"Haizz... Đây đã là công ty thứ mười tám ta làm cho sập tiệm rồi." Giang Viễn ngồi trên giường, nhìn tin nhắn gửi đến trong điện thoại.
Công ty vì kinh doanh không tốt mà phá sản.
Hắn đi làm được hai mươi tám ngày, một đồng tiền lương cũng chưa cầm được thì công ty đã đóng cửa đại cát. Không tìm thấy ông chủ và người phụ trách, hắn bị mấy đồng nghiệp kéo vào nhóm để bàn bạc cách bảo vệ quyền lợi và đòi nợ.
Giang Viễn không lên tiếng.
Loại chuyện này hắn quá có kinh nghiệm rồi, không thể nào đòi lại được tiền đâu, có thời gian này thà đi nộp sơ yếu lý lịch tìm công việc mới còn hơn.
Từ khi tốt nghiệp đại học, những công ty mà Giang Viễn trúng tuyển không có lấy một nơi nào trụ vững quá ba tháng dưới tay hắn. Nhanh nhất là một công ty quảng cáo, hắn vừa ứng tuyển đến làm việc buổi chiều hôm đó thì ông chủ tuyên bố công ty giải tán.
Ngay cả một công ty dược phẩm lớn có thực lực mạnh nhất, đãi ngộ tốt nhất, lúc Giang Viễn mới vào làm vẫn còn đang phát triển hừng hực khí thế trong ngành, nhưng sau khi hắn đi làm được hai tháng, ông chủ đầu tư thất bại, vội vàng chia nhỏ nghiệp vụ công ty để bán tống bán tháo.
Thật không may, hắn thuộc về bộ phận bị bán đi đó.
Chủ mới ngay cả một tháng rưỡi cũng không trụ nổi, đã bị các đối thủ cạnh tranh ép đến mức không làm nổi nữa, tuyên bố phá sản.
Giang Viễn gạch một dấu chéo thứ mười tám vào cuốn sổ nhỏ.
Thế này thì ngay cả sơ yếu lý lịch cũng khó mà viết nổi rồi.
Có HR của công ty nào nhìn thấy một dải lý lịch đỏ ngầu máu me của hắn mà có thể giữ được mặt không đổi sắc?
【《Hoang Dã Giáng Lâm: Khắc Tinh》 Tải xuống giới hạn thời gian và số lượng, đếm ngược 00 giờ 00 phút 34 giây】
Cái quái gì thế này?
Khắc tinh?!
Ai cho phép ngươi tùy tiện khái quát ta như vậy?
Số giây đếm ngược liên tục mang lại cảm giác cấp bách mãnh liệt, khiến Giang Viễn nhìn chằm chằm vào biểu tượng tinh xảo kia có chút do dự.
Hắn nghĩ đến những trò chơi trực tuyến mình từng chơi đều biến thành khu không người; cũng như lúc trước đưa ra lựa chọn giữa "Vương Giả" và "Siêu Thần", hắn chơi cái sau thì cái sau liền ngừng vận hành.
Có nên "hố" chết trò chơi này không?
Giang Viễn do dự vài giây rồi chọn tải xuống.
Ai bảo cái tên trò chơi này đặt tệ như vậy, lại dám khinh bỉ ta, tin hay không ta làm ngươi sập tiệm trong vòng một nốt nhạc?
【Đã tải xuống hoàn tất】
【Đã cài đặt hoàn tất, có mở trò chơi không?】
Giang Viễn không cần suy nghĩ, đương nhiên chọn "Không".
Còn phải cân nhắc nộp sơ yếu lý lịch nhanh chóng tìm công việc tiếp theo đây, giờ làm gì có tâm trí nhàn hạ mà chơi game. Huống hồ đây là một trò chơi mà hắn đã sớm quên mất mình đặt trước từ bao giờ, cũng chưa từng thấy quảng cáo, có phải là loại game "treo đầu dê bán thịt chó" hay không còn chưa biết chừng.
