Lúc hoàng hôn buông xuống, Tiểu Nga cuối cùng cũng được ăn bát cơm trắng mà con bé hằng ao ước.
Thân hình nhỏ nhắn là thế, mà cô bé ăn một hơi hết cả bát lớn, chưa kể đến bát canh thịt. Nếu không phải Kim Phong sợ con bé ăn căng bụng đến khó chịu, có lẽ nó còn có thể ăn thêm nửa bát nữa.
“Phu quân, đã để chàng chịu thiệt thòi rồi...”
Quan Hiểu Nhu tiễn Kim Phong ra đến cửa tác phường, gương mặt tràn đầy áy náy: “Thiếp gả về đây, lại còn mang theo cả phiền phức của nhà mẹ đẻ đến...”
Trong nhà chỉ có một chiếc giường, tất nhiên không thể ngủ ba người.
Gian nhà phía đông dù đã được dọn dẹp sạch sẽ nhưng lại không có giường, để Tiểu Nga ngủ trên ván cửa chắc chắn không ổn, vì vậy mấy ngày nay Kim Phong đành phải ngủ ở tác phường.
“Nương tử ngốc, nàng nói gì vậy, chúng ta đã là người một nhà, có gì mà phiền phức hay không phiền phức.”
Kim Phong xoa đầu Quan Hiểu Nhu, ôn tồn nói: “Hơn nữa, Tiểu Nga ngoan ngoãn hiểu chuyện như vậy.”
Trong thời buổi loạn lạc này, người đáng thương nhiều vô kể, Kim Phong không thể lo cho tất cả mọi người, nhưng Quan Hiểu Nhu là ái thê của y, không có lý nào lại trơ mắt nhìn muội muội của nàng chết đói mà không ra tay cứu giúp.
Cứ ngủ mãi ở tác phường cũng không phải là cách, thôn Tây Hà Loan lại không có thợ mộc. Kim Phong đành gọi Trương Lương và Mãn Khoa cùng lên trấn mua nửa xe ván gỗ, lại sắm thêm một bộ đồ nghề thợ mộc, rồi tự mình bắt tay vào việc.
Với tài thợ và sự khéo léo của Kim Phong, y chỉ mất một ngày đã đóng xong chiếc giường nhỏ.
Sau đó, y lại bắt đầu làm guồng quay tơ cho Quan Hiểu Nhu.
Đó là một công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ, công cụ lại thô sơ, nên tiến độ rất chậm.
“Kim Phong mấy ngày nay không vào núi săn bắn nữa nhỉ?”
“Đúng thế, ta thấy hắn cứ quanh quẩn ở nhà với mấy thanh gỗ kia suốt.”
“Mấy hôm trước ta còn tưởng hắn đổi tính rồi, ai ngờ vừa có chút tiền trong tay lại bắt đầu lười biếng.”
“Tiền của hắn chẳng phải bị Tạ Quang trộm đi rồi sao?”
“Trộm đi hơn nửa, nhưng trên người hắn vẫn còn mấy xâu tiền đồng.”
“Vậy cũng không ít đâu.”
“Mấy xâu tiền đồng thì dùng được bao lâu. Cứ lông bông thêm vài ngày nữa, xem hắn lấy gì mà ăn?”...
Đám phụ nữ trong thôn vẫn còn mong Kim Phong dẫn họ vào núi để thêm can đảm, nhưng chờ mấy ngày cũng không thấy y đâu. Họ kéo đến xem thử thì phát hiện y lại trốn trong nhà làm thợ mộc, thế là không tránh khỏi lại bắt đầu xì xào bàn tán.
Ngay cả Lâm Vân Phương cũng thấy chướng tai gai mắt. Mấy ngày sau, thấy Kim Phong vẫn chưa có ý định ra ngoài, nàng không nhịn được phải tìm đến khuyên nhủ Quan Hiểu Nhu.
“Hiểu Nhu à, trong thôn lại bắt đầu có lời ra tiếng vào rồi, muội nói với đương gia một tiếng, đừng để chàng ấy ở nhà nhàn rỗi nữa...”
“Biểu tỷ, phu quân không có lười biếng đâu. Chàng đang làm cho muội một cỗ guồng quay tơ, dùng tốt vô cùng, một ngày kéo được nhiều sợi hơn cả năm ngày trước đây cộng lại đó.”
