Thư Lật kéo ghế xoay ngồi xuống, rơi vào những suy đoán không hợp thời điểm.
Chủ chó rốt cuộc làm nghề gì? Idol giải nghệ? Gương mặt tỏa sáng thế này mà cũng giải nghệ sao?
Streamer? Hot boy mạng? Không thể nào, trong nhà không thấy bất kỳ thiết bị nào.
Chẳng lẽ là... thiên tài công nghệ lập dị chỉ xuất hiện trong phim ảnh?
Nhưng anh ta trông chẳng giống dân IT chút nào, lông mày rậm mắt sâu, lượng tóc đáng kinh ngạc, giống như sự kết hợp của nhiều idol Nhật Bản đời đầu ở thời kỳ đỉnh cao nhan sắc nhất.
Sống ở khu nhà có giá trung bình mười vạn một mét vuông, so với làm IT, trông anh ta giống người chơi Bitcoin hơn.
Một vài ý nghĩ kinh khủng và nực cười hơn hiện lên, đặc biệt là khi cô còn đang ở một mình trong không gian hoàn toàn tĩnh lặng như thế này. Thư Lật mấy lần quay đầu nhìn cửa, lấy điện thoại ra, gửi định vị cho cô bạn Lương Tụng Nghi để phòng hờ: Một tiếng sau gọi điện cho mình, nếu mình không nghe máy cũng không trả lời tin nhắn thì báo cảnh sát.
Lương Tụng Nghi chắc vừa tan học: ?
Thư Lật còn đang gõ chữ, đối phương đã sốt ruột gọi điện thoại thoại để xác nhận an toàn tính mạng của cô. Tiếng chuông trong căn nhà vắng lặng đặc biệt đột ngột và ồn ào, cũng thu hút chú chó chạy lại. Thư Lật đỏ mặt, vội vàng cúp máy, giải thích: Mình nhận được một đơn dắt chó, chủ chó rất kỳ lạ.
Lương Tụng Nghi hỏi: Kỳ lạ chỗ nào?
Thư Lật nhớ lại một chút, đi thẳng vào trọng điểm: Mình chưa bao giờ thấy ai đẹp trai như thế.
Lương Tụng Nghi: ... Đi chết đi.
Thư Lật co ngón tay, tiếp tục gõ chữ: Không phải! Cậu nghe mình nói hết đã.
Lương Tụng Nghi cảnh báo: Lát nữa mình có tiết, chỉ cho cậu năm phút.
Thư Lật kể lại đầu đuôi quá trình, nêu ra sự lo lắng: Mình rất sợ lát nữa cửa đột nhiên đóng lại, rồi mình biến thành một trong những nhân vật Lego trên tường.
Lương Tụng Nghi hồi đáp: Vậy thì ngay từ đầu cậu đừng đồng ý mà đi thẳng luôn đi.
Thư Lật hổ thẹn: Cầu phú quý trong nguy hiểm mà.
Lương Tụng Nghi: ...
Lương Tụng Nghi nêu quan điểm của mình: Có lẽ anh ta chỉ muốn cậu mang rác đi thôi.
Thư Lật vẫn thấy kỳ lạ: Sao lại có người trả thêm hai trăm tệ chỉ để nhờ người ta mang hộ túi rác chứ?
Lương Tụng Nghi nói ra một câu tàn nhẫn và thực tế: Chẳng phải người giàu đều dùng tiền để mua thời gian của người nghèo sao?
Thư Lật ôm ngực. Đau, quá đau lòng.
Sự thật chứng minh, Thư Lật đã nghĩ quá nhiều, đến giờ, chàng trai đẹp trai và kỳ lạ này thực sự chỉ muốn cô mang rác đi. Anh ta đặt khá nhiều món điểm tâm sáng kiểu Quảng Đông, mỗi hộp bốn chiếc, nhưng anh ta chỉ ăn đúng một cái.
Thư Lật nhìn chằm chằm vào những món điểm tâm đã đóng nắp và xếp chồng lên nhau như chơi trò Jenga, xác nhận lại lần nữa: "Chỗ còn lại anh không ăn nữa à? Vứt đi sao?"
