Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Huyền Huyễn Đại Phản Phái Hệ Thống (Dịch-Full)

Chương 1: Huyền huyễn cao phú soái?

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

Trong một đại điện cực kì hùng vĩ, vật dụng bên trong vô cùng xa hoa cho thấy chủ nhân nơi này có thân phận cực kì bất phàm.

Trong phòng, một tên thanh niên đứng chắp tay ở trước cửa sổ, hắn mặc hoa bào tử sắc, bên có tơ kim sắc, trên hoa bào mơ hồ có Kim Long du động, lại tựa như sao sáng đầy trời, quý khí bức người.

Thanh niên có gương mặt như quan ngọc, phong độ nhẹ nhàng, mắt như sao sáng. Cho dù ai thấy đều phải đều phải thầm khen một tiếng mỹ nam tử Chẳng qua là thanh niên này khẽ nhăn mày, trong con ngươi giống như ngôi sao có vẻ mê mang.

“Ta, xuyên qua rồi sao? "

Thanh niên tên là Tần Đình, kiếp trước cũng chỉ là một người bình thường, sở thích duy nhất là xem tiểu thuyết huyền huyễn, thường xuyên nằm mơ mình chuyển kiếp đến thế giới huyền huyễn. Chẳng biết tại sao, lần này tỉnh dậy chuyển kiếp chuyển kiếp đến cái thế giới này.

Sau khi mê mang, chính là hưng phấn, ở kiếp trước mình cũng chỉ là một người bình thường, không cha không mẹ, không có vương víu, mà nay chuyển kiếp cổ thân thể này, đây không phải là mơ ước trước kia của hắn sao?

Tần Đình nhắm mắt cẩn thận quan sát mảnh vỡ ký ức của thân thể này. Hồi lâu, hắn giương đôi mắt ánh mắt, ánh mắt có mấy phần hưng phấn.

Hóa ra, thân thể này cũng tên Tần Đình, nhưng ngoài dự liệu của hắn, đời trước cũng không phải xuất thân bần hàn, thiên phú phế vật, cũng không phải là con thứ của đại tộc giàu có, chịu hết xem thường. Mà là xuất thân cao quý, cả đời xuôi gió xuôi nước.

Tần Đình, xuất thân từ cổ tu thế gia Tần gia, bây giờ là đệ tử chân truyền của Huyền Thiên tông – một trong những thánh địa tu luyện tại Đông Hoang. Thiên phú siêu tuyệt, hai năm trước tuổi vừa mới mười sáu đã bước vào Thần Luân Cảnh, chính là nhân vật đứng đầu thế hệ tuổi trẻ của Huyền Thiên tông. Lại là than phụ thần thể, chính là ngàn năm có một Tử Thần Thần Thể, có các loại ảo diệu không đồng nhất. Phụ thân Tần Đế là cự đầu trong Huyền Thiên tông, cảnh giới của hắn quỷ thần khó lường, môn hạ đệ tử đều là thiên kiêu đương thời.

Tần Đình âm thầm hưng phấn, đời này mình xuất than cao quý như vậy, chẳng lẽ con đường mình phải đi là vô địch lưu?

Đột nhiên, trong đầu "Đinh " một tiếng.

“Đinh, Đại Phản Phái hệ thống mở ra.”

"Đinh, Đại Phản Phái hệ thống thành công trói chặt với túc chủ."

Trong lòng Tần Đình vui mừng, cái gọi là trời đất bao la, hệ thống lớn nhất. Có hệ thống trong tay, sau này không còn lo gì.

Chỉ là cái tên của hệ thống này, Đại Phản Phái hệ thống? A, ta là nhân vật phản diện?

Dường như nghe được suy nghĩ trong lòng Tần Đình, âm thanh máy móc của hệ thống nói: "Túc chủ ở thế giới này là nhân vật phản diện, nhiệm vụ chủ yếu của túc chủ là đánh bại khí vận chi tử ban đầu, cướp đoạt khí vận, đạt được Giá trị nhân vật phản diện. Thành tựu con đường phản diện vô địch của bản thân.

Tần Đình không khỏi cười khổ, hóa ra mình là một nhân vật phản diện, có điều... Suy nghĩ một chút còn cảm thấy hưng phấn. Khi nam phách nữ, ngươi càng phản kháng ta lại càng hưng phấn? Thế nào càng nghĩ càng kích động, chẳng lẽ mình lại thích hợp làm nhân vật phản diện?

Tần Đình hỏi: "Hệ thống, Giá trị nhân vật phản diện có ích lợi gì?"