Quan Hiểu Nhu phấn khởi nói.
Thời này không có nhà máy, nhà nông ngoài việc đồng áng, nguồn thu nhập duy nhất chính là việc phụ nữ kéo sợi dệt vải lúc nông nhàn.
Nghe Quan Hiểu Nhu nói guồng quay tơ do Kim Phong làm một ngày bằng năm ngày công, Lâm Vân Phương lập tức theo nàng vào gian nhà phía đông.
Những chiếc guồng quay tơ thông thường đều là loại cầm tay hết sức cũ kỹ, chỉ có một con suốt. Khi làm việc, một tay phải quay bánh xe, một tay kéo sợi, không chỉ phiền phức mà tốc độ lại chậm đến mức không thể tả.
Cỗ guồng quay tơ của Kim Phong lại dùng chân đạp để vận hành, không chỉ giải phóng hoàn toàn đôi tay, mà còn tăng số con suốt lên bốn cái. Tốc độ kéo sợi lập tức tăng vọt, người làm cũng nhàn nhã hơn trước rất nhiều.
Lâm Vân Phương nhìn Quan Hiểu Nhu chỉ trong chốc lát đã kéo ra được một cuộn sợi lớn, hai mắt gần như sáng rực lên.
Nàng hoàn toàn quên mất mục đích mình đến đây, chỉ biết kinh ngạc thán phục: “Hiểu Nhu, chiếc guồng này kéo sợi nhanh quá! Đương gia nhà muội thật quá thông minh, làm sao chàng ấy có thể nghĩ ra được vậy?”
Nếu nàng cũng có một cỗ máy như thế này, nàng chẳng cần phải đi hái rau dại nữa. Mấy người phụ nữ trong nhà thay phiên nhau kéo sợi cũng đủ nuôi sống cả gia đình.
Kể từ hôm đó, nhà Kim Phong lại trở nên náo nhiệt lạ thường.
Tất cả phụ nữ trong thôn đều kéo đến xem chiếc guồng quay tơ mới của Quan Hiểu Nhu.
Khi phát hiện ra chiếc guồng mới thực sự nhanh hơn loại cũ gấp bội, đám phụ nữ trong thôn như phát cuồng, ai nấy đều vây lấy Kim Phong, nài nỉ y làm cho họ một cỗ máy tương tự.
Đáng tiếc, Kim Phong đều từ chối cả.
Nói đùa sao? Để làm ra một cỗ guồng quay tơ phải mất mấy ngày ròng rã, hai tay phồng rộp cả lên mới xong. Y lấy đâu ra thời gian mà làm cho cả thôn?
Kim Phong không đồng ý, đám phụ nữ cũng đành chịu, bèn lui về tìm cách khác. Họ tranh thủ lúc Quan Hiểu Nhu không dùng, liền mang sợi đến để kéo nhờ cho thỏa cơn ghiền.
Quan Hiểu Nhu lập tức trở thành người được chào đón nhất trong thôn.
Ngay cả Tiểu Nga cũng trở thành đối tượng được cưng chiều, bất kỳ người phụ nữ nào gặp cũng phải khen một tiếng “xinh xắn, lanh lợi”.
Người này cho một nắm rau dại, người kia cho một vốc quả rừng.
Điều đó khiến Tiểu Nga vui sướng không kể xiết.
Tin tức chẳng mấy chốc đã truyền đến tận thôn Quan Gia Loan, ngay cả người bạn thân khuê các của Quan Hiểu Nhu là Đường Đông Đông cũng tìm tới.
Sau khi xem Quan Hiểu Nhu biểu diễn, Đường Đông Đông kích động đến mức suýt nhảy dựng lên: “Hiểu Nhu, đây là một bảo bối, sao có thể để người khác tùy tiện xem như vậy?”
“Đều là hàng xóm láng giềng, xem một chút thì có sao đâu?”
“Còn có sao đâu? Muội có biết đây là bảo bối có thể truyền đời không hả?”
Đường Đông Đông cũng chẳng buồn giữ vẻ điềm tĩnh nữa, nàng vỗ đùi hỏi dồn: “Đương gia nhà muội đâu rồi?”
“Chàng ấy đang bận ở bên kia.”
Quan Hiểu Nhu chỉ tay về phía lò rèn.
