Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Đạo Truyện (Bản Dịch)

Chương 13: Kim ấn

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Tràng cảnh hiện giờ giống như đoạn khởi đầu của một nghi thức nào đó. Phần lớn máu đen giống như bị hút ra ngoài, rơi lên trên chiếc ấn rồi bị tinh lọc lại, sau đó hoàn toàn bị chiếc ấn hút vào. Càng thu được nhiều máu tươi, chiếc ấn dần sáng lên, tỏa ra từng đợt ánh sáng màu vàng nhu hòa. Lúc gặp phải thứ ánh sáng ấy, những chất khí màu đen đang khếch tán trong cơ thể Tiêu Thần giống như đụng phải thiên địch, trở nên ảm đạm trong nháy mắt, lát sau thì hoàn toàn tiêu thất. Các vết thương đang thối rữa của Tiêu Thần cũng nhanh chóng khép lại. Lúc sau, dường như chiếc ấn kia đã hấp thu đủ máu nên thứ ánh sáng màu vàng kia liền thu lại, trở nên ngày càng mờ ảo, cuối cùng thì trực tiếp tiến vào bên trong cơ thể Tiêu Thần.
Trong lúc đang mơ màng, Tiên Thần có cảm giác như mình đang tắm trong một loại ánh sáng màu vàng ấm áp, toàn thân cảm thấy cực kì thoải mái.
Bên trong động phủ, Tiêu Thần thoáng cử động một chút. Hắn hơi mê man mở nhẹ hai mắt. Đến lúc thấy rõ mọi thứ trước mắt, hắn liền lộ ra vẻ mừng như điên. Không chết! Mình thực sự không chết! Hắn đưa bàn tay lên nhìn lại thì những thứ khí đen đã biến mất, vết thương vốn đã rữa nát kia giờ lại hoàn hảo như ban đầu, hết thảy dường như chỉ là ảo giác.
- Không thấy chiếc ấn kia đâu, độc tố trong người cũng đã hết, chả lẽ hai sự việc này có cái gì đó liên quan? – Ánh mắt Tiêu Thần lộ ra vài phần mê mang khó hiểu, nhưng hăn lập tức cảm thấy trong nguyên thần của mình có cái gì đó bất thường nên lập tức nhăm mắt lại, sau đó thi triển phương pháp nội thị vừa mới học được.
Sau một khắc, Tiêu Thần mở mắt, nhìn vào tràn đầy vẻ khiếp sợ. Chiếc ấn kia không biết tại sao lại chạy vào trong nguyên thần của hắn. Sau nửa ngày cố gắng thử đem nó lấy ra nhưng không có chút phản ứng gì, hắn đàng bất đắc dĩ bỏ qua chuyện này. Sau khi chậm rãi kiểm tra kĩ càng thân thể mình, xác nhận không có thứ thì không ổn, trái tim Tiêu Thần mới tạm buông xuống, chuyện này chờ sau khi ra ngoài nghiên cứu cũng không muộn.
Trên mặt đất, mọi thứ còn đang vương vãi lung tung. Rõ ràng trong lúc hắn hôn mê cũng không có ai vào đây.
Từ trong bốn túi trữ vật, Tiêu Thần còn tìm thấy một túi trữ vật khác có không gian mười mấy khối, thế là hắn liền lấy nó thay cho túi trữ vật vốn chỉ có nửa khối của mình. Sau đó, hắn đem một đóng linh khí, phù lục, tinh thạch và đan dược thu vào, cuối cùng còn cẩn thận hủy hết mọi dấu vết nơi này. Đến khi xác định cho dù có người tìm đến cũng sẽ không nghĩ ra nơi này cùng hắn có quan hệ gì, Tiêu Thần mới hài lòng gật đầu. Trước lúc rời đi, hắn do dự một lát rồi đem nối cái hồ lô đen trên mặt đất thu vào, thứ này có có phun ra ngọn lửa xanh lợi hại như thế ắt cũng có ích đi, coi như lại một kiện linh khí phòng thân.
Nhìn thoáng qua một chút, Tiêu Thần cuối cùng cũng xoay người đi ra ngoài.
Từ vách đá nổi lên một đợt dao động, một thiếu niên mười lăn, mười sáu tuổi từ trong đó đi ra, tinh thế nhìn ra bốn phía một phen rồi lập tức lấy ra Thần Hành Phù vỗ vào trên đùi, thân ảnh hắn lập tức hóa thành một đợt khói xanh rồi biến mất trong rừng rậm.
