Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn vào chùm sáng đó.
Xung quanh chìm trong bóng tối, Vu Thiên Việt đành phải đứng yên tại chỗ.
Trước mặt người đàn ông mặc tuxedo đen là chiếc micro biểu tượng của người dẫn chương trình, hắn dang rộng hai tay, giọng nói vang lên từ sau chiếc mặt nạ có nụ cười cong cớn quỷ dị: “Phi thuyền của chúng ta đã đến không phận Hoang tinh, cuộc đào thoát sắp bắt đầu!”
Trong bóng tối, những bình luận trên màn hình livestream lơ lửng giữa không trung nhấp nháy dữ dội, tất cả đều mang ánh sáng vàng của việc nạp tiền, thể hiện tâm trạng mong chờ của khán giả.
Vu Thiên Việt chớp mắt, cuối cùng cũng sắp bắt đầu rồi.
Người đàn ông mặc đồ đen đưa một tay lên trước ngực, tao nhã cúi chào:
“Sau đây, xin phép cho tôi được tuyên đọc, và chỉ đọc một lần duy nhất, những quy tắc chính của cuộc đào thoát lần này.”
“Một, sau khi vào Hoang tinh, ngoại trừ kênh kết nối đơn lẻ với ban tổ chức, tất cả tín hiệu mạng vũ trụ khác sẽ bị chặn.”
“Hai, livestream đào thoát Hoang tinh có tổng cộng sáu vòng đấu, lần này là vòng đầu tiên – cuộc thi sinh tồn cá nhân kéo dài bảy ngày sáu đêm, ai trụ lại đến cuối cùng sẽ được vào vòng tiếp theo.”
“Ba, mỗi tuyển thủ được mang theo một vũ khí lạnh, ngoài ra không được mang bất kỳ vật tư sinh tồn nào, tất cả vật tư đều phải dùng chiến lợi phẩm săn bắt, thu thập được trên Hoang tinh để đổi lấy.”
“Bốn, tuyển thủ có thể lựa chọn rút lui vào bất kỳ thời điểm nguy hiểm nào, sau khi xác nhận, ban tổ chức sẽ nhanh chóng đến đưa bạn thoát hiểm – nhưng lưu ý, chúng tôi không đảm bảo tỷ lệ cứu hộ thành công, nếu có sự cố đáng tiếc xảy ra, chúng tôi cũng không chịu trách nhiệm.”
“Xin hãy lưu ý, hành tinh hoang mang số hiệu R00109 này đã từng trải qua một cuộc chiến tranh giữa các chủng tộc có trí tuệ vào vạn năm trước, hứng chịu sự hủy diệt của hàng triệu tấn bom hạt nhân. Các loài thực vật, động vật còn sống sót trên hành tinh đều đã xảy ra những biến dị ở mức độ không xác định, mong các vị hãy thận trọng.”
Vu Thiên Việt lơ đãng nghe xong.
Những quy tắc này thực ra đã được thông báo trước đó, bây giờ chỉ là nhấn mạnh lại, tóm gọn trong một câu là – trong vòng bảy ngày, mọi người ngoài một vũ khí lạnh đơn giản nhất ra thì không có gì cả, tất cả vật dụng cần thiết cho cuộc sống đều phải tự mình kiếm lấy.
“Bây giờ, mời các nhà thách đấu đi theo ánh sáng dẫn đường, đến các bệ nhảy và đáp xuống Hoang tinh.”
Người đàn ông mặc tuxedo đen đột ngột giơ cao hai tay, trong khoảnh khắc, từng chùm sáng màu xanh băng lấy hắn làm trung tâm, lan ra mọi hướng tạo thành những lối đi bằng ánh sáng.
Đèn sân khấu vụt tắt, người mặc tuxedo ở trung tâm cũng biến mất.
Trong những lối đi ánh sáng lấp lánh, bóng dáng các tuyển thủ hiện ra thành từng nhóm ba, năm người. Tranh thủ lúc Vu Lạc Nhã đang bận tập hợp với nhóm năm người cấp A, Vu Thiên Việt lập tức chọn bừa một hướng rời đi, bỏ lại những người này phía sau.
