Gả Nhầm Cho Đại Lão Trong Tiểu Thuyết Niên Đại (Dịch FULL)
Nghiêm Tuyết xuyên không mà vận số chẳng ra sao. Tuổi còn trẻ đã vì muốn thoát khỏi cảnh khốn khó, đành phải vượt quan ngoại đi lấy chồng xa.
Nghe nói đối phương tuy không còn chỗ dựa gì, nhưng là người có năng lực, lại cao lớn tuấn tú, phong độ đường hoàng, nên Nghiêm Tuyết cũng xem như hài lòng.
Hôm ấy lâm trường tuyết rơi trắng trời. Cô đổi hết tàu lớn đến tàu nhỏ, tay chân đều đông cứng cả lại. Giữa màn tuyết bay tán loạn, cô mới nhìn thấy một bóng dáng cao gầy và một đôi mắt còn lạnh hơn cả tuyết.
—
Kỳ Phóng gia cảnh sa sút, nếm đủ ấm lạnh tình người. Không chỉ ai ai cũng tránh né như sợ dính líu, mà ngay cả vị hôn thê cũng muốn giẫm thêm lên anh một bước.
Hôm đó gió lớn, tưởng như máu trong người anh cũng bị thổi lạnh đi. Vốn nghĩ điều mình sắp nghe sẽ là lời nhục mạ, không ngờ đối phương lại mỉm cười đưa tay ra—
“Là đồng chí Tề Phóng phải không? Chào anh, tôi là Nghiêm Tuyết, đến để kết hôn với anh.”
Cô gái dáng người nhỏ nhắn cong mắt cười, đôi mắt tròn sáng hóa thành hai vầng trăng lưỡi liềm — vậy mà không phải đến để hủy hôn.
Sau này gió ngừng tuyết tan, vị hôn thê thật sự mới tìm đến cửa.
Cô ta mơ thấy một cuốn sách. Trong sách, Kỳ Phóng từ lâm trường quay lại thành phố, một tay gây dựng nên Thường Thanh Trọng Công lừng danh khắp cả nước về sau. Rồi anh dùng mọi thủ đoạn, đạp tất cả những kẻ từng phụ bạc mình — bao gồm cả cô ta — xuống bùn, khiến họ thân bại danh liệt.
Vốn nghĩ trong sách Kỳ Phóng cả đời chưa từng cưới vợ, mọi chuyện vẫn còn kịp. Thế nhưng khi cô ta vội vàng chạy đến, lại thấy người đàn ông ấy đang cãi nhau với một cô gái.
Vị đại lão tương lai lạnh lùng vô tình kia tức đến mặt tái xanh, vậy mà vẫn cẩn thận từng chút, cõng cô gái ấy trên lưng…
Cô ta sững sờ. Mà Nghiêm Tuyết — người vừa bị “Tề Phóng thật” tìm đến tận cửa — cũng sững sờ.
Chẳng phải bà cô tổ nói đối tượng xem mắt rất đẹp trai sao?
Gu “đẹp trai” trong mắt hai người chênh lệch đến vậy ư???
Nghe nói đối phương tuy không còn chỗ dựa gì, nhưng là người có năng lực, lại cao lớn tuấn tú, phong độ đường hoàng, nên Nghiêm Tuyết cũng xem như hài lòng.
Hôm ấy lâm trường tuyết rơi trắng trời. Cô đổi hết tàu lớn đến tàu nhỏ, tay chân đều đông cứng cả lại. Giữa màn tuyết bay tán loạn, cô mới nhìn thấy một bóng dáng cao gầy và một đôi mắt còn lạnh hơn cả tuyết.
—
Kỳ Phóng gia cảnh sa sút, nếm đủ ấm lạnh tình người. Không chỉ ai ai cũng tránh né như sợ dính líu, mà ngay cả vị hôn thê cũng muốn giẫm thêm lên anh một bước.
Hôm đó gió lớn, tưởng như máu trong người anh cũng bị thổi lạnh đi. Vốn nghĩ điều mình sắp nghe sẽ là lời nhục mạ, không ngờ đối phương lại mỉm cười đưa tay ra—
“Là đồng chí Tề Phóng phải không? Chào anh, tôi là Nghiêm Tuyết, đến để kết hôn với anh.”
Cô gái dáng người nhỏ nhắn cong mắt cười, đôi mắt tròn sáng hóa thành hai vầng trăng lưỡi liềm — vậy mà không phải đến để hủy hôn.
Sau này gió ngừng tuyết tan, vị hôn thê thật sự mới tìm đến cửa.
Cô ta mơ thấy một cuốn sách. Trong sách, Kỳ Phóng từ lâm trường quay lại thành phố, một tay gây dựng nên Thường Thanh Trọng Công lừng danh khắp cả nước về sau. Rồi anh dùng mọi thủ đoạn, đạp tất cả những kẻ từng phụ bạc mình — bao gồm cả cô ta — xuống bùn, khiến họ thân bại danh liệt.
Vốn nghĩ trong sách Kỳ Phóng cả đời chưa từng cưới vợ, mọi chuyện vẫn còn kịp. Thế nhưng khi cô ta vội vàng chạy đến, lại thấy người đàn ông ấy đang cãi nhau với một cô gái.
Vị đại lão tương lai lạnh lùng vô tình kia tức đến mặt tái xanh, vậy mà vẫn cẩn thận từng chút, cõng cô gái ấy trên lưng…
Cô ta sững sờ. Mà Nghiêm Tuyết — người vừa bị “Tề Phóng thật” tìm đến tận cửa — cũng sững sờ.
Chẳng phải bà cô tổ nói đối tượng xem mắt rất đẹp trai sao?
Gu “đẹp trai” trong mắt hai người chênh lệch đến vậy ư???
Nội dung đang triển khai