Tiền lương thực tập thường chỉ có hai ngàn rưỡi đến ba ngàn tệ, cũng không có phúc lợi gì khác. Cộng thêm việc thường xuyên vì công ty phá sản, ông chủ bỏ trốn mà không lấy được tiền, tiền tiết kiệm của Giang Viễn hiện tại chỉ còn lại 1528.64 tệ trong thẻ ngân hàng.
Mắt thấy lại sắp phải đóng tiền thuê nhà, điện nước, không thể nào là một gã thanh niên tốt nghiệp hơn hai năm rồi mà còn ngửa tay xin tiền sinh hoạt của cha mẹ chứ?
"Nộp đơn vào những công ty lớn có 'bát tự' cứng, người ta cũng không nhận ta. Thật sự không được thì lại đi tìm việc làm tạm thời vậy?" Hắn nhíu mày viết lại một bản sơ yếu lý lịch, "Cửa hàng phát tờ rơi lần trước đã đóng cửa rồi, hay là đến siêu thị tìm việc nhân viên tiếp thị tạm thời thử xem?"
Lần này Giang Viễn không hề né tránh sự thật mình đã làm sập tiệm mười tám công ty, ngược lại còn dùng phông chữ màu đỏ, in đậm, phóng to để đánh dấu ra.
Sau đó về phương diện ý định tìm việc, sau khi cân nhắc thận trọng, hắn gõ bàn phím lạch cạch, viết xuống những lời tâm huyết của mình: Xét thấy tình hình cá nhân, chân thành tìm kiếm công việc nằm vùng thương mại.
Chỉ cần chi trả một khoản hoa hồng, và cài cắm ta vào công ty đối thủ làm việc, bảo đảm không quá ba tháng sẽ tiêu diệt hoàn hảo đối thủ cạnh tranh của quý công ty!
Cuối cùng, hắn liếc nhìn trò chơi mới tải xuống trên điện thoại, tự đặt cho mình một danh xưng nghề nghiệp —— Nằm vùng Khắc tinh thương mại, chuyên tâm làm đối thủ của ngài sập tiệm.
Hiệu suất cao; Ổn, Chuẩn, Hiểm; Tiêu diệt đối thủ không để lại dấu vết!
Sơ yếu lý lịch mới của Giang Viễn vô cùng đẹp đẽ, kinh nghiệm làm việc với một hàng dài "chiến công hiển hách" trông thật sự tráng lệ, hắn nhấn lưu lại, gửi hàng loạt sơ yếu lý lịch đi, chủ yếu là quăng lưới rộng để bắt được cá.
Mở trang web ra, lại chép lại vài thông tin tuyển dụng việc làm tạm thời, hắn vươn vai nhìn thời gian đã là mười một giờ rưỡi trưa rồi.
Ra ngoài ăn bát mì đối phó một bữa, đợi buổi chiều tìm được việc tạm thời có tiền rồi sẽ ăn món gì ngon hơn.
Hắn nghĩ vậy rồi cầm điện thoại chuẩn bị ra cửa, nhưng lại liếc thấy biểu tượng trò chơi vừa cài xong.
Trong bức tranh thâm thúy ẩn hiện núi cao nước chảy, mây mù lượn lờ dường như ẩn giấu dị thú cùng những thôn xóm nhỏ bé. Có vài phần cảm giác của thời thượng cổ hồng hoang, là phong cách mà Giang Viễn yêu thích.
Chỉ là dòng chữ bên dưới...
"Hoang Dã Giáng Lâm" khiến người ta liên tưởng xa xăm; nhưng hai chữ "Khắc Tinh" chết tiệt kia lại có chút chướng mắt, đây là đang mắng ai vậy?
Mang theo vài phần chê bai và tò mò, hắn tiện tay nhấn mở trò chơi.
Màn hình điện thoại lập tức đen ngòm, ngay sau đó xuất hiện dòng chữ "Đang tải...".
Ba giây sau, Giang Viễn đột nhiên cảm thấy trước mắt tối sầm, sau đó lại bừng sáng, hắn nhìn môi trường xa lạ xung quanh với vẻ mặt ngơ ngác.