Thiên Dưỡng đạo nhân thấy Mặc Huyền một ngụm cắn nát cự phủ mình ngưng tụ, hơi lộ vẻ ngạc nhiên. Thấy Mặc Huyền áp sát, lão phi thân lùi lại, bắt quyết khiến hàng chục đạo kim sắc pháp lực trường kiếm bao phủ, đồng loạt bắn về phía Mặc Huyền.
Thú ý nơi sâu trong huyết mạch khiến Mặc Huyền hơi mất lý trí, đối với kim sắc trường kiếm lại không tránh không né. Trường kiếm đâm vào thân rắn, lưu lại từng đạo huyết ngân. Mặc Huyền gầm thét, càng bị thương càng thêm cuồng bạo.
Thiên Dưỡng đạo nhân vừa lui vừa ngưng tụ trường kiếm công kích, thấy Mặc Huyền không tránh né, trong lòng khinh miệt: "Yêu thú đúng là yêu thú, bị hung tính khống chế, thật là tự tìm đường chết."
Hung tính tràn ngập, tốc độ của Mặc Huyền lại tăng thêm mấy phần. Chỉ trong vài nhịp thở đã đuổi kịp Thiên Dưỡng đạo nhân đang thối lui, há miệng cắn tới.
Tốc độ Mặc Huyền đột ngột gia tăng, Thiên Dưỡng đạo nhân một lần nữa thi triển Kim Quang Giáp, hóa thân thành kim sắc khải giáp cự nhân. Lần này có thời gian chuẩn bị, Kim Quang Giáp cực kỳ vững chãi, Thiên Dưỡng đạo nhân tràn đầy tự tin. Thấy Mặc Huyền há miệng cắn xuống, lão dường như đã thấy trước cảnh tượng răng rắn bị gãy vụn.
Mặc Huyền hung tính đại phát, toàn bộ tốc độ, sức mạnh, pháp lực đều theo đó tăng vọt. Răng rắn sắc nhọn hung hăng đâm xuyên vào kim sắc khải giáp, đem bộ giáp ấy cắn nát trong một nỗ lực duy nhất.
Quang giáp vỡ tan, Thiên Dưỡng đạo nhân sững sờ không thôi, không kịp phản ứng đã cảm thấy một trận kịch thống ập đến, rồi mất đi ý thức.
Mặc Huyền ngậm thi thể Thiên Dưỡng đạo nhân, xác nhận khí tức của lão đã biến mất, liền lắc đầu một cái, tùy ý ném xác lão qua một bên.
Hung tính trong huyết mạch thối lui, Mặc Huyền chỉ cảm thấy toàn thân mệt mỏi, vết thương khắp nơi đều đau nhức. Hắn có chút hậu sợ, thú tính do huyết mạch dẫn phát này quả là thanh kiếm hai lưỡi, giết người cũng hại mình. Mất đi lý trí sẽ biến thành một con hung thú chỉ biết dùng sức trâu, đây là điều Mặc Huyền không thể chấp nhận. Lần này cũng coi như một lời cảnh tỉnh, sau này phải chú trọng tu luyện tinh thần hơn, không để bản thân bị thú ý hung tính khống chế.
"Nhân loại tu sĩ quả nhiên âm hiểm xảo quyệt, thủ đoạn đa đoan, sau này vẫn phải cẩn trọng hơn mới được." Mặc Huyền thầm cảm thán trong lòng.
Chu Khai Định thấy Mặc Huyền đã giết chết Thiên Dưỡng đạo nhân mới vội vàng chạy tới, lấy ra đan dược trị thương đưa cho Mặc Huyền.
Mặc Huyền há miệng nuốt luôn đan dược cùng ngọc bình vào bụng, truyền âm cho Chu Khai Định: "Chỗ còn lại ngươi tự xử lý đi."
Nói xong, thân rắn thu nhỏ lại, bay vào trong tay áo Chu Khai Định rồi chìm vào giấc ngủ.
Chu Khai Định nghe vậy, há miệng muốn nói lời cảm ơn nhưng lại không thốt nên lời. Nói đi cũng phải nói lại, Mặc Huyền đã cứu hắn vài lần, mà hắn lại không báo đáp được gì. Trong lòng đắng chát, hắn hận tu vi mình quá thấp, nhiều khi không giúp được gì mà còn làm liên lụy đến Mặc Huyền.
