“Thanh Nhiễm, dù sao đi nữa, em thi đỗ được vào vị trí này chắc chắn giám đốc nhà máy cũng nể mặt Đống Quốc, chỉ vì điểm này thôi, em cũng đừng trách anh ấy nữa, được không?”
Tiêu Đống Quốc liếc nhìn Tô Thanh Nhiễm với đôi mắt lạnh lùng, rồi lại nhìn Thẩm Vân Phương đang khóc nức nở.
Giọng điệu anh ta càng thêm kiên quyết: “Nhà Vân Phương trọng nam khinh nữ, nên cô ấy mới không có cơ hội học cấp hai. Nhưng từ nhỏ cô ấy đã thông minh, chỉ cần từ từ học chắc chắn không có vấn đề gì, anh có thể dạy cô ấy.”
Tô Thanh Nhiễm cười khẩy một tiếng: “Đúng đúng đúng, cô ta thông minh nhất, thế này đi, anh đem hết kỹ thuật của mình dạy cho cô ta, rồi anh đổi việc với cô ta luôn đi.”
Tiêu Đống Quốc bị nói cho nghẹn họng: “Cô…”
Thẩm Vân Phương đứng bên cạnh thấy vậy vội kéo tay Tiêu Đống Quốc: “Đống Quốc, đừng nói nữa, hai người sắp kết hôn rồi, vì chuyện của em mà cãi nhau làm sứt mẻ tình cảm không đáng đâu.”
Nói rồi, Thẩm Vân Phương làm bộ kéo mạnh Tiểu Quân một cái: “Tất cả là tại con! Ai bảo con nghịch ngợm! Ai bảo con không nghe lời! Mau xin lỗi dì của con đi!”
Tay Thẩm Vân Phương giơ cao lên rồi nhẹ nhàng hạ xuống, nhưng Tiểu Quân lại “oa” một tiếng khóc ré lên.
“Bà ta không phải là dì của con! Bắt nạt mẹ con! Cướp công việc của mẹ con! Bà ta là đồ đàn bà xấu xa!”
Kiếp trước, Tô Thanh Nhiễm đã chịu không ít thiệt thòi từ thằng nhóc này. Khó khăn lắm mới được sống lại một lần, cô sẽ không nuông chiều nó nữa.
“Vân Phương, chị đánh nhẹ hều như vậy làm sao nó nhớ đời được? Em biết chị không nỡ, để em giúp chị!”
Nói rồi, Tô Thanh Nhiễm tiện tay bẻ một cành cây, vụt vụt mấy cái toàn bộ vào mông Tiểu Quân.
Vừa đánh, miệng cô vừa lẩm bẩm có lý có lẽ: “Bây giờ không cho nó nếm mùi đau khổ để nhớ đời, sau này ra ngoài xã hội sẽ phải chịu thiệt thòi lớn hơn. Giờ đã dám không phân trắng đen phải trái mà mắng người hại người, lớn lên không chừng phải vào tù bóc lịch! Có khi còn phải ăn kẹo đồng!”
Tiểu Quân bị đánh cho la oai oái khắp sân, Tô Thanh Nhiễm thì đuổi đánh khắp sân.
Thẩm Vân Phương sững sờ tại chỗ một lúc lâu, phản ứng lại liền vội vàng chạy tới kéo cô: “Đống Quốc…”
Tiêu Đống Quốc ban nãy cũng ngây người ra, sau khi hoàn hồn vội lên tiếng quát: “Tô Thanh Nhiễm, em làm gì vậy, nó chỉ là một đứa trẻ, em…”
Chưa nói hết câu, Tô Thanh Nhiễm đã biết anh ta định nói gì tiếp theo: “Em em em, em chấp nhặt với một đứa trẻ làm gì… Tiêu Đống Quốc, anh có thể nói câu nào mới hơn không?”
“Ý của anh là, cô Thẩm Vân Phương của anh chỉ cần mấp máy môi trên môi dưới là cái đầu vỡ của tôi coi như toi công à?”
“Còn nữa, công việc của tôi không liên quan nửa xu đến cô Thẩm Vân Phương, dựa vào đâu mà nói tôi cướp việc của cô ta? Một đứa trẻ lớn từng này, nếu không có người sau lưng nói ra nói vào, nó có thể nói ra những lời như vậy sao?”
