Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Dẫn Theo Nhãi Con Chạy Nạn: Ta Dùng Không Gian Tích Trữ Vật Tư ( Dịch Full )

Chương 5: Đốn Củi

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Mạch Tuệ nhặt hai củ ném vào trong cái bếp đang bùng lửa, sau đó bắt đầu quét tuyết trong sân, hôm nay thời tiết tốt, lên núi nhặt ít cành củi về phơi khô cũng có thể làm củi đốt.

Đột nhiên nàng nghĩ đến hôm nay vẫn chưa quẹt thẻ.

Vì thế thuận miệng nói một câu: “Quẹt thẻ…”

[Quẹt thẻ thành công: Điểm nhận được x1.]

Mạch Tuệ ngây người, không phải chứ, bủn xỉn thế, lại chỉ cho có mỗi một điểm, lẽ nào sau này mỗi ngày đều chỉ có một điểm thôi sao?

Tại sao bàn tay vàng của nàng lại kém như vậy.

Nhà bếp tỏa ra mùi thơm của khoai lang nướng, Mạch Tuệ đi qua, rút một cái chân bàn chưa đốt hết đào ra một củ khoai lang, bẻ một nửa, rót nước nóng rồi ăn, sau đó nhét phần còn lại vào bếp, mang công cụ ra ngoài cửa.

Mạch Tuệ đi đến cửa nhà Tôn thợ săn, gặp được Tôn thợ săn và hai đứa con trai của hắn ta đang định ra ngoài.

“Tôn đại thúc, cháu mang giỏ rau của nhà thúc qua trả lại cho thúc.”

Tôn thợ săn lớn lên thô kệch cao lớn, đặc biệt là một vết sẹo dài kéo từ lông mày đến mặt, thoạt nhìn trông lại càng dọa người hơn, nhưng Mạch Tuệ biết hắn ta là một người ôn hòa và hiền lành.



Tôn thợ săn nở nụ cười, cao giọng bảo: “Ném ở cửa là được, Tuệ nha đầu, thúc với hai ca ca của cháu định lên núi, ngươi có đi không?”

Đôi mắt của Mạch Tuệ sáng ngời, lập tức đồng ý: “Đi, cháu đang định lên núi nhặt cành cây, ở nhà không có củi đốt.”

Tôn thợ săn nghe thế, quay đầu nói với Tôn Nhị Ngưu: “Đi, lấy cái rìu, chúng ta cũng chặt một ít.”

Tuy là mùa đông, rắn cũng đang ngủ đông nhưng trong núi sâu vẫn nguy hiểm, Mạch Tuệ đi theo bọn họ cũng an toàn hơn một chút.

Bốn người một đường đi vào sâu trong rừng rậm, Tôn Nhị Ngưu phụ trách bổ củi, Tôn thợ săn và Tôn Đại Ngưu thì đi vào sâu hơn để săn thú, Mạch Tuệ và Tôn Nhị Ngưu lẽo đẽo theo sau nhặt ít cành củi.

“Tuệ Nhi muội muội, muội không cần nhặt cành đâu, ta đã chặt giúp muội rồi.” Tôn Nhị Nưu đột nhiên nói.

Mạch Tuệ nhìn hắn ta với vẻ khó hiểu, Tôn Nhị Ngưu lại bảo: “Củi lửa nhà bọn ta đủ dùng, cầm cái rìu lên đây cũng để thuận tiện giúp muội chặt một ít, tối qua cha ta nói chúng ta là hàng xóm, một cô gái như muội còn phải chăm hai đứa trẻ thật quá đáng thương, kêu bọn ta giúp đỡ các muội một chút.”

Mạch Tuệ nghe xong, trong lòng lại nhạt thếch như nước lã, một hàng xóm còn tốt với nàng như thế mà ông ngoại bà ngoại của mình lại đuổi bọn họ đi, đúng thật là…

Mạch Tuệ thở dài bất đắc dĩ, quay đầu nói cảm ơn Nhị Ngưu với vẻ biết ơn xong, lại bảo: “Nhị Ngưu ca, ta đi xung quanh xem thử, lúc vừa rồi lên đây nhìn thấy dâu tằm mùa đông, ta đi hái một ít, lát nữa huynh khát cũng có thể ăn.”

Nhị Ngưu cười sang sảng: “Giờ mới là đầu tháng mười hai, chỗ chúng ta không tính là rét đậm rét hại, gần đây thời tiết cũng thay đổi đột ngột mới có tuyết rơi mấy bận, đại khái là lứa quả dại cuối cùng rồi, muội đi đi, nhưng đừng đi xa.”

Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6