Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Dựa Vào Hệ Thống Vạn Nhân Mê, Tôi Thống Trị Cả Hoang Đảo (Dịch FULL)

Chương 13: Cự thú như núi mềm nhũn nằm phục dưới chân cô gái yếu ớt. (2)

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Tiếng hạ cánh của đội 5A vang lên ở gần đó, nhưng lần này, Vu Lạc Nhã không còn bám riết lấy cô không tha, vẻ mặt lại có chút ngưng trọng, như thể đã cảm nhận được điều gì.

Khu rừng trở nên tĩnh lặng.

Vu Thiên Việt nhìn quanh, không thấy gì cả, cô cẩn trọng không hành động thiếu suy nghĩ.

Trong một khu rừng có sinh vật sống, sự yên tĩnh này không hề bình thường. Yên tĩnh đến ngột ngạt, như có một sức mạnh vô hình đè nặng lên tim.

“Ký chủ! Phát hiện sinh vật không xác định dài hai mét sáu lăm, cao hai mét hai đang tiến vào phạm vi năm mươi mét—”

“Rời khỏi đây!”

Trong khu rừng, giọng nói của Hệ thống và Phong Triết Nam, một xa một gần, gần như vang lên cùng lúc!

Bên Hệ thống thì hoảng loạn, tốc độ nói nhanh đến mức nghe không rõ, còn năm bóng người trắng đến lóa mắt ở đằng xa thì không chút do dự, lập tức phóng đi từ chỗ vừa hạ cánh, hóa thành mấy vệt tàn ảnh, rời khỏi khu vực này!

Vu Thiên Việt như cảm nhận được điều gì, đột ngột quay đầu lại.

Một cái đầu khổng lồ bỗng xuất hiện trong tầm mắt!

Thân hình nó to lớn như voi, đầu và lưng đầy gai nhọn, toàn thân bao phủ bởi lớp vảy đen kịt, đang trừng đôi mắt đỏ ngầu, nhỏ dãi nhớp nháp bước ra từ trong bóng tối.

【A a a vãi!!!】

【Ủa, cả đám 5A kia chạy rồi á?!】

【Đã bảo gánh không nổi mà, nói mệt rồi!】

【Lần này hạng E chết chắc rồi!】

Vu Thiên Việt không nhúc nhích, chăm chú nhìn con quái vật khổng lồ, nhịp tim vừa mới bình ổn lại lần nữa tăng tốc, máu nóng sôi trào trong huyết quản.

Hệ thống điên cuồng gào thét trong đầu cô.

“Ký chủ! Cô sắp chết rồi! Khoan khoan khoan, đang kiểm tra…”

“Phát hiện— trên cái cây to nhất cách cô mười mét về phía sau, có một tuyển thủ có thể chất vô cùng ưu việt đang ẩn nấp, ký chủ cô dùng đạo cụ đi, anh ta có 30% khả năng sẽ xuống cứu…”

“GÀO—”

Lời của Hệ thống còn chưa dứt, con tinh thú khổng lồ đã gầm lên một tiếng giận dữ, đột ngột lao tới, với một tư thế nhanh nhẹn không hề tương xứng với thân hình, nó nhảy vọt lên, tức thì húc gãy vô số cành cây, lao về phía bóng người nhỏ bé nhanh như gió cuốn.

Vu Thiên Việt ngẩng đầu, trơ mắt nhìn con tinh thú khổng lồ bổ nhào xuống đầu.

Khoảng cách còn một phần hai, ba phần tư… Chính là lúc này.

Ý niệm vẫn luôn kết nối với đạo cụ được kích hoạt ngay tức khắc — Đạo cụ: [Thân Thể Mềm Mại Yếu Đuối], hiệu quả tác động lên — con hung thú trước mắt.

Lá cây xào xạc, cơn gió ập tới mang theo lá cây đập vào bóng người mảnh mai yếu ớt.

Một sức mạnh vô hình lặng lẽ lan tỏa giữa cô và con quái vật.

RẦM—

Lá khô bay tung tóe, vật nặng rơi xuống tạo ra một tiếng động trầm đục.

Vu Thiên Việt giơ tay gạt những cành cây văng tới trước mặt, nghiêng đầu quan sát.

Con hung thú uy vũ nằm sõng soài trên đất, thân hình đầy vảy của nó khẽ phập phồng, dường như muốn dùng sức đứng dậy, bỗng ưỡn người lên…

“Ư ư~”

Cái đầu xù xì hung tợn nghiêng sang một bên, rên lên một tiếng nũng nịu.