Hệ thống trả lời: "Giá trị nhân vật phản diện có thể đổi đan dược trân quý, công pháp, linh thực cùng thần binh trong hệ thống. Mỗi khi Giá trị nhân vật phản diện đạt tới 10W còn có thể tiến hành một lần rút thưởng. Hiện giờ hệ thống lần đầu trói chặt với túc chủ nên miễn phí tặng một lần rút thưởng, bây giờ túc chủ muốn sử dụng sao?

Tần Đình không chút do dự nói: "Lập tức sử dụng."

Vừa dứt lời, trong đầu Tần Đình hiện lên một vòng quay lớn, sau khi nhanh chóng xoay tròn, cây kim chỉ vào một vật phẩm hình đan dược.

‘Đinh, chúc mừng túc chủ rút được đan dược, Ngũ Uẩn Đan. ’

Nhìn trên tay hiện lên đan dược, Tần Đình không khỏi hít một hơi khí lạnh.

Hắn đương nhiên đã từng nghe qua cái danh tự Ngũ Uẩn Đan này, công hiệu cực mạnh, có danh xưng là đan dược đột phá cảnh giới. Sau khi dùng có thể gia tăng tu vi, lập tức đột phá một cảnh giới. Mặc dù có những loại đan dược khác cũng có công hiệu này, nhưng chỗ đặc biệt của Ngũ Uẩn Đan là hoàn toàn không có di chứng sau khi dùng.

Ngũ Uẩn Đan luyện chế vô cùng khó khăn, tài liệu cần thiết cũng cực kỳ trân quý. Dù ở Huyền Thiên tông, loại đan dược này cũng hết sức thưa thớt, coi như là lấy thân phận đệ tử chân truyền củaTần Đình hắn cũng không phải muốn dùng là dùng

Đang suy nghĩ, hệ thống lại đinh một tiếng: "Đinh, nhiệm vụ trước mặt: Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Biết rõ tin tức về đối thủ của ngài - Diệp Thu. Hoàn thành nhiệm vụ ban thưởng Giá trị nhân vật phản diện: 5000 điểm.

Phân phát nhiệm vụ, ban thưởng Giá trị nhân vật phản diện 5000 điểm, nếu Ngũ Uẩn Đan vừa rồi đổi bằng Giá trị nhân vật phản diện cũng cần 50W điểm, xem ra mình bây giờ vẫn là gánh nặng đường xa a!

Diệp Thu? Tần Đình cẩn thận tìm kiếm ký ức của mình. Dần dần, Diệp Thu người này hiện lên trong đầu Tần Đình.

Diệp Thu thật giống như xuất thân từ một nước nhỏ trong phạm vi thê lực của Huyền Thiên tông. Ba tháng trước một ở cổ tích Trầm Nguyệt Cốc xuất thế Ngũ Thải Trân Lộ, bên phía Huyền Thiên tông chính là Tần Đình dẫn đội đi tranh đoạt. Ở Trầm Nguyệt Cốc gặp đoàn người Diệp Thu, lúc ấy Tần Đình thấy bên cạnh Diệp Thu có một nữ tử thiên phú cao, nổi lên lòng yêu tài, liền hỏi cô gái này có nguyện ý đi theo mình hay không, sung làm thị nữ.

Lúc đó cô gái lập tức đáp ứng, nhưng Diệp Thu lại dùng mọi cách ngăn cản, thậm chí còn ra tay với Tần Đình, lúc ấy loại con kiến hôi này Tần Đình dĩ nhiên là coi thường, một tùy tùng của hắn liền đi ra đánh bại. Lúc ấy Diệp Thu gầm thét:

- Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây. Mỗi nhục hôm nay, ngày sau nhất định trả lại trăm lần!

Bây giờ nghĩ lại, Diệp Thu này rất có thể chính là khí vận chi tử của thế giới này?

Suy tư một hồi, Tần Đình vung tay lên. Bên trong đại điện đột nhiên xuất hiện một tên nam tử hắc bào, cúi đầu đứng, thi lễ nói: "Ra mắt công tử."

Tần Đình từ trong trí nhớ biết, phụ thân Tần Đế vì hắn huấn luyện một ít tử vệ, đều là cô nhi, dạy dỗ bọn họ tu luyện một loại công pháp cấp tốc, sơ kỳ tiến triển cực nhanh, nhưng là sẽ hao hết tiềm lực của bản thân, trên cơ bản cuộc đời này vô vọng bước vào Thần Cung cảnh.