Tóc mái của anh ta đã khô, rủ xuống mềm mại, che đi đôi lông mày sắc sảo, chỉ còn lại đôi mắt đen trắng rõ ràng.
Khi ngậm ống hút nhìn lên từ vị trí thấp, cảm giác xâm lược do chiều cao mang lại đã giảm bớt, anh ta trông có vẻ ngoan ngoãn đôi phần.
Thư Lật vốn quen tiết kiệm. Cô kiềm chế tâm lý muốn lên án sự lãng phí xa hoa, không nói một lời, xách túi đồ ăn ngoài lên.
Vừa định rời đi, cô nhớ ra điều gì đó, lấy thẻ thang máy từ trong túi ra, đẩy qua bàn: "Cái này trả lại anh."
Chàng trai đặt cốc giấy xuống, nghi hoặc nhìn cô.
Đối mắt vài giây, Thư Lật lộ ra vẻ mặt còn nghi hoặc hơn.
Anh ta hỏi: "Cô không đến nữa à?"
Thư Lật nói: "Có đến chứ."
"Vậy..." Anh ta liếc nhìn chiếc thẻ thang máy nằm trên mặt bàn.
Thư Lật giải thích: "Trong nhà chẳng phải có người sao?" Cô tưởng anh ta có thể mở cửa.
Chàng trai nói thẳng: "Tôi mà muốn mở cửa thì ngày đầu tiên đã mở rồi."
"OK." Thư Lật hiểu ý, kéo thẻ thang máy lại, nhét vào túi áo.
Lúc này chàng trai mới tiếp tục chơi điện thoại.
Chú chó nhỏ tiễn cô ra tận cửa. Cô giống như mấy ngày trước, ngồi xổm ngoài cửa chào tạm biệt nó, sau một hồi vò đầu bứt tai nó, cô ngẩng lên, nhận ra chàng trai sau bàn ăn cũng đang nhìn về phía này.
Cô đưa ra gợi ý: "Anh có muốn đặt cho nó một cái tên không? Dù sao cũng còn phải sống chung lâu dài mà."
Đối phương rõ ràng không muốn động não: "Gọi là gì thì hay?"
Thư Lật ngẩn người: "Anh hỏi tôi à?"
Và cuối cùng anh ta cũng thể hiện một chút khiếu hài hước lạnh lùng của người sống, liếc mắt ra hiệu cho chú chó trước gối cô: "Không, tôi đang hỏi nó."
—
Chó không thể nói tiếng người, nhưng câu hỏi đó đã cắm rễ vào lòng Thư Lật.
Cả ngày hôm đó, lúc rảnh rỗi cô lại lên Tiểu Hồng Thư tìm kiếm các bài đăng liên quan đến "đặt tên cho chó", câu trả lời đều na ná nhau, trong phần bình luận cũng có không ít tên trùng. Chủ nghĩa hoàn mỹ và sự áy náy vì lấy thêm của người ta một trăm tệ còn ác ý suy đoán đã khiến Thư Lật hạ quyết tâm phải đặt cho "ông chủ giàu có" một cái tên chó độc đáo nhất.
Đúng năm giờ chiều, Thư Lật chuẩn bị đến Vân Đình Công Quán. Cân nhắc đến việc căn nhà này hiện tại đã có thêm con người, và con người này có thuộc tính ở nhà khác thường. Để thận trọng, cô gửi tin nhắn trước: Anh có nhà không? Bây giờ tôi qua đó.
Kết quả không ngoài dự đoán.
Anh chủ vẫn bặt vô âm tín.
Thư Lật chỉ có thể trực tiếp mở khóa như trước.
Phòng khách buổi chiều tà đắm mình trong ánh hoàng hôn, những nếp gấp trên sofa da tỏa ra ánh kim loại. Hôm nay không khác gì ngày xưa, con người và hình ảnh xuất hiện buổi sáng dường như chỉ là ảo ảnh.
Thư Lật quen đường quen lối đeo dây P vào cổ chó, rồi thu lại kích thước phù hợp. Lúc bế nó đi ngang qua phòng ngủ, cô liếc nhìn cửa phòng, vẫn có một cảm giác tách biệt không chân thực.