mày làm chứng cho tao.”

“Mẹ nuôi, như vậy không hay đâu ạ? Đống Quốc nói cô ấy không phải bị điên, mà là tâm trạng u uất, lỡ như Đống Quốc về…”

“Không sao! Đống Quốc bận như vậy làm gì có hơi sức mà lo cho nó? Với lại, Đống Quốc sắp đi Thượng Hải làm phó giám đốc nhà máy rồi, anh ấy nói đợi ổn định sẽ đón cả nhà chúng ta qua đó, đến lúc đó chúng ta lại ở cùng nhau. Mày yên tâm, Đống Quốc cả đời này không thể sinh con được đâu, tao sẽ luôn coi Tiểu Quân như cháu ruột.”
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6