Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Dị Thú Mê Thành (Dịch FULL)

Chương 18: Tình huống bất ngờ

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Năm phút sau, cuộc cấp cứu kết thúc.

Gã béo kêu rên một tiếng, phịch mông ngồi xuống thảm, toàn thân ướt đẫm mồ hôi như vừa tắm xong. Hắn thở hổn hển, cảm giác như mình đã mất nửa cái mạng, “May mà thằng nhãi này là Thú, nếu là người, tôi thật sự không cứu sống nổi.”

Trong quá trình cứu người, gã béo đã tự giới thiệu.

Tên hắn là Hán Anh Tuấn, nhưng mọi người đều gọi hắn là Béo Tuấn, bốn năm trước trở thành kẻ thức tỉnh, thiên phú 【Trị liệu】, số hiệu: 45.

Béo Tuấn mồ côi cha mẹ từ nhỏ, lớn lên cùng dì. Sau khi dì mất, tốt nghiệp cấp ba xong hắn cũng chẳng có chí tiến thủ, thừa kế nhà nghỉ của dì và mạnh tay cải tạo nó thành khách sạn tình thú.

Thanh Linh ngồi xổm xuống, xác nhận nhịp tim của Vương Tử Khải, sau đó ra lệnh cho Cao Dương: “Ngươi dọn dẹp hiện trường đi, ta có chuyện muốn hỏi tên béo chết tiệt này.”

“He he, không cần thân thiết vậy đâu, gọi tôi là Tuấn Béo là được rồi.”

Thanh Linh nhìn Béo Tuấn: “Sao ngươi biết chuyện xảy ra trong phòng.”

Béo Tuấn sững sờ một lúc, vội vàng cười làm lành: “Hì hì, thật ra… tôi có lắp camera và máy nghe lén trong phòng…”

Lời còn chưa dứt, một thanh Đường đao “soạt” một tiếng đã kê lên ba ngấn cằm béo múp của Béo Tuấn.

Béo Tuấn hét lớn: “Tiểu thư tha mạng! Nghe tôi giải thích đã!”

“Cho ngươi mười giây.”

“Thứ nhất, tôi tuyệt đối không lắp camera trong phòng tắm! Tôi làm người có nguyên tắc!” Béo Tuấn lau mồ hôi trên khuôn mặt béo ú, “Hơn nữa, tôi lắp camera không phải để thỏa mãn tư dục cá nhân, tôi là người đã thoát khỏi những thú vui tầm thường…”

“Vào trọng điểm.”

“Chẳng lẽ các vị không tò mò sao?” Gã béo run rẩy đẩy thanh đao trên cổ ra một chút, “Lũ Thú này, khi ở riêng thì chúng như thế nào?”

“Xoạt.” Đường đao biến mất trong tay Thanh Linh: “Ngươi đang quan sát Thú?”

“Đúng vậy, từ khi thức tỉnh, tam quan của tôi thật sự vỡ nát, chấn động cả mẹ tôi!” Béo Tuấn liếc nhìn Vương Tử Khải dưới chân, “Sau khi chấp nhận hiện thực, tôi vẫn luôn suy nghĩ, lũ Thú này thật sự đóng vai con người hai mươi bốn giờ một ngày sao?”

“Kẻ lạc lối thì tôi còn chấp nhận được, chúng nó ngơ ngơ ngẩn ngẩn, tự lừa cả chính mình. Nhưng những con Thú khác thì sao? Cũng ngày ngày chơi trò gia đình với chúng ta à? Tại sao chúng lại làm vậy?” Béo Tuấn nhìn Cao Dương: “Ngươi không tò mò sao?”

“Ta mới thức tỉnh ba ngày, chưa nghĩ nhiều đến vậy.” Cao Dương vừa lau sàn vừa trả lời.

“Tôi lắp camera, một mặt là muốn xem lũ Thú này khi ở riêng thì ra sao…” Béo Tuấn nói đến đây, lộ ra vẻ thất vọng: “Không ngờ, đám này khi ở riêng cũng tận tụy diễn kịch. Những chuyện vớ vẩn mà con người làm, chúng cũng làm hết.”

Cao Dương và Thanh Linh chìm vào suy tư.