Những tử vệ này chỉ thành tâm ra sức cho một mình Tần Đình, là lực lượng tư nhân của hắn. Một ít việc dơ bẩn mà Tần Đình không làm đều là những tử vệ này đi làm. Mà tên nam tử này chính là thống lĩnh tử vệ, Niếp U, chính là cao thủ Thần Đài Cảnh.

Tần Đình ra lệnh: "Truyền lệnh xuống, tra rõ tư liệu của người tên là Diệp Thu. Từ khi người này ra đời đến bây giờ, ta cần biết tất cả tư liệu."

Niếp U rõ ràng cũng có ấn tượng với Diệp Thu này, ngày đó, chính là gã xuất thủ đánh Diệp Thu trọng thương. Niếp U nói: "Công tử, nếu kẻ này mạo phạm công tử. Không bằng thuộc hạ phái người tiêu diệt?"

Tần Đình quả quyết nói: "Không cần! Chỉ cần tra rõ tài liệu là được!"

Niếp U tuy không rõ, nhưng cũng không hỏi nhiều. Gật đầu nói phải, liền thi lễ lui xuống. Thân là tử vệ, chỉ cần nghiêm khắc thi hành mệnh lệnh của Tần Đình là được, vừa rồi Niếp U chỉ hỏi một chút, cũng chỉ muốn vì Tần Đình phân ưu mà thôi.

Theo gã xem ra, Diệp Thu này mặc dù có chút tài giỏi, tiếp được một chiêu của mình mà không chết, nhưng cũng chỉ như vậy. So sánh với công tử chẳng khác nào ánh sáng đom đóm so với ánh trăng, bây giờ công tử không cần thiết phải lãng phí tinh lực vào trên người con kiến hôi như vậy, nhưng nếu công tử lên tiếng, gã cũng sẽ nghiêm khắc chấp hành mệnh lệnh của công tử.

Sau khi Niếp U lui ra, Tần Đình không khỏi cười nhạt, phái thuộc hạ đi ám sát khí vận chi tử, đi đưa kinh nghiệm sao? Trước phái tiểu đệ đi tạo chút danh vọng cho nhân vật chính, sau đó mình đích thân ra tay nhất quyết thư hùng với nhân vật chính. Lúc đầu quyết chiến thuộc về thượng phong, mở ra kiểu mẫu nói nhiều của nhân vật phản diện, sau đó bị nhân vật chính vận dụng lá bài tẩy giết ngược. Tạo nên danh tiếng của nhân vật chính. Sau này thế lực gia tộc sau lưng cũng sẽ nhảy ra đưa một đại lễ cho nhân vật chính, trợ giúp nhân vật chính đi lên nhân sinh đỉnh phong!

Loại sai lầm cấp thấp này hắn sẽ không phạm phải. Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Đánh rắn đánh bảy tấc, Tần Đình biết rõ loại khí vận chi tử này đều là thuộc tính tiểu cường, một lần đánh không chết, sau đó sẽ là càng ngày càng khó giải quyết. Nhất định phải làm tốt vạn toàn chuẩn bị, một lần là xong, một kích thuận lợi, hắn mới có thể an tâm.

Mà bây giờ, chuyện đầu tiên Tần Đình phải làm là luyện hóa Ngũ Uẩn Đan, đột phá Thần Thông Cảnh. Thế giới này, cuối cùng vẫn là lấy thực lực vi tôn!

Chương 2: Chiến thiếp!


Ở thế giới này, cảnh giới tu vi phân chín cảnh giới, theo thứ tự là Đoán Thể Cảnh, Linh Động Cảnh, Nguyên Đan Cảnh, Thần Luân Cảnh, Thần Thông Cảnh, Thần Đài Cảnh, Thần Cung Cảnh, Hư Thần Cảnh, Hóa Thần Cảnh

Trong đó Thần Luân Cảnh chính là một cái ranh giới. Rất nhiều người bị giữ ở Nguyên Đan Cảnh muốn bước ra một bước mà không thể. Ở phần lớn môn phái thế lực, Thần Luân Cảnh liền có thể đảm nhiệm trưởng lão. Một ít môn phái nhỏ, chưởng môn chính là Thần Thông Cảnh. Đến Thần Đài Cảnh là được danh chấn một phương, trở thành thượng khách của rất nhiều thế lực. Đến Thần Cung Cảnh có thể bá chủ một phương. Mà Hư Thần Cảnh, đều là chút tuyệt đỉnh đại năng, bình thường thần long thấy đầu không thấy đuôi.

