“Ờm, Trương Văn Đạt.”
Trương Văn Đạt nhìn cô bé mèo trước mặt, chìa tay ra bắt. Hắn cảm nhận được những vết chai dày cộm nơi đầu ngón tay cô.
Xem ra, cô bé tên Tống Kiến Quốc này ngày thường đã làm rất nhiều việc nặng nhọc.
Ngay lúc Trương Văn Đạt còn đang toan tính trong lòng xem làm thế nào để giao tiếp với đối phương mà không dùng câu hỏi, thì nghe thấy cô bé trực tiếp thốt ra một câu hoàn toàn ngoài dự đoán của mình. “Tao biết tối qua có người đã cho mày một tấm phiếu. Tao cần thứ đó, đưa nó cho tao.”
“Đệt?!” Trương Văn Đạt ngạc nhiên đứng bật dậy, không sao tin nổi nhìn cô bé. Làm sao nhỏ biết được?
Khi thấy mấy con mèo đen xung quanh không còn nô đùa nữa mà bắt đầu vây lại, Trương Văn Đạt không khỏi kinh hãi trong lòng.
“Cô bé à, xét về tuổi tác thì nhóc phải gọi tôi một tiếng chú đấy. Nhưng tôi không chấp nhặt làm gì. Người lớn nhà nhóc không dạy là không được tùy tiện mở miệng xin đồ của người khác à?” Một vết thương lại xuất hiện.
Tống Kiến Quốc rút từ khe hở của nhà cây ra một cây thương có đầu là lưỡi lê quân dụng ba cạnh, chĩa thẳng vào Trương Văn Đạt, thản nhiên nói: “Tao không xin, tao đang đi săn. Nếu nói theo cách của mấy người thì đây chính là cướp giữa ban ngày.”
Trương Văn Đạt khó tin nhìn đối phương, ngay sau đó lại tưởng rằng đối phương đang đùa với mình.
Tuy nhiên, khi thấy bầy mèo dần vây lấy, hắn biết đối phương làm thiệt rồi.
Lúc này, hắn có chút bực bội. Hắn đã có phần tự cho là đúng, nghĩ rằng con mèo đen đã giúp mình thì chủ của nó hẳn cũng có thể giao tiếp tử tế được. Ai dè cô bé lại là phường trộm cướp!
Chả nhẽ con nhỏ này dùng con mèo đen để làm mồi câu hay sao?
Nhanh chóng phân tích tình hình hiện tại, Trương Văn Đạt dần di chuyển từ từ về phía lối ra của nhà cây. Hắn đương nhiên sẽ không đưa cho đối phương tấm phiếu mà gã thỏ đã tặng mình, thứ này liên quan đến mấu chốt để hắn thoát khỏi các quy tắc!
Ngay khi Trương Văn Đạt thấy lũ mèo đen xung quanh đã bắt đầu còng lưng lên, hắn cắn răng quyết liều một phen. Ngay lập tức, hắn xoay người lao về phía lối ra của nhà cây.
Ánh sáng lóe lên trước mắt, Trương Văn Đạt đã nhảy ra khỏi nhà cây, hai tay hai chân ôm cột điện rồi trượt một lèo xuống dưới.
Chưa kịp tiếp đất, “vút” một tiếng, cây thương dài với phần đuôi gắn một sợi dây đen thô, cắm phập vào con đường mà Trương Văn Đạt buộc phải đi qua.
Trương Văn Đạt vừa đứng vững lại, hắn mới thấy đó đâu phải là sợi dây đen, mà là một chuỗi những con mèo đen nối đuôi nhau tạo thành một sợi “dây mèo”!
Cùng với cú giật mạnh tay phải của Tống Kiến Quốc từ cửa nhà cây, cây thương cắm trên cột điện nhanh chóng bị sợi dây mèo kéo về.
Với một cú đạp bứt phát từ cặp đùi rắn chắc phủ kín cơ bắp, cô bé lao người từ độ cao vài mét xuống, một lần nữa chắn ngang lối đi của Trương Văn Đạt.
“Mày có biết đó là thứ gì không? Mà đã muốn có?”
Nghe vậy, Trương Văn Đạt vừa từ cột điện xuống liền ngớ người. “Sao? Lẽ nào thứ này có ẩn họa gì? Cô làm vậy vì tốt cho tôi à?”
Trương Văn Đạt cảm thấy có lẽ mình lại nghĩ xấu cho người khác rồi.
Song, hắn không nghĩ gã thỏ sẽ hại mình. Nếu thực sự muốn hại hắn, thì không có cơ hội nào tốt hơn tối hôm qua cả.
“Không phải. Mày không biết thì tốt hơn. Tao cướp của mày, mày cũng không thấy tiếc.” Nói rồi, Tống Kiến Quốc dẫn theo cả bầy mèo nhào tới.
Giờ phút này, Trương Văn Đạt cũng nổi nóng. Hắn không chạy nữa, mà trực tiếp xoay người phản công lại Tống Kiến Quốc. Hắn không tin con nhỏ này dám giết người giữa đường.
Đối mặt với mũi thương đâm tới, hắn dùng một tay chộp lấy, đột ngột phát lực. Trong tức khắc tay hắn nhẹ bẫng, liền thấy Tống Kiến Quốc bị Trương Văn Đạt ném văng ra xa.
Trương Văn Đạt khá lấy làm kinh ngạc trước sức lực của mình. Hắn cúi đầu nhìn cẳng tay phải, phát hiện vệt đỏ vốn đã cạn kiệt ở Cung Thiếu Nhi vậy mà đã hồi phục lại một ít.
