Lúc này đại hán lại đưa qua một túi trữ vật nữa: "Đây là năm hạt giống Tinh Nguyên quả."
Chu Khai Định cất ngọc giản vào túi trữ vật của mình, nhận lấy túi hạt giống, kiểm tra thấy đúng là năm hạt mầm. Tuy hắn chưa từng thấy hạt giống Tinh Nguyên quả ra sao, nhưng vẫn thản nhiên gật đầu ra hiệu không có vấn đề, đồng thời chăm chú quan sát thần sắc đại hán, không thấy sơ hở gì.
Chu Khai Định rà soát lại một lượt, không thấy điểm nào bất thường. Thế là hắn không nán lại nữa, chào từ biệt đại hán rồi dứt khoát rời đi.
Hành động của Chu Khai Định đã bị những kẻ có tâm để mắt tới. Thấy hắn rời đi, trong chợ đen cũng có mấy bóng người lặng lẽ biến mất.
Vừa ra khỏi sơn cốc, Chu Khai Định lấy Thần Hành phù dán lên người, vận động pháp lực, dốc toàn lực ẩn nấp mà đi.
Đêm nay thu hoạch phong phú, tuy linh thạch đã cạn kiệt, nhưng đổi lại được những thứ quan trọng hơn nhiều.
Mấy dặm sau, thần sắc Chu Khai Định căng thẳng. Phía sau truyền đến mấy luồng ác ý như có như không, hắn biết mình đã lộ tài, dẫn dụ ác sói tới rồi.
Trong tay áo, Mặc Huyền đã sớm tỉnh giấc. Vốn dĩ nó muốn mượn Chu Khai Định để dụ thêm một hai con cá ra ăn thịt, không ngờ trong mấy bóng người truy đuổi trong bóng tối có hai vị tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ.
Mặc dù Mặc Huyền không sợ bọn chúng, nhưng nơi này đang bị kẻ có lòng quan tâm, tai mắt đông đảo, vạn nhất lật thuyền trong mương thì không ổn, chi bằng ổn định một chút thì hơn.
Thế là nó hơi buông lỏng việc vận chuyển Tiểu Liễm Tức chi thuật, một luồng khí thế bùng nổ của Luyện Khí hậu kỳ từ trên người Chu Khai Định phát tán ra ngoài.
"Người này ẩn giấu tu vi!"
Mấy bóng người trong bóng tối thầm kinh hãi, tiến thoái lưỡng nan. Hai vị tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ cũng biến sắc, một trong số đó trầm ngâm một lát rồi lặng lẽ rút lui. Rõ ràng, nỗi lo của Mặc Huyền cũng chính là nỗi lo của kẻ đó.
Thấy có người rút lui, những kẻ còn lại không nắm chắc thực lực của Chu Khai Định nên cũng không bám theo nữa, lặn vào bóng tối biến mất.
Cảm nhận được ác ý phía sau đã tan biến, Chu Khai Định thở phào nhẹ nhõm. Luồng khí thế vừa rồi của Mặc Huyền bộc phát, hắn biết bọn chúng đã bị Mặc Huyền dọa chạy.
Ngay sau đó, hắn cảm ơn Mặc Huyền một phen rồi thong dong rời đi.
Nửa tháng sau.
Tâm thần Chu Khai Định mệt mỏi, liên tục lên đường suốt nửa tháng, cuối cùng cũng sắp tới nơi.
Trong tay áo, Mặc Huyền buồn chán vô cùng. Nửa tháng này, ngoài việc tu hành thổ nạp hàng ngày, phần lớn thời gian nó đều ngủ gật. Tiểu Liễm Tức chi thuật vận chuyển từng khắc từng giây, thế giới bên ngoài cường nhân quá nhiều, mười mấy ngày nay thỉnh thoảng nó lại thấy có đại tu sĩ Trúc Cơ kỳ ngự không phi hành qua đầu, chẳng thèm che giấu hành tung.
Cũng may là không gặp phải hạng ma nhân giết người làm vui, nếu không, lần đầu xuất sơn này của Mặc Huyền có lẽ đã tạch ở đây rồi.