Phụ thân của Tần Đình chính là đại năng Hư Thần Cảnh. Thế nhân tôn làm Tần Đế, còn bản danh của Tần Đế lại không người biết. Có người suy đoán Tần Đế đã bước nửa bước vào ngưỡng cửa Hóa Thần Cảnh, nhưng đã trăm năm Tần Đế không xuất thủ, cụ thể như thế nào thì không ai biết rõ.

Mà Tần Đình, mười sáu tuổi liền bước vào Thần Luân Cảnh. Có thể nói là thiên phú tuyệt thế, huống chi người mang Tử Thần Thần Thể, ở Huyền Thiên tông trở thanh Thánh tử Huyền Thiên tông có danh tiếng rất cao. Nếu là dựa vào Ngũ Uẩn Đan đột phá Thần Thông Cảnh, tin tưởng càng có thể khiến cho một ít người âm thầm phản đối ngậm miệng lại.

Tần Đình nhìn Ngũ Uẩn Đan trong tay, cất giọng nói: "Phân phó, ta muốn bế quan."

Ngoài điện lập tức có người đáp lại: " Dạ, công tử!"

Tần Đình ngồi trên ngọc đài tu luyện ở trung tâm đại điện, nuốt Ngũ Uẩn Đan vào. Trong nháy mắt, một cổ linh khí cường đại bổ sung vào đan điền của bản thân. Mặc dù cổ linh khí này hết sức khổng lồ, nhưng lại như thanh như gió, không hề cương liệt.

Tần Đình biết, đây chính là chỗ thần kỳ của Ngũ Uẩn Đan. Hắn bắt đầu nhắm mắt, lẳng lặng luyện hóa đạo linh khí này.

....

Một tháng sau.

Tần Đình mở hai mắt của mình ra, mắt lộ ra vẻ hài lòng, Ngũ Uẩn Đan quả thật danh bất hư truyền. Mình thành công luyện hóa linh khí ẩn chứa trong linh đan, đột phá đến Thần Thông Cảnh, mà cảnh giới của bản thân lại không có dấu hiệu bất ổn nào.

Thật là đồ tốt a, Tần Đình thở dài nói. Trong lòng, khát vọng đối với Giá trị nhân vật phản diện cũng càng ngày càng mãnh liệt.

Tần Đình ở trong đầu hỏi: “Hệ thống, Giá trị nhân vật phản diện trừ nhiệm vụ ra thì còn có phương pháp gì để lấy được không?"

Âm thanh máy móc thanh thúy của hệ thống trả lời: "Trừ nhiệm vụ, hệ thống sẽ phân phát một ít nhiệm vụ tạm thời, sau khi hoàn thành sẽ ban thưởng Giá trị nhân vật phản diện, ngoài ra nếu hành động hang ngày của túc chủ đạt được hệ thống phán định là phù hợp hành động của nhân vật phản diện, cũng sẽ có Giá trị nhân vật phản diện."

Tần Đình hài lòng gật đầu một cái, xem ra minh muốn trở nên cường đại thì phải làm tốt đại nhân vật phản diện đen tối. Cảm giác này, còn thật không tệ!

Tần Đình mở cửa điện ra, đi ra ngoài.

Ngoài điện là một mảnh quỳnh lâu ngọc vũ. Toàn bộ cung điện thành lập ở trên một dãy núi, dãy núi ẩn chứa linh khí so với ngoại giới nhiều hơn gấp mấy lần, là một mảnh phúc địa tu luyện. Mà toàn bộ dãy núi này đều là thuộc về Tần Đình.

Trong cung điện có mấy trăm người, đều làthị nữ tùy tùng và thị vệ của Tần Đình. Phụ trách chiếu cố cuộc sống hàng ngày của Tần Đình. Từ tổ tiên họ đều là người hầu của Tần gia, đáng giá tín nhiệm.

Mà Niếp U, đang ở ngoài cửa điện chờ phân phó bất cứ lúc nào.

Thấy Tần Đình đi ra. Trong mắt gã có vẻ vui mừng, thi lễ nói: "Công tử."

Còn không chờ Tần Đình nói chuyện, Niếp U cảm nhận được tu vi của Tần Đình, vui vẻ nói: "Công tử người đột phá đến Thần Thông Cảnh?"

Tần Đình cũng có chút đắc ý, gật đầu nói phải.

Niếp U vui vẻ nói: "Công tử thiên phú yêu dị, ngày sau tất sẽ trở thành nhân vật truyền kỳ. Gia chủ biết được cũng sẽ cao hứng!"