Vu Thiên Việt cũng nghiêng đầu theo, nói với Hệ thống trong đầu: “Hiệu quả cũng được đấy.”

Hệ thống: !!!

Cách đó mười mét, Thịnh Liên Vân đang ngồi trên một cành cây, hai mắt mở trừng trừng!

Anh đột nhiên nhắm chặt mắt, lắc mạnh đầu mấy cái rồi mới mở mắt ra nhìn lại.

Không phải ảo giác… con quái vật khổng lồ như một ngọn núi quả thật đã ngã mềm oặt trước mặt cô gái nhỏ yếu ớt.

Sau đó, Vu Thiên Việt rút một con dao phay từ chiếc túi nhỏ đeo bên hông ra, nhằm vào cổ con tinh thú mà chém tới tấp!

Cánh tay gầy gò vung lên, chặt chém một hồi mạnh như hổ, tóe lửa tứ tung, nhưng có vẻ… ngay cả lớp vảy cũng không chém thủng.

Thịnh Liên Vân chết lặng.

Thịnh Liên Vân hoài nghi nhân sinh.

Lúc này, người đang hoang mang đương nhiên không chỉ có mình anh.

Mà còn có lượng khán giả đang tăng vùn vụt trong phòng livestream của Vu Thiên Việt.

【???】

【Cô ta đã làm gì vậy?? Ai nói cho tôi biết được không? Lúc nãy tôi không dám nhìn, nhắm mắt rồi!】

【Có nhìn, nhưng không hiểu! Tự nhiên nó lăn ra đất.】

【Lẽ nào loại tinh thú này chỉ có vẻ ngoài đáng sợ thôi?】

【Không lẽ nào cô ta dùng tinh thần lực hạng E để tấn công con tinh thú đó chứ!?】

【Lầu trên đừng đùa nữa… Hạng E, phế vật!】

【Chắc chắn là do may mắn thôi, có lẽ con tinh thú đó vốn đã bị thương!】

【Dù hoang đường… nhưng không có khả năng nào khác cả!】

——【Điểm ái mộ +99】

Cùng với thông báo hiện lên, giọng điệu của Hệ thống rất không ổn định: “…Ký chủ, cô đã định dùng đạo cụ như thế này từ lâu rồi à?”

“Ừm.” Vu Thiên Việt đáp bâng quơ.

Hệ thống im lặng.

Giây tiếp theo, một màn hình ánh sáng trong suốt hiện ra trước mắt Vu Thiên Việt, hiển thị một thông báo mới.

——【Thời gian còn lại của đạo cụ: 60 giây】

“Vãi!” Vu Thiên Việt mặt mày kinh ngạc: “Bé Cưng à, mi cũng ác quá rồi đấy?”

"Anh Triết Nam, đợi đã!"

Rời xa khỏi nơi giao chiến, trong khu rừng rậm, Vu Lạc Nhã đột ngột dừng phắt lại, níu chặt lấy Phong Triết Nam đang kéo cô chạy.

Bốn người còn lại cũng dừng bước nhìn sang.

"Sao thế?" Phong Triết Nam quay đầu lại hỏi.

"Anh Triết Nam, anh nói cho em biết, thứ ở gần đây lúc chúng ta vừa đáp xuống là gì vậy?" Gương mặt xinh xắn của Vu Lạc Nhã hơi tái đi, cô giả vờ lo lắng hỏi: "Anh có tinh thần lực cấp A+, chắc chắn đã cảm nhận được hình dạng cụ thể của nó rồi đúng không ạ!"

Phong Triết Nam nhìn cô chằm chằm một lúc, "Là một con tinh thú cấp A."

Vu Lạc Nhã lập tức kinh hãi thét lên: "Tinh thú cấp A! Trời ơi... Lúc đó anh vừa hét lên, em đã chạy theo trong vô thức, mãi đến vừa rồi mới nhớ ra chị gái cũng ở gần đây. Chị ấy, chị ấy sẽ gặp chuyện mất!"

Nghe vậy, Vu Huân Duệ nhíu chặt mày, bực bội đi vòng quanh tại chỗ rồi đá văng một bụi cây: "Gặp chuyện cũng đành chịu thôi! Lúc đầu đã không cho cô ta đi, nói thế nào cũng không nghe, là tự chuốc lấy cả."
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6