“Mặt khác, tôi cũng muốn tìm kiếm con người.” Béo Tuấn thở dài: “Người huynh đệ dẫn dắt tôi thức tỉnh đã chết, mấy năm nay tôi vẫn luôn cô độc một mình, bây giờ cuối cùng cũng đợi được các vị! Tôi quá kích động, quá vui mừng…”

Béo Tuấn dang rộng hai tay, muốn ôm Thanh Linh.

Đối mặt với ánh mắt chết chóc của Thanh Linh, hắn quay người ôm lấy Cao Dương: “Tôi thật sự quá vui mừng huhu, tôi còn tưởng mình sẽ cô độc đến già…”

Béo Tuấn xúc động, vậy mà lại khóc thật, “Huynh đệ, lòng tôi khổ quá… Mỗi ngày mở mắt ra là phải diễn, ba năm rồi lại ba năm, bao giờ mới kết thúc đây…”

Cao Dương không biết an ủi người khác, cứng ngắc vỗ vỗ bờ vai thịt của Béo Tuấn: “Được rồi được rồi, không sao rồi không sao rồi.”

“Cốc cốc cốc—” Ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ.

Trong nháy mắt, tất cả mọi người đều im lặng.

Cao Dương và Thanh Linh cùng nhìn về phía Béo Tuấn, Béo Tuấn cũng nghi hoặc lắc đầu.

Thanh Linh và Cao Dương trao đổi ánh mắt, lặng lẽ rút Đường đao ra.

Cao Dương gật đầu, nhanh chóng đứng dậy đi đến cửa, nói vọng ra ngoài: “Ai vậy?”

“Dọn vệ sinh.” Bên ngoài vọng lại giọng một người dì.

“Dọn vệ sinh?”

“Phòng 501 không phải đã báo trả phòng rồi sao?”

“Không có, dì nhầm rồi thì phải?”

“Nhầm à, để tôi xem lại.”

Béo Tuấn cũng đi đến cửa, hắn vỗ vai Cao Dương, nói khẽ: “Không sao, là dì Hà, nhân viên dọn dẹp tôi thuê. Đầu óc dì ấy không được minh mẫn cho lắm.”

“Ồ ồ… Xin lỗi nhé, là phòng 401, nhìn nhầm, hì hì.” Ngoài cửa quả nhiên vọng lại tiếng xin lỗi của dì Hà.

“Không sao ạ.”

Cao Dương vừa nói xong, sống lưng bỗng lạnh toát.

Hắn đột ngột xoay người, lao về phía Béo Tuấn: “Tránh ra!”

(Hết chương)

“Rầm—” Cùng lúc đó, một cánh tay mạnh mẽ phá cửa xông vào.

Cánh tay này tuyệt đối không phải của con người, nó to rộng, thô kệch, cơ bắp màu đồng thau cuồn cuộn như thép đúc, mu bàn tay khổng lồ mọc đầy vảy có kết cấu âm u, móng trên bốn ngón tay dài đến vài centimet, cứng rắn, sắc bén như lưỡi đao.

Ngay khoảnh khắc Cao Dương xô ngã Béo Tuấn, móng vuốt phá cửa cũng theo sát phía sau, rạch một vết trên cánh tay trái của Cao Dương.

Móng vuốt cảm nhận được máu tươi, liền run lên một cách ngắn ngủi và phấn khích, sau đó nó bắt đầu điên cuồng cắt xé cánh cửa. Cánh cửa như một tấm bìa các tông mỏng manh, trong chớp mắt đã bị con quái vật bên ngoài xé nát tơi bời bằng tay không.

Con Thú bước vào phòng, chân đạp lên những mảnh gỗ vụn, phát ra âm thanh mềm xốp mà kinh hoàng.

Đèn chính trong phòng đã tắt, không gian mờ tối, đỏ quạch, ngột ngạt.

“Ba, vậy mà có đến ba đứa… a, a a…” Giọng dì Hà phấn khích dị thường, mơ hồ xen lẫn oán hận khó hiểu và sự biết ơn to lớn, “Đều là của ta… đều là…”

Cao Dương nấp sau giường nước, cố nén cơn đau nhức trên cánh tay, một tay bịt miệng Béo Tuấn đang run lẩy bẩy bên cạnh, không dám thở mạnh.

Rất nhanh, ngón tay Cao Dương ướt đẫm, đó là nước mắt sợ hãi của Béo Tuấn.

Ánh sáng trong phòng yếu ớt, Cao Dương nhờ tấm gương trên trần nhà mà nhìn rõ được bộ dạng của kẻ địch.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6