Tần Đình nói: "Tốt lắm, lời khách khí không nói. Ngươi nếu đã chờ ở đây, vậy chắc đã có tin tức của Diệp Thu kia rồi chứ?"

Niếp U thu nụ cười lại, nói: "Vâng, chúng ta đã tra rõ tư liệu của tên Diệp Thu này."

"Diệp Thu, sống ở Thanh Thành của một nước nhỏ tên là Phục Quốc ở biên thùy, xuất thân từ Diệp gia, một trong tứ đại gia tộc ở Thanh Thành. Sở hữu thiên phú kinh người, tám tuổi đến Đoán Thể Cảnh, mười tuổi vào Đoán Thể Cảnh đại viên mãn. Nhưng chẳng biết tại sao, mười một tuổi đến mười sáu tuổi tu vi không tăng chút nào mà còn giảm. Rơi xuống Đoán Thể thất đoạn, cho đến năm ngoái bắt đầu bùng nổ, một năm bước vào Linh Động Cảnh, giúp gia tộc trở thành đại gia tộc đứng đầu Thanh Thành."

"Rồi sau đó đi Đô thành Phục Quốc, thanh danh vang lên. Tương truyền Càn Nguyên Tông từng mời hắn nhập môn, nhưng bị cự tuyệt."

Càn Nguyên Tông cũng là một thánh địa tu luyện ở Đông Hoang, tuy nói không bằng Huyền Thiên tông, nhưng cũng không thể coi thường.

Tần Đình suy nghĩ một chút, đột nhiên nói: "Liễu Tố Tố bây giờ như thế nào?"

Liễu Tố Tố, chính là thanh mai trúc mã của Diệp Thu, hôm đó ở Trầm Nguyệt Cốc được Tần Đình thu làm thị nữ.

Niếp U nói: "Liễu cô nương ở hậu điện tu luyện, dựa theo phân phó của công tử ngài, truyền nàng Huyễn Thải Huyền Quyển, ban thưởng Ngưng Nguyệt Đan. Thiên phú của Liễu cô nương thật không tệ, mấy ngày trước đã đột phá đến Nguyên Đan Cảnh."

Niếp U do dự một chút, nói: "Công tử, còn có một chuyện, Tống Trường Ca xuất quan."

Ánh mắt Tần Đình ngưng lại một cái: "Ồ?"

Tống Trường Ca, cũng là đệ tử chân truyền của Huyền Thiên Tông, xưa nay không hợp với Tần Đình, nửa năm trước đấu pháp với Tần Đình, bị Tần Đình đánh bại. Sau đó gã tuyên bố bế quan, ngày xuất quan chính là lúc rửa nhục.

Niếp U nói: "Hắn nhờ người hạ chiến thiếp, ba ngày sau gặp trên Luận Kiếm Đài. Có điều công tử người đã bước vào Thần Thông Cảnh, xem ra Tống Trường Ca này lại phải bị công tử người đạp ở dưới chân."

Tần Đình khẽ mỉm cười: "Mới xuất quan liền dám khiêu chiến ta, xem ra đã làm đủ chuẩn bị."

Niếp U cúi đầu nói: "Theo dò xét, có người cho hắn một món pháp bảo. Cụ thể là ai, phía dưới vẫn đang tra."

Tần Đình suy tư một hồi, sâu xa nói: "Xem ra có vài người đã không đợi được."

Niếp U hỏi: "Có cần thuộc hạ làm chút chuẩn bị hay không?"

Tần Đình phất tay áo lạnh lùng nói: "Không cần, ta cũng muốn nhìn xem trong tông rốt cuộc là những người nào còn dám phản đối ta, trải qua chuyện này, hẳn có thể nhìn ra tám chín phần mười. Hừ, xem ra vài ngày trước ta quá điệu thấp, có vài người đã quên vết sẹo!"

Niếp U nhìn dáng vẻ bá khí của Tần Đình, vui lòng thần phục, cúi đầu quỳ gối: "Nguyện vì công tử phục vụ quên mình!"

Chương 3: Đấu pháp


Huyền Thiên tông tọa lạc tại trung tâm Đông Hoang, độ nồng đậm của linh khí là có một không hai tại Đông Hoang, mơ hồ có xu thế là đệ nhất thánh địa Đông Hoang.

Mà Huyền Thiên tông trước giờ luôn bình tĩnh, gần đây cũng xao động.

“Nghe nói không? Sư huynh Tống Trường Ca đã xuất quan, chỉ đích danh muốn so tài với sư huynh Tần Đình trên Luận Kiếm Thai!”