Sau khi đi qua một tia quét ánh sáng đỏ để xác nhận không mang theo vật cấm, cô đi một đoạn đường dài và nhìn thấy lối ra ở cuối con đường.
Bệ nhảy nối liền với bầu trời u ám, cơn gió mang theo mùi tanh hôi tràn vào khoang tàu, khiến người ta muốn hắt hơi từ xa.
Các tuyển thủ đến trước lần lượt nhận lấy một chiếc áo giống như áo cánh dơi, mặc vào rồi nhảy thẳng xuống.
【Nhảy thẳng bằng bộ đồ bay kìa! Cần phải có cả cảm nhận tinh thần và thể lực, nếu không kiểm soát không tốt là rơi chết ngay.】
【Nói thì là phối hợp kiểm soát tốt là được, nhưng đều cần thời gian dài luyện tập, cấp E mới ra khỏi tinh cầu Rác Rưởi được mấy năm? Cô ta biết không?】
【Mỗi năm không biết bao nhiêu người chết vì thử bộ đồ bay, đề nghị những người dưới cấp C không nên dễ dàng thử sức.】
【Để an toàn, những cú nhảy thông thường đều phải khảo sát môi trường trước, Hoang tinh lại là môi trường hoàn toàn xa lạ, độ nguy hiểm tăng lên gấp bội.】
“Ký chủ!” Hệ thống bị dọa đến mức sắp sập nguồn: “Đừng nghịch nữa, mau dùng đạo cụ đi, tìm một tuyển thủ hạng A nào đó đưa cô xuống!”
Vu Thiên Việt hoàn toàn không để vào tai, ngược lại, ánh mắt cô sáng rực lên, tim đập nhanh hơn, máu trong huyết quản như sôi trào, chính là cảm giác khi adrenaline tăng vọt.
Cô hít một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra, giữ cho mình sự bình tĩnh tuyệt đối giữa cơn hưng phấn cuộn trào.
“Chẳng phải chỉ là bay wingsuit phiên bản cải tiến thôi sao?” Giọng Vu Thiên Việt mang theo ý cười, không kìm được sự phấn khích: “Kiếp trước, đến cả loại wingsuit nguyên thủy nhất tôi cũng từng nhảy rồi.”
Bay wingsuit, ở thế kỷ 21 của kiếp trước, được mệnh danh là môn thể thao mạo hiểm điên rồ nhất với tỷ lệ tử vong cao nhất.
Vu Thiên Việt vẫn còn nhớ, khi được bộ đồ bay tựa như sóc bay đó bao bọc từ đầu đến chân, khi lao mình xuống từ đỉnh núi, cảm nhận cơn gió rít bên tai và khoái cảm khi bổ nhào giữa không trung.
Theo ký ức của nguyên thân, wingsuit ở thời đại Tinh Tế đã được tích hợp thêm chip hỗ trợ kiểm soát thăng bằng, khiến nó trở nên mỏng nhẹ như một chiếc áo mưa, biến thành một môn thể thao mà đa số mọi người đều có thể thử sức.
Nhưng cho dù đã hạ thấp ngưỡng tham gia, nó vẫn là một môn cực kỳ nguy hiểm.
“Nhảy thẳng luôn sao? Ít nhất các người cũng phải đánh dấu điểm hạ cánh an toàn chứ?” Lúc này, một giọng chất vấn vang lên từ bệ nhảy phía trước. Vu Thiên Việt ngẩng đầu nhìn, đó là một tuyển thủ hạng C.
“Xin thứ lỗi cho tôi nói thẳng, trên hoang tinh không có cái gọi là an toàn tuyệt đối.” Nhân viên công tác bình tĩnh trả lời: “Nếu không thể chấp nhận, chúng tôi đề nghị anh rút lui ngay bây giờ.”
Tuyển thủ kia mặt mày tái nhợt nhận lấy bộ wingsuit.
【Xì, tuyển thủ hạng C còn không nắm chắc, vị hạng E này phải làm sao đây?】