"Aizz~"
Thở dài một tiếng, Chu Khai Định không nghĩ nhiều nữa, chỉ là quyết tâm trong lòng lại nặng thêm vài phần.
Lục soát khắp người Thiên Dưỡng đạo nhân, Chu Khai Định có chút uất ức, chỉ muốn thổ huyết. Thiên Dưỡng đạo nhân ngoài mấy viên linh thạch ra, thì các pháp khí, phù lục, đan dược khác đều không có, lần này thật sự lỗ lớn rồi.
"Đúng là một kẻ điên!" Chu Khai Định lại mắng một câu. Nếu không phải đầu óc người này có vấn đề thì sao lại thành ra thế này. Không chỉ mất mạng, còn khiến Chu Khai Định và Mặc Huyền bị thương không nhẹ, quả là hại người hại mình.
Cũng may trong túi trữ vật còn có một môn công pháp tên là Nhiên Pháp bí thuật. Chu Khai Định lật xem sơ qua, xác định đây chính là nguyên nhân khiến tu vi Thiên Dưỡng đạo nhân đột ngột bùng nổ. Lại đem bí pháp lặp lại quan sát mấy lần, hắn không khỏi có chút vui mừng, nỗi uất ức lúc nãy tan biến đi nhiều. Tuy bí thuật này gây hại lớn cho cơ thể, nhưng không mất đi giá trị của một môn thuật bảo mệnh tuyệt giai, vừa vặn có thể dùng để lấp đầy bảo khố gia tộc, tăng cường nội hàm gia tộc.
Chỉ là ngoài môn bí thuật này, công pháp và pháp thuật mà Thiên Dưỡng đạo nhân tu luyện thì không có lấy một môn. Sự mạnh mẽ của Thiên Dưỡng đạo nhân là hiển nhiên, công pháp lão tu luyện khiến Chu Khai Định cực kỳ thèm khát, kết quả lục tung túi trữ vật cũng không tìm thấy gì.
Tặng một tấm Nhiên Thiêu phù cho Thiên Dưỡng đạo nhân (đốt xác), Chu Khai Định lại đi đến chỗ Liễu Nhược Mai.
Hắn thu lấy Yên La Chướng đã tan tác thành tấm khăn tay. Mặc dù pháp khí này bị tổn thương nghiêm trọng, Chu Khai Định cũng không biết cách sửa chữa, nhưng cũng có thể bán đi đổi lấy chút linh thạch.
Tiếp đó lại mở túi trữ vật của Liễu Nhược Mai. Phát hiện bên trong ngoài một số vật dụng nữ nhân, còn có Đào Hoa Hoặc Tâm Quyết mà Liễu Nhược Mai tu luyện.
Lật xem Đào Hoa Hoặc Tâm Quyết, tuy môn công pháp này đi kèm mấy môn pháp thuật, trong đó có một môn độn thuật cực tốt, khá phi phàm, nhưng Chu Khai Định lại cảm thấy bất đắc dĩ. Bởi lẽ môn công pháp này luyện pháp tà ý, thái dương bổ âm, không phải chính pháp, không thể dùng cho gia tộc, chỉ có thể tìm cơ hội bán đi.
Ngoài những thứ này, chỉ có một mảnh vỡ kỳ lạ thu hút sự chú ý của Chu Khai Định. Mảnh vỡ phi kim phi ngọc, chỉ to bằng bàn tay, mang theo mấy đạo hoa văn kỳ dị. Chu Khai Định suy đoán, có lẽ đây chính là thứ mà Thiên Dưỡng đạo nhân yêu cầu.
Mày mò hồi lâu không có thu hoạch, Chu Khai Định chỉ đành thu vào túi trữ vật để chờ sau này. Hai người kia đều không phải nhân vật đơn giản, lại vì mảnh vỡ này mà sinh tử tương bác, có lẽ còn nhiều người hơn nữa đã chết vì nó. Dù không rõ đây rốt cuộc là vật gì, nhưng cũng khiến Chu Khai Định để tâm, định bụng sau này sẽ tìm hiểu thêm, có lẽ sẽ tìm được manh mối.