Tiêu Đống Quốc nheo mắt, dường như cũng nhận ra điều này.
Nhưng anh ta vẫn chọn cách bao che cho mẹ con Thẩm Vân Phương: “Lần này là Tiểu Quân không đúng, nó cũng chỉ vì thấy mẹ nó làm việc vất vả quá, thương mẹ nó thôi.”
Tô Thanh Nhiễm giễu cợt nhếch môi: “Thế tôi đi làm thì không vất vả à?!”
“Em còn trẻ, không giống cô ấy phải mang theo một đứa con…”
“Tôi trẻ tôi đỏng đảnh! Làm mẹ rồi thì sẽ trở nên mạnh mẽ! Cô ta hợp chịu khổ hơn tôi!”
Thẩm Vân Phương xót xa nhìn đứa con trai đang khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem, cắn răng nặn ra một nụ cười: “Đống Quốc, hay là cứ để Thanh Nhiễm làm việc ở văn phòng đi, công việc tạm thời ở phân xưởng của em tuy có hơi vất vả một chút, nhưng vì Tiểu Quân, em sẽ cố gắng.”
Tô Thanh Nhiễm bị chọc cho bật cười: “Chị đúng là biết cách tự dát vàng lên mặt mình nhỉ, người không biết còn tưởng công việc của tôi là do chị nhường cho tôi đấy. Đúng là thứ mặt dày trơ trẽn!”
Thấy cô ăn nói thô tục, Tiêu Đống Quốc bỗng nhớ lại lần trước đến thăm giáo sư Tô, lần đầu tiên gặp cô ở nhà họ Tô.
Lúc đó, cô rực rỡ như một đóa hồng trắng đang nở, nói chuyện với cô như được tắm trong gió xuân.
Mới qua bao lâu mà sao lại như biến thành một người khác?
“Thanh Nhiễm, em có thể độ lượng hơn một chút được không? Mẹ con Vân Phương côi cút không dễ dàng gì, nếu không phải vì cứu mẹ anh, Tiểu Quân cũng sẽ không trở thành trẻ mồ côi. Đây là chúng ta nợ họ…”
“Dừng!” Tô Thanh Nhiễm cười lạnh một tiếng, “Anh làm rõ đi, đó là nhà họ Tiêu các người nợ, liên quan quái gì đến tôi?”
“Tiêu Đống Quốc, nếu anh thực sự áy náy, chi bằng cưới quách cô ta đi, như vậy anh có thể toàn tâm toàn ý chăm sóc cho mẹ con họ! Trẻ con ở tuổi này cần nhất là một gia đình trọn vẹn.”
Nhìn Tiêu Đống Quốc tức đến mặt mày đỏ bừng, tức đến không nói nên lời, Tô Thanh Nhiễm trong lòng sướng rơn.
Kiếp trước, chính vì cô luôn nhẫn nhịn, chuyện gì cũng kìm nén trong lòng, nên mới uất ức đến sinh bệnh!
Kiếp này, cô phải đấu đến cùng, đấu đến khi nào thông tuyến sữa thì thôi!
Thẩm Vân Phương đứng bên cạnh nghe Tô Thanh Nhiễm bảo Tiêu Đống Quốc cưới mình, tuy biết cô nói lời tức giận, nhưng vẫn không khỏi nảy sinh một tia mong đợi.
Nào ngờ vừa ngẩng mắt lên, lại thấy Tiêu Đống Quốc đang nhìn chằm chằm vào Tô Thanh Nhiễm, trong ánh mắt đó rõ ràng còn ẩn chứa sự thất vọng và yêu thương.
Thẩm Vân Phương trong lòng chua xót, nghe tiếng Tiểu Quân khóc, cô ta tức giận định đánh nó.
“Khóc khóc khóc! Không biết con không cha bị người ta ghét bỏ à! Mày còn mặt mũi mà khóc!”
Lần này, Tiêu Đống Quốc lại không chạy đến can ngăn ngay lập tức, mà ngược lại còn tiến lại gần Tô Thanh Nhiễm vài bước.
“Nhiễm Nhiễm, anh biết em đang nói lời tức giận. Anh đã hứa với giáo sư Tô sẽ cưới em, không thể nuốt lời được. Nhưng cái tính này của em thật sự phải sửa đổi đi.”