“Đùa sao, nửa năm trước không phải sư huynh Tống Trường Ca bị sư huynh Tần đánh bại sao? Lần này còn tới?"

"Ngươi biết cái gì? Nghe nói sư huynh Tống Trường Ca lần này bế quan đột phá đến Thần Thông Cảnh, sư huynh Tần Đình dẫu sao tuổi còn nhỏ, bây giờ vẫn là Thần Luân Cảnh. Hai người kém một cảnh giới, dĩ nhiên là cơ hội rửa nhục tốt."

"Có điều ta cũng không thấy như vậy, Thần Thông Cảnh cũng không dễ đột phá như vậy, Tống sư huynh dẫu sao cũng mới hơn ba mươi tuổi. Nhưng hai vị sư huynh đều là đệ tử chân truyền, tu tập công pháp, thần thông đều là đứng đầu thiên hạ, vô luận như thế nào, trận so tài này đều là long tranh hổ đấu!"

"Tất nhiên! Lần này nhất định phải đi xem, học hỏi nhóm cao thủ này so chiêu, đối với chúng ta cũng có chỗ tốt cực lớn!"

"Đúng vậy, đúng vậy!”

...

Vô luận ngoại giới nghị luận như thế nào, Tần Đình vẫn là tâm như chỉ thủy.

Tống Trường Ca tuy nói thật không đơn giản, thiên phú tuyệt cao, tu tập là công pháp Thiên cấp Đại Nhật Luân Hồi Thánh Điển. Tu vi thâm hậu, thần thông mạnh mẽ. Nhưng theo suy nghĩ của Tần Đình thì gã ở trong Huyền Thiên tông cũng không phải đối thủ chân chính của hắn, có điều dù sao gã cũng là đệ tử chân truyền, Tần Đình cũng sẽ không xem thường.

Ba ngày trôi qua rất nhanh.

Một ngày này, Luận Kiếm Thai đám người tấp nập, thậm chí một ít trưởng lão đều dẫn môn hạ đệ tử tới xem.

Thứ nhất, có thể dạy đạo đệ tử, để cho đệ tử khai mở nhãn giới, đám nhân vật tranh hùng cũng không thường gặp. Thứ hai... khụ khụ, nói không chừng đạo pháp thần thông của hai vị này đối với bọn họ cũng có chút dẫn dắt, dĩ nhiên loại chuyện này người ngoài cũng không nói gì,

Không chỉ là trưởng lão cũng ra mặt, mấy vị đệ tử chân truyền thần long thấy đầu không thấy đuôi, ngoại trừ Giang Trung Bạch xưa nay không hay ra ngoài, mấy vị chân truyền khác toàn bộ đến tràng.

Dẫu sao Tống Trường Ca cũng là đệ tử chân truyền lâu năm, tu vi thâm hậu, mà Tần Đình chính là nhân vật thiên tài có thanh thế cực cao trong mấy năm nay, xem thiên kiêu như vậy giao thủ, đối với bọn họ mà nói cũng rất có ích lợi.

"Nhìn kìa, Phong sư huynh Lạc sư huynh tới!"

"Chu sư tỷ Lý sư tỷ cũng đến!"

"Xem ra trừ Giang sư huynh, đệ tử chân truyền còn lại đều đến!"

Mọi người kêu lên, mấy vị đệ tử chân truyền tề tụ, đây là cảnh tượng bao nhiêu năm chưa thấy qua? !

Mà mấy vị đệ tử chân truyền này đến tràng, cho khiến cho trận đấu này thêm mấy phần cảm giác thịnh sự.

“Lạc sư huynh, ngươi nói Tống sư huynh và Tần sư đệ ai sẽ thắng?"

Người nói chuyện chính là một tên nam tử tóc trắng, khóe mắt lộ vẻ cười, nhưng ánh mắt lại không chút dao động như vạn niên hàn băng. Chính là đệ tử chân truyền Phong Thiên Hàn.

Được gọi là Lạc sư huynh chính là một tên nam tử hắc y đeo kiếm, tên là Lạc Viễn. Hắn khẽ mỉm cười: "Tống sư huynh và Tần sư đệ đều là đương thời nhân kiệt, cũng không rõ ai sẽ thắng, bất quá ta thấy Tần sư đệ sảng khoái tiếp nhận chiến thiếp như vậy, xem ra là có mấy phần nắm chắc."