Đường Đông Đông không nói hai lời, lập tức kéo Quan Hiểu Nhu chạy tới đó.
“Cái đó... cỗ guồng quay tơ kia, là do ngài nghĩ ra sao?”
Đường Đông Đông vốn định gọi Kim Phong một tiếng tỷ phu, nhưng nghĩ lại lại không thể nào thốt ra lời.
“Phải. Có chuyện gì sao?”
Kim Phong buông khối sắt trong tay xuống, mỉm cười đáp.
“Vậy ngài đã nói cho ai khác biết chưa?”
Đường Đông Đông hỏi tiếp.
“Chưa từng.”
“Nói cách khác, trên đời này chỉ có duy nhất một cỗ guồng quay tơ như vậy?”
“Hẳn là vậy.” Kim Phong hỏi lại: “Rốt cuộc cô nương muốn nói điều gì?”
“Ta muốn nói, ngài bán cỗ guồng quay tơ đó cho ta được không?”
Đường Đông Đông dõng dạc tuyên bố: “Ta trả mười lạng bạc! Không, năm mươi lạng! Điều kiện tiên quyết là ngài phải quên đi cách làm chiếc guồng này, và sau này cũng không được phép làm cho bất kỳ ai khác.”
“Cô nương có nhiều bạc như vậy sao?”
Kim Phong tò mò hỏi.
Năm mươi lạng bạc không phải là một con số nhỏ. Chẳng phải Quan Hiểu Nhu từng nói cô nương này đã đến mức sắp phải bán mình cho đội hộ vệ đó sao?
“Bây giờ thì ta không có nhiều bạc như vậy, nhưng chỉ cần ngài cho ta mượn cỗ máy này, một tháng sau ta nhất định sẽ mang bạc đến.”
Đường Đông Đông tự tin khẳng định: “Ta có thể viết giấy nợ cho ngài.”
“Cô nương muốn dùng cỗ máy này để vào thành tìm người cho vay bạc, hay là tìm người góp vốn mở xưởng dệt?”
Đường Đông Đông vừa nói, Kim Phong đã lập tức hiểu ra.
Đây chẳng phải là hình thức gọi vốn đầu tư của thời hiện đại hay sao?
Trước hết làm ra một sản phẩm mẫu, sau đó cầm sản phẩm đi chào hàng, hoặc tìm người đầu tư để sản xuất hàng loạt.
Quan niệm này ở hậu thế rất phổ biến, nhưng Đường Đông Đông có thể nghĩ đến nước này khiến Kim Phong thực sự kinh ngạc, cũng có chút hiếu kỳ.
Xem ra đây không phải là một cô nương thôn quê bình thường.
Thực ra, khi chế tạo guồng quay tơ, y cũng từng nghĩ đến việc thành lập một xưởng dệt. Nhưng làm như vậy rất có thể sẽ phá vỡ toàn bộ ngành nghề này, dính líu đến lợi ích của quá nhiều thế lực. Vì vậy, sau khi suy đi tính lại, Kim Phong cảm thấy thời cơ chưa chín muồi nên đã tạm thời gác lại ý định đó.
“Ngài cũng nghĩ đến điều này?”
Đường Đông Đông phát hiện Kim Phong đã đoán được ý đồ của mình, cũng có chút sửng sốt: “Nếu ngài biết chiếc guồng quay tơ này có thể bán được giá lớn trong thành, tại sao còn để người khác tùy tiện xem như vậy? Lỡ như bị người ta học lỏm được thì sẽ mất giá trị.”
“Cứ để họ học theo, chẳng sao cả. Cùng lắm thì ta lại cải tiến thêm là được.”
Kim Phong đáp lời, giọng điệu thản nhiên.
Cỗ guồng quay tơ hiện tại chỉ là để cho Quan Hiểu Nhu đỡ buồn chán, y chỉ cải tiến ở mức cơ bản nhất. So với máy dệt của hậu thế, tốc độ của nó chậm như sên.
Nếu Kim Phong muốn, chỉ cần tùy ý thay đổi một chút, hiệu suất của nó ít nhất còn có thể tăng lên mấy chục lần nữa.
“Loại guồng quay tơ này... còn có thể cải tiến nữa sao?”
Đường Đông Đông kinh ngạc mở to hai mắt.