Vừa rồi là hắn đã vô ý sử dụng năng lực này nên mới có sức mạnh lớn đến vậy.
Bị Trương Văn Đạt hất văng ra, Tống Kiến Quốc đứng trên một bức tường, có chút ngạc nhiên nhìn hắn, dường như không đoán được thực lực của đối phương.
Thấy đối phương có vẻ kiêng dè, Trương Văn Đạt vung nắm đấm về phía cô bé. “Mông cọp mà mày cũng dám sờ à? Mày có biết tao là ai không? Còn có lần sau, xem tao có đánh cho mày chừa!”
Nói rồi, Trương Văn Đạt quay người bỏ đi. Thật ra về Tống Kiến Quốc, hắn lúc này cũng mù mờ, chẳng hiểu rốt cuộc là chuyện gì.
Sao con nhỏ này vừa gặp đã cướp bóc, người lớn nhà nó rốt cuộc dạy dỗ kiểu gì vậy.
Nhưng nghĩ đến cái chốn kỳ quái này, Trương Văn Đạt lại chấp nhận cái thiết lập này một cách khó hiểu. Cung Thiếu Nhi là sinh vật sống, vậy thì một cô gái mèo không biết từ đâu chui ra làm nghề cướp bóc cũng là bình thường.
Bấy giờ, Trương Văn Đạt đã ra đến con phố tấp nập người qua lại. Khi quay đầu nhìn lại lần nữa, đã chẳng còn thấy bóng dáng của cô bé đâu.
Để tránh bị kẻ trộm nhòm ngó, Trương Văn Đạt lập tức đi thẳng đến nhà sách Tân Hoa.
Thành thực mà nói, Trương Văn Đạt giờ cũng có chút tò mò, thứ mà Tống Kiến Quốc muốn cướp rốt cuộc có giá trị gì, tại sao lại phải làm lớn chuyện như vậy.
Khi Trương Văn Đạt tay cầm một cái bánh bao đến trước cửa nhà sách Tân Hoa, thì đã là 10 giờ sáng.
Hắn không có đồng hồ, thời gian là hắn nhìn từ chiếc đồng hồ lớn hình vuông trên tòa nhà cao nhất huyện.
Ngẩng đầu nhìn tấm biển hiệu nền trắng chữ đỏ, Trương Văn Đạt cắn một miếng bánh bao, định tìm lối vào thì lại chẳng thấy đâu.
“Không phải là nhà sách sao? Sao ngay đến một cái cửa cũng không có?” Trương Văn Đạt phồng má lẩm bẩm.
Sau một vòng đi quanh tấm biển hiệu, Trương Văn Đạt cuối cùng cũng tìm thấy một cái quầy, một cái quầy rất cao.
Cao đến mức hắn nhón chân lên cũng chẳng nhìn thấy bên trong, chỉ có thể miễn cưỡng thấy được một tấm biển “Cấm hành hung khách hàng” treo trong đó.
Trương Văn Đạt giơ cao tấm phiếu mà gã thỏ đã đưa. “Xin chào, có ai ở đó không?”
Sau đó, Trương Văn Đạt nghe thấy từ bên trong quầy vọng ra một giọng nữ uể oải. “Phiền chết đi được, sáng sớm đã có khách.”
Một âm thanh đặc biệt vang lên. Trương Văn Đạt nhớ âm thanh này, đó là tiếng đan len.
“Dạ...” Văn Đạt còn chưa biết mở lời thế nào thì đột nhiên một bàn tay nhăn nheo với móng tay dài ngoằng từ trong quầy thò ra, giật phắt lấy tấm phiếu dị năng.
Ngay khi Trương Văn Đạt tưởng mình lại gặp phải một kẻ cướp nữa, giọng nói uể oải lại vang lên. “Nói đi, muốn đổi cái gì?”
“Có thể đổi được gì ạ?” Trương Văn Đạt hỏi với vẻ mong đợi. Kỳ lạ là lần hỏi này hắn lại không bị tấn công.
“Mua thịt cần tem phiếu thịt, mua vải cần tem phiếu vải, mua xe đạp cần tem phiếu xe đạp. Nhóc đưa ta phiếu dị năng, nhóc nói xem có thể đổi được gì? Chà, thằng cu này buồn cười thật.”
Trương Văn Đạt không kìm được mà há hốc mồm. Thế giới này vậy mà lại có cả dị năng, mà lại còn có thể mua được? Lại còn cần tem phiếu nữa chứ?!
“Thật... thật sự có dị năng ạ?!” Trương Văn Đạt xác nhận lại lần nữa.
“Tất nhiên là có rồi. Ngày thường nhóc không xem tivi à? Trên tivi có bao nhiêu là thần đồng dị năng, lẽ nào nhóc đều tưởng là giả sao?”
“Đừng nói thần đồng, cứ nói hồi Tết năm đó ca sĩ Phí Tường gây ra một trận đại hỏa hoạn ở Đại Hưng An Lĩnh đi. Đó cũng là do đại sư dị năng phát công dập tắt đấy. Chậc, thằng cu này hỏng rồi, cái gì cũng không biết.”
Ghi chú
Năm 1987, sau khi ca sĩ người mỹ gốc Đài Loan Phí Tường biểu diễn ca khúc "冬天里的一把火 - Ngọn lửa mùa đông" tại Gala Chào Xuân của CCTV. Không lâu sau, một trận cháy rừng lớn đã xảy ra tại dãy núi Đại Hưng An Lĩnh, tỉnh Hắc Long Giang vào tháng 5 năm 1987. Vì điều này, dân Trung Của rất hay đùa vụ này khi liên tưởng vụ cháy với ca từ bài hát ấy.