Phong Thiên Hàn cười ha ha một tiếng: 'Ta ngược lại là cảm thấy phần thắng của Tống sư huynh lớn một chút, Lạc sư huynh, không bằng chúng ta đánh cuộc?"

"Ồ" Lạc Viễn cười như không cười nhìn Phong Thiên Hàn một cái, nói: "Không biết Phong sư đệ muốn đánh cuộc chút gì?"

Phong Thiên Hàn nhìn chằm chằm Lạc Viễn, gằn từng chữ: "Nếu là Tống sư huynh thắng, xin Lạc sư huynh bỏ đóa Thất Thải Lưu Ly Hoa yêu thích kia cho ta như thế nào?"

Thất Thải Lưu Ly Hoa chính là một gốc thần dược, hết sức trân quý. Là do Lạc Viễn đạt được trong một lần kỳ ngộ, cũng không biết Phong Thiên Hàn sao lại biết được.

Lạc Viễn híp mắt một cái: "Vậy nếu Tần sư đệ..."

Còn không chờ gã nói xong, Phong Thiên Hàn đoạt lời nói: "Nếu Tần sư đệ thắng, ta sẽ hai tay dâng lên Tiểu Thiên Hóa Kiếm Trận!"

Tiểu Thiên Hóa Kiếm Trận! Đây chính là một món bí bảo, chỗ tốt với kiếm tu như Lạc Viễn không cần nói cũng biết. Lạc Viễn cười ha ha một tiếng, nói: "Một lời đã định!

Lúc mọi người còn đang thảo luận, Mặt Trời trên bầu trời đột nhiên quang mang đại thịnh, đâm người gần như không mở mắt nổi, như ban ngày vậy. Đột nhiên quang mang tản đi, chẳng biết lúc nào trên Luận Kiếm Thai xuất hiện một tên nam tử.

Nam tử chừng hai ba mươi tuổi, người mặc pháp bào xích kim, huy huy sinh quang. Chính là đệ tử chân truyền của Huyền Thiên Tông - Tống Trường Ca!

Tống Trường Ca tu tập là Đại Nhật Luân Hồi Thánh Điển, công pháp này có thể sinh ra hô ứng với Mặt Trời, cho nên vừa rồi khi Tống Trường Ca đi tới Luận Kiếm Thai đã đã tới lần thiên địa dị tượng này.

"Là Tống Trường Ca sư huynh! Hắn tu hành là công pháp Thiên cấp Đại Nhật Luân Hồi Thánh Điển! Lần này dẫn đến thiên địa hô ứng, xem ra Tống sư huynh đả thông thạo môn công pháp này!"

"Tống sư huynh không hổ là thiên kiêu, không tới ba mươi tuổi đã tu tập đến cảnh giới này!"

"Lần này Tần sư huynh khó khăn a!"

...

Tống Trường Ca nghe được tiếng thán phục của đám người phía xa, cảm thấy hài lòng. Từ lần trước bại bởi Tần Đình, danh vọng của gã ở trong tông liền vừa rơi xuống ngàn trượng, lần này bế quan không chỉ cầu sư tôn của gã cho Độ Ách Đan, thậm chí còn bỏ qua lời khuyên của sư tôn đi cầu người kia một món pháp bảo. Thành công đột phá đến Thần Thông Cảnh liền khiêu chiến Tần Đình, chính là muốn rửa nhục!

Tần Đình! Dù ngươi có thiên phú siêu tuyệt, người mang Tử Thần Thần Thể. Hôm nay cũng phải dẫm ngươi ở dưới chân, ở dưới con mắt của mọi người làm nhục ngươi, hủy đạo tâm của ngươi! Còn về hậu quả khi làm như vậy, gã cũng không để bụng, không nói sư tôn của mình ở trong tông cũng là trưởng lão có thực quyền, huống chi người kia cũng nói sẽ vì mình ngăn Tần gia trả thù!

Chỉ có người kia mới có tư cách trở thành Thánh tử Huyền Thiên Tông, Tần Đình ngươi chướng ngại vật này để cho ta tới đá văng đi!

Không biết ai nói một tiếng: "Tần Đình sư huynh tới!"

Mọi người nghe tiếng nhìn lại, chỉ thấy chân trời có một người chậm rãi bước đi trên không trung. Người mặc pháp bào tử sắc, đầu đội phát quan mạ vàng, thật giống như trích tiên hạ phàm, chính là Tần Đình! Lúc vừa nhìn hắn còn xa cuối chân trời, lại nhìn một cái đã gần ngay trước mắt, một cái chớp mắt thì đã đứng ở trên Luận Kiếm Thai. Một ít đệ tử tu vi thấp nhìn thấy cảnh tượng này thì nhức đầu như sắp nứt, cực kỳ khó chịu!

Tần Đình vào sân tuy nói không kinh thiên động địa như Tống Trường Ca, dẫn phát thiên địa dị tượng. Nhưng là thần thông Súc Địa Thành Thốn này cũng có mấy phần đạo uẩn.

Những trưởng lão kia nghiêm túc nhìn nhau một cái, trong lòng thầm khen: "Kẻ này, giỏi lắm!"

Mấy tên đệ tử chân truyền cũng có vẻ nghiêm túc, trong lòng thận trọng. Lúc trước Tống Trường Ca dẫn phát thiên địa dị tượng ở trong mắt bọn họ cũng là bình thường, nhưng Tần Đình lại cho bọn họ một tia cảm giác bị áp bách như có như không!

Tần sư đệ này càng để cho người nhìn không thấu!

Chương 4: Toàn trường áp chế


Tống Trường Ca nhìn Tần Đình trước mắt, trong lòng thầm nghĩ: “Giả thần giả quỷ! Nhưng cũng mấy phần kinh hãi, loại cảnh tượng vừa rồi kia ngay cả gã nhìn đều có mấy phần choáng váng đầu hoa mắt. Có điều nghĩ đến mình đã bước vào Thần Thông Cảnh, lại an tâm hơn.

Tần Đình à Tần Đình, coi như đạo pháp của ngươi kỳ diệu đi nữa, ở dưới thần thông của ta cũng phải nuốt hận tại chỗ!

Tống Trường Ca đầu tiên là cười ha ha một tiếng, nói: "Tần sư đệ, ngày đó đánh một trận làm ngu huynh mở rộng tầm mắt, ta cũng bế quan tìm kiếm đột phá. Lần bế quan này ngu huynh ta cũng có lợi, nên không kịp đợi muốn tới trao đổi đạo pháp Tần sư đệ.

Tần Đình mỉm cười nói: "Như thế tốt lắm, nói thật ta còn lo lắng lần trước xuất thủ quá nặng, làm hỏng đạo tâm của sư huynh ngươi. Bây giờ nhìn lại sư huynh ngươi vẫn thần dũng như vậy, không biết không sợ, sư đệ ta an tâm.

Sắc mặt Tống Trường Ca âm trầm xuống, cười lạnh nói: "Sư đệ vẫn nhanh mồm nhanh miệng như vậy, chẳng qua lần đấu pháp này cũng không phải nói trên miệng là được."

Tần Đình lãnh đạm nhìn Tống Trường Ca một cái, nói: "Xem ra lần trước ta giáo huấn sư huynh còn chưa đủ, vừa vặn gần đây ta cũng có chút thu hoạch, vậy làm phiền sư huynh giúp sư đệ luyện chiêu.

Tống Trường Ca nghe, trong lòng thầm hận, cười lạnh một tiếng. Mi tâm hiện ra chín đạo thần luân, chín đạo thần luân đều là kim quang lập lòe, trong mỗi đạo thần luân cũng hàm chứa một loại đạo pháp mạnh mẽ vô cùng, một vòng Viêm Nhật hiện lên ở sau lưng Tống Trường Ca, sáng rực sinh uy, chính là tế khởi Đại Nhật Luân Hồi Thánh Điển.

Mọi người dưới đài kêu lên: "Chín đạo thần luân! Tống sư huynh quả thật tu đến Thần Luân Cảnh đại viên mãn, có điều không biết có thật đã bước chân vào Thần Thông Cảnh như lời đồn hay không!"

Tống Trường Ca cười lạnh nói: "Ta khuyên Tần sư đệ vẫn nên nhận thua đi, trên Luận Kiếm Thai sinh tử bất luận, nếu sư huynh ta vô tình làm sư đệ tổn thương đạo cơ, vậy Huyền Thiên tông cũng mất đi một nhân vật thiên kiêu.

Lời nói này ác độc vô cùng, nếu Tần Đình nhận thua ngay trước mọi người, chỉ sợ cả đời Tần Đình đều sẽ có tâm ma, cuộc đời này khó lên cấp một bước, nếu không nhận thua, vậy Tống Trường Ca hạ nặng tay, người ngoài cũng không nói được cái gì, dẫu sao Tống Trường Ca hắn cũng đã nhắc nhở qua!

Tần Đình mỉm cười nói: "Không nhọc sư huynh quan tâm, sư huynