Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Gả Cho Chàng Danh Môn (Dịch Full)

Chương 17: Vụng trộm (3)

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

Không ngờ tới, cô con dâu này cũng khá có tâm cơ.

Nhị thái thái Mâu thị và Hoắc di nương có mặt tại đó nghe vậy, mặt mày đều trắng bệch.

Ánh mắt sắc lẹm quét về phía tâm phúc của mình.

Hai vị ma ma kia bị trói gập cánh khuỷu quăng vào, miệng nhét đầy vải, phủ phục dưới đất, phát ra những tiếng ư ử nhỏ xíu, dáng vẻ vô cùng chật vật.

Đối mặt với ánh mắt như dao cắt của chủ tử nhà mình, bọn họ kêu khổ thấu trời.

Bọn họ vốn tưởng Minh Di không có kiến thức, muốn dùng bạc để lấy lòng, không ngờ ngược lại bị nắm thóp.

So với việc mất đi một tâm phúc, Mâu thị càng lo lắng Minh Di sẽ kiểm tra sổ sách hơn:

"Vợ thằng Việt, cháu cứ luôn miệng nói bọn họ tham ô, có bằng chứng không?"

Minh Di liếc mắt nhìn bà ta: "Không có, nhưng nếu thực sự muốn bằng chứng, chắc cũng không khó."

Tuân thị nghe đến đây, càng thêm hài lòng.

Minh Di xử lý hai người này, nhưng không có ý định truy cứu đến cùng.

Dù sao cũng là người một nhà, chị em dâu ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, Tuân thị không thể làm quá khó coi. Xử lý người để giết gà dọa khỉ, mục đích đã đạt được. Nếu hôm nay Minh Di bày sổ sách ra, ngược lại sẽ khiến bà khó xử.

Đến thời điểm này, Tuân thị phải đứng ra làm người hòa giải, bà lập tức tiếp lời:

"Con là đương gia Thiếu phu nhân, con muốn xử lý hai người bọn họ là chuyện đương nhiên. Còn về sổ sách thì không cần tra nữa, dù sao cũng là người cũ hầu hạ nhiều năm, để lại cho bọn họ chút thể diện, ai về nhà nấy đi."

Để lại thể diện cho các ma ma, cũng chính là để lại thể diện cho Mâu thị và Hoắc di nương.

Mâu thị và Hoắc di nương hiểu rõ trong lòng, không dám lên tiếng nữa.

Sau khi đuổi người đi, Tuân thị mỉm cười vẫy tay với Minh Di: "Lại đây ngồi."

Bà không ngờ Minh Di không chỉ có tâm cơ, mà còn biết chừng mực, hỏa hầu này thực sự không giống một đứa trẻ đến từ thôn quê, mà giống như một "lão du tử" đã ngâm mình trong quan trường nhiều năm.

Tuân thị nhìn nàng bằng con mắt khác: "Mấy ngày nay vất vả cho con rồi."

Không giống lần trước bắt nàng ngồi ở chiếc ghế khuyên y đối diện, bà sai nha hoàn bưng một chiếc cẩm ngột (ghế đôn bọc gấm), để Minh Di ngồi ngay cạnh bàn của mình. Minh Di nghe lời ngồi xuống, xoa xoa bụng: "Vất vả gì đâu ạ? Ngược lại còn ăn béo ra rồi."

Tuân thị nhớ tới chuyện ngỗng quay, bỗng nhiên bật cười: "Đây là nhà của chính con, cần gì người khác hiếu kính, muốn ăn gì cứ dặn dò xuống dưới."

Minh Di có thể nhận ra ý tứ thân cận trong lời nói của mẹ chồng.

Tuân thị bảo nàng ngồi lại gần là có chuyện muốn thương lượng: "Minh Di, ngày mai là thọ thần hai mươi tư tuổi của Việt nhi. Nó xưa nay hành sự khiêm tốn, không bao giờ cho phép người khác chúc thọ. Trong phủ này con gái nhiều, ta cũng không định tổ chức lớn cho nó."