Tiêu Thành, đại đường Tiêu gia
- Nhị đệ, đứa cháu Tiêu Thần của ta đã bốn ngày không về rồi, ngươi có biết hắn đi đâu không? Hôm nay là ngày hắn phải quay về Lạc Vân Cốc, nếu chậm trẽ sẽ bị môn qui xử lí đó – Tiêu Văn Đình đang ngồi cùng Tiêu Phụ tại cao đường cẩn thận nhìn sắc mặt Tiêu phụ một lát rồi hỏi.
Tiêu Văn Sơn nghe thế tự dưng cảm thấy vài phần bất an trong lòng. Từ hôm đi đón mẫu thân về, sau khi tách đoàn cũng đã bốn ngày Tiêu Thần không truyền về tin tức gì. Hăn cũng từng phái nhiều người của Tiêu gia đi tìm nhưng chỉ phát hiện một chỗ còn lưu lại dấu vết bị phá hủy bởi cường lực cùng ba cỗ thi thể, hoàn toàn không có nửa điểm dấu vết của Tiêu Thần.
Hai ngày hôm nay, trên dưới Tiêu gia vẫn đồn đại rằng Tiêu Thần cùng tiên nhân đấu pháp, sợ là bây giờ đã bị giết chết rồi. Tiêu mẫu nghe thế tự nhiên là sợ hãi khong thôi, cả ngày lệ rơi đầy mặt. Ngay cả Tiêu Vân Sơn đang miễn cưỡng bảo trì trấn định cũng âm thầm sốt ruột. Mặc dù hắn không tin Tiêu Thần xảy ra chuyện không may, nhưng chắc đứa nhỏ này cũng gặp phiền toái, nếu không cũng không thể lâu như vậy còn chưa trở lại.
Tiêu Văn Đình nhìn vẻ mặt hơi bất an của Tiêu Vân Sơn liền thấy hưng phấn trong lòng. Nếu tiểu tử Tiêu Thần kia thực sự chết ở bên ngoài, vợ chồng Tiêu Văn Sơn này liệu có thể gây nên được sóng gió gì nữa! Đến lúc đó, Tiêu gia chỉ còn Tiêu Lân chân chính trở thành tu tiên giả của Lạc Vân Cốc, hẳn chẳng phải lại có thể khôi phục lại địa vị tuyệt đối tại Tiêu gia sao?
Tuy nhiên, ngay lúc này, một tiếng hừ lạnh từ ngoài cửa đột nhiên truyền đến:
- Chuyện của ta không cần ngươi quan tâm, lo mà làm tốt chuyện của mình đi! – Theo đó, một thân ảnh từ ngoài cửa bước vào.
Tiêu Thần đảo mắt qua một lượt, mấy người Tiêu gia khi gặp phải đều cúi đầu, không ai có dũng khí nhìn hắn.
- Phụ thân, ta có việc bên ngoài nên chậm trễ mấy ngày, làm người lo lắng rồi! – Tiêu Thần tuyệt đối sẽ không để cho cha mẹ biết chuyện mình sắp chết bên ngoài, tránh để họ phải lo lắng vô ích.
- Tốt! Tốt! Trở về là tốt rồi! – Tiêu phụ nhìn đứa con đang hoàn hảo không tổn hào gì đứng trước mặt mình thì trong long cao hứng một trận, liên lục nói “tốt”.
- Hôm nay, con phải về trở lại tông môn, bây giờ con xin đi qua từ biệt mẫu thân – Ánh mắt của Tiêu Thần quét qua Tiêu Văn Đình một cái, trong đó chợt lóe ra hàn quang làm Tiêu Văn Đình trong lòng lạnh lẽo một trận, trên đầu đổ ra một tầng mồ hôi hột, vội vàng cúi đầu.
Tiêu Thần hài lòng gật đầu, lập tức xoay người bước ra ngoài.
Một lúc lâu sau, bên ngài Tiêu Thành, trong lúc tất cả người của Tiêu gia chăm chú nhìn, hai đạo thân ảnh nhanh chóng bay đi, hóa thành hai điểm đen nhỏ rồi biến mất trong mắt mọi người.
- Nhị đệ, chúng ta trở về thôi! – Tiêu Văn Đình cười ra mặt, nói với Tiêu Văn Sơn. Tiêu Thần còn bình an vô sự một ngày thì vị gia chủ Tiêu gia này còn phải kính cẩn với hai vợ chồng Tiêu Văn Sơn một ngày.
Tiêu Văn Sơn gật đầu, nhìn thấy ánh mắt có phần lấy lòng của mấy người trong Tiêu gia, trong lòng hắn cũng không khỏi sinh ra vài phần cảm thấy tự hào. Hắn có thể trở về, khiến người của Tiêu gia kính sợ, tất cả chỉ vì hắn sinh được một đứa con tốt – Tiêu Thần!
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6