Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Đồ Nhi Hóa Ma, Sư Tôn Hóa Tình (Dịch FULL)

Chương 16: Trong Mắt Đều Là Sư Tôn

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Nàng bấu tay đi đi lại lại trong phòng, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, vội vàng đi ra ngoài, động tác mở cửa quá gấp gáp, dọa Tú Cầm đang đứng gác bên ngoài giật mình, “Tôn tọa, có chuyện gì vậy?”

Trường Tuệ hỏi nàng ta, “Bãi săn mùa đông có phải ở phía Tây Bắc không?”

Tú Cầm ngơ ngác gật đầu, “Đúng vậy ạ.”

Dường như có thứ gì đó đang chỉ lối cho nàng trong cõi u minh, nụ cười trên mặt Trường Tuệ càng rạng rỡ, đôi mắt cong cong lộ ra vài phần linh động hoạt bát của một thiếu nữ, “Báo cho Nữ Đế bệ hạ, chuyến đi săn mùa đông lần này ta sẽ hộ giá tùy hành.”

Nàng phải đến Tây Bắc, tìm a huynh của nàng trở về.

.

Bắc Lương quốc có tục lệ săn đông, mỗi mùa đông hàng năm, Đế vương Bắc Lương đều sẽ dẫn quần thần đến bãi săn hoàng gia đi săn vài ngày, còn tiến hành một loạt các cuộc thi đấu sát hạch.

Cuộc săn đông năm nay được định vào ba ngày sau, vì những năm trước Trường Tuệ không tham gia, nên quyết định đột ngột này của nàng khiến Hàm Ninh Các bận rộn một phen, cuối cùng cũng chuẩn bị thỏa đáng vào ngày xuất phát.

Sáng sớm, sương mù giăng lối, tuyết đọng thành đống hai bên đường.

Lúc Mộ Giáng Tuyết ăn mặc chỉnh tề đến thỉnh an, Thanh Kỳ đang giúp Trường Tuệ chải tóc. Vì tìm được phương hướng của huynh trưởng, tâm trạng nàng cực tốt, hiếm khi không gặp ác mộng, đến nỗi giờ đây nhìn Mộ Giáng Tuyết cũng thấy thuận mắt hơn nhiều.

“Môn quy chép đến đâu rồi?” Vừa nghịch chiếc trâm cài tóc hình thỏ trên bàn, Trường Tuệ vừa liếc nhìn bóng người trong gương.

Mộ Giáng Tuyết lại thay về bộ hồng y rực rỡ đó, mái tóc đen của thiếu niên được búi nửa, dây buộc tóc màu đỏ sẫm có đính bảo thạch rũ xuống bên vai, tôn lên làn da trắng như tuyết và dung nhan vô song, ngũ quan tinh xảo đến mức mang theo sự công kích, vừa lạnh lùng diễm lệ lại vừa âm u.

Đây là… sao lại sinh ra cả lệ khí thế này?

Đầu ngón tay run lên, món trang sức bằng ngọc châu trong tay Trường Tuệ lại rơi ngược về hộp trang điểm, phát ra một tiếng “cạch”.

Nghe thấy tiếng chuỗi ngọc rơi xuống, Mộ Giáng Tuyết ngẩng đầu nhìn thẳng vào gương, đôi đồng tử dưới hàng mi dài đen thẳm, “Bẩm Sư tôn, nhờ người yêu thương, đồ đệ ngày đêm sao chép môn quy, đã chép xong năm lần rồi ạ.”

Sao mới có năm lần?!

Nhiều ngày trôi qua như vậy, dù có dùng miệng ngậm bút viết cũng phải được mười lần rồi, nghiệt chướng nhỏ này đang khiêu khích ta ư?!

Trường Tuệ nghĩ vậy, cũng bèn hỏi vậy, nàng có chút tức giận nói: “Bản tọa vừa mới nhận ngươi làm đồ đệ, ngươi đã gian manh lười biếng, không phục quản giáo như vậy, trong mắt còn có ta là Sư tôn nữa không?”

“Vậy thì thật là oan uổng quá.” Chàng thiếu niên khẽ đáp lại một cách đầy ẩn ý, “Trong mắt đồ đệ toàn là Sư tôn.”

“Ngược lại là Sư tôn ngài—” Hắn đột nhiên bước lại gần Trường Tuệ, “Trong mắt người thật sự có đồ đệ là ta đây sao?”