Hiện giờ có mấy vị biểu cô nương đang nương nhờ trong phủ, Bùi Việt vốn dĩ khiết thân tự ái, ngay cả gia yến chàng cũng hiếm khi lộ diện. Tuân thị không muốn con trai ăn một bát mỳ trường thọ cũng không được yên thân, nên tuyên bố ra ngoài là không bày tiệc rượu.

"Ta định để trưởng tỷ của nó về phủ, mấy người nhà mình náo nhiệt một chút là được rồi."

Minh Di không có ý kiến gì, chỉ là khi trở về Trường Xuân đường, nàng phát hiện trên bàn chất đầy các hộp quà. Phó ma ma vừa kiểm kê vào sổ, vừa nói với nàng:

"Thiếu phu nhân, đây đều là hạ lễ của các phòng thiếu gia, tiểu thư gửi cho gia chủ."

Tiệc thọ không tổ chức, nhưng hạ lễ không thể không tặng.

Minh Di lật xem những món quà đó, phần lớn là đồ thêu thùa của các chị em gái gửi tặng. Đáng tiếc nàng thân không vật ngoài thân, chẳng có thứ gì ra hồn để tặng Bùi Việt.

Có thể không tặng không?

Minh Di bắt đầu sầu não.




Phó ma ma mở từng hộp quà một, mở được một lúc, bỗng nhiên cảm thấy có gì đó không ổn.

Bà liếc nhìn Minh Di, vội vàng gói ghém mấy cái hộp đó lại, nhét cho tiểu nha hoàn: "Mau, mang tới tiền viện đưa cho Bao quản gia, những thứ này chắc chắn là gửi nhầm rồi."

Minh Di thấy bà thần sắc hoảng hốt, cười hỏi: "Sao vậy?"

Phó ma ma không tiện nói dối chủ mẫu, ngượng nghịu đáp: "Thiếu phu nhân đừng để bụng, đây đều là những thứ của các cô nương bên ngoài gửi tới trước mặt gia chủ nhà ta để lấy lòng, năm nào cũng đủ kiểu dáng, phòng không xuể..."

Minh Di đã hiểu, với tướng mạo thanh tú của Bùi Việt, nếu không phải vì thân phận gia chủ họ Bùi, e là đã sớm bị người ta "bắt rể" ngay dưới bảng vàng rồi. Chàng ở kinh thành chắc chắn là cực kỳ được hoan nghênh: "Không sao, ta không để ý."

Nói xong nàng đi vào trong phòng.

Phó ma ma thấy nàng hoàn toàn không bận tâm, lại càng thêm sầu.

Vào cửa cũng đã được một thời gian rồi, chàng không tình thiếp không ý, chuyện viên phòng này thật là xa vời vợi.

Sáng sớm hôm sau, Minh Di đuổi Thanh Hòa ra ngoài chơi, còn mình theo Phó ma ma tới chính viện. Hôm nay trưởng tỷ của Bùi Việt là Bùi Huyên quy ninh, mẹ chồng dặn nàng qua đó sớm. Đến hoa sảnh, nàng đã thấy Thập tam thiếu gia Bùi Thừa Huyền khoác áo choàng, dáng vẻ buồn chán đứng trên bậc thềm hóng gió.

"Thập tam đệ, sao không vào phòng mà đợi."

Bùi Thừa Huyền vừa thấy Minh Di, lập tức phấn chấn hẳn lên, vén rèm đón Minh Di vào, lại đuổi ma ma đi thật xa, vội vàng hỏi nàng: "Tẩu tẩu, huynh trưởng không làm khó tẩu chứ?"

Minh Di cười khổ: "Ăn của chàng mấy ngày lườm nguýt rồi." Gần đây chàng đều không tới hậu viện.

Bùi Thừa Huyền lập tức cảm thấy áy náy: "Trách đệ đã liên lụy tẩu tẩu."

Minh Di xua tay: "Là ta lừa gạt đệ trước, có trách thì cũng trách ta," Minh Di chưa bao giờ có thói quen đổ trách nhiệm cho người khác, "Còn đệ thì sao, bị huynh trưởng đệ quở trách thế nào?"
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6