"Mặc huynh, phía trước không xa là tới trấn Thanh Viễn rồi."
Giọng Chu Khai Định truyền tới, đánh thức Mặc Huyền đang mơ màng.
Trên đường đi, môi trường xung quanh thay đổi, nhân yên dần trở nên đông đúc. Có phàm nhân đang làm lụng trên đồng ruộng, thấy trên người Chu Khai Định có huyền quang lưu động liền dừng việc tay chân lại hành lễ, miệng gọi "Tiên sư".
Chu Khai Định thần sắc bình thản, dường như đã quá quen thuộc, thi thoảng khẽ gật đầu đáp lễ rồi cũng không dừng lại, đi thẳng tới trước.
Mặc Huyền thấy vậy lấy làm lạ, truyền âm hỏi: "Nơi này lại có phàm nhân cư trú, chẳng phải nói tiên phàm có biệt sao?"
Dựa theo những tiểu thuyết huyền huyễn kiếp trước nó từng đọc, đa số đều miêu tả tu tiên giả cao cao tại thượng, không bước chân vào hồng trần, phàm nhân cả đời khó lòng thấy được tiên nhan, tiên duyên lại càng khó tìm.
Chu Khai Định nghe vậy khẽ cười, biết Mặc Huyền là yêu thú nên không hiểu chuyện nhân gian, bèn tự giễu: "Tu sĩ Luyện Khí kỳ sao có thể xưng là tiên. Luyện Khí kỳ thọ hai giáp (120 năm), nhưng ít có tu sĩ nào sống được đến đại hạn. So với phàm nhân, tu sĩ Luyện Khí kỳ cũng chỉ là thọ nguyên dài hơn một chút, có pháp lực, mạnh mẽ hơn một chút mà thôi."
"Hơn nữa, tuy tu sĩ kết hợp với nhau thì hậu đại có khả năng mang tư chất tu luyện cao hơn, nhưng không phải hậu đại nào của gia tộc cũng có thiên phú để bước lên con đường tu hành."
"Vả lại, trong phàm nhân cũng có thể sinh ra kẻ có thiên phú tuyệt giai. Cho nên giữa tu sĩ và phàm nhân tuy có khoảng cách, nhưng cũng không đến mức như vực thẳm."
Mặc Huyền nghe xong gật gật đầu, đạo lý là vậy.
Lúc này đã tiến vào địa giới Thanh Viễn.
Chu Khai Định khựng lại một chút, giới thiệu với Mặc Huyền: "Toàn bộ địa giới trấn Thanh Viễn được xây dựng quanh hồ Thanh Viễn, tỏa ra chu vi hàng trăm dặm. Cả vùng Thanh Viễn này đều do Trúc Cơ thế gia Lưu gia nắm giữ."
"Lưu gia có hai vị đại tu sĩ Trúc Cơ kỳ, truyền thừa lâu đời, là một đại gia tộc kỳ cựu."
"Truyền thuyết nói tu sĩ Trúc Cơ thọ bốn giáp (240 năm), thọ nguyên quả thực dài lâu, có thể ngự khí phi hành, đạp không mà đi, ăn mây uống sương, thần thông quảng đại."
Nói đoạn, trên mặt Chu Khai Định hiện lên vẻ hâm mộ, nhưng hắn mới Luyện Khí tầng năm, những thứ đó đối với hắn còn quá xa vời.
Mặc Huyền nghe xong, trầm tư suy nghĩ, như vậy mới có chút dáng vẻ của "Tiên".
Chu Khai Định dường như sực nhớ ra điều gì, vẻ hâm mộ tan đi, có chút thận trọng nói với Mặc Huyền: "Lưu gia nổi danh về ngự thú, đối địch với bọn họ tương đương với một đánh hai, chiến lực cường hãn, cực kỳ khó chơi."
"Bọn họ hướng tới luôn đầy hứng thú với kỳ thú đại yêu, cho nên đến lúc đó chỉ đành ủy khuất Mặc huynh thu liễm khí tức, tránh để người Lưu gia phát giác."