Thấy Mộ Giáng Tuyết càng lúc càng đến gần, vén rèm châu đứng ngay trước mặt mình, Trường Tuệ thẳng tắp sống lưng, mặt không biểu cảm nhìn hắn, thầm cảnh giác, “Ngươi có ý gì?”

Mộ Giáng Tuyết khẽ cúi người, đưa tay ra trước mặt nàng.

Tròng mắt Trường Tuệ nhìn xuống, thấy trên mu bàn tay trắng nõn của Mộ Giáng Tuyết vẫn còn vết vảy máu do trầy xước chưa lành. Năm ngón tay thon dài trắng nõn, như ngọc dương chi trong suốt không tì vết, theo động tác lật cổ tay của hắn, lộ ra những nốt phồng rộp trên đầu ngón tay vẫn còn rỉ máu, da thịt dính vào nhau.

“Đây là…” Trường Tuệ sững sờ.

Mộ Giáng Tuyết: “Vết thương cũ chưa lành, cầm bút lâu lại thêm vết thương mới, đồ đệ bây giờ đã không cầm bút nổi nữa rồi.”

Trường Tuệ vẫn còn hơi ngẩn ngơ.

Hắn bị thương ở tay lúc nào? Sao đầu ngón tay lại bị thương nặng đến thế? Mà tại sao nàng lại không có chút ấn tượng nào? Rõ ràng, lúc móc mắt người khác cũng đâu thấy tay hắn bị thương…

Mấp máy môi, Trường Tuệ muốn chất vấn điều gì đó, nhưng lại không biết mở lời ra sao.

Suy cho cùng vẫn là nàng đuối lý, từ khi đưa người từ trên đảo về, Trường Tuệ tuy có cử y quan đến chữa thương cho hắn, nhưng chưa từng tự mình đến xem, điều này khiến nàng không hề biết tình trạng vết thương của Mộ Giáng Tuyết.

Mộ Giáng Tuyết không nghi ngờ gì là đang tố cáo sự thờ ơ, không quan tâm của nàng, cũng là đang cho nàng thấy, hắn thà bị thương nặng đến mức không cầm nổi bút, cũng vẫn nghiêm túc hoàn thành hình phạt mà Trường Tuệ giao cho.

“Ngươi đang oán trách bản tọa?” Trường Tuệ sa sầm mặt.

Để xóa đi vết nhơ này, nàng đưa tay nắm lấy ngón tay hắn, trực tiếp dùng trị dũ thuật xa xỉ giúp hắn chữa lành vết thương.

Thế gian phàm trần này không thể so với Linh Châu Giới, linh lực mỏng manh khiến nàng tu luyện chậm chạp, linh lực có thể sử dụng mỗi ngày cũng vô cùng có hạn. Bây giờ vì chữa thương tay cho Mộ Giáng Tuyết, nàng đã tiêu hao không ít linh lực, trong lòng đau như nhỏ máu, nhưng chỉ có thể mặt không biểu cảm chất vấn: “Bây giờ, trong mắt bản tọa đã có ngươi chưa?”

Đồng tử Mộ Giáng Tuyết khẽ mở to.

Hắn cúi đầu cử động ngón tay, nghe thấy Trường Tuệ nói chữa: “Nếu không phải coi trọng ngươi, bản tọa tại sao lại nhận ngươi làm thủ đồ?”

Nàng vốn muốn giữ mãi bộ dạng nghiêm sư, lạnh lùng răn dạy Mộ Giáng Tuyết một trận, tiện thể bày tỏ sự đau lòng và tủi thân của mình, nào ngờ màu sắc của bông hoa băng trên cổ tay thực sự quá đỏ, nàng chỉ có thể thay đổi sách lược, khẽ thở dài, “Bản tọa dạo gần đây quả thực có chút bận rộn, quan tâm ngươi chưa đủ, nhưng bản tọa cũng không ngờ, thân thể ngươi lại yếu đến vậy, chút vết thương nhỏ ở tay mà mãi không lành…”

“Hay là thế này đi.” Nàng nảy ra ý mới, “Miễn cho ngươi một nửa hình phạt sao chép, từ ngày mai, ngươi theo các thuật sĩ trong các cùng luyện tập buổi sáng, trước tiên dưỡng tốt thân thể rồi hãy nói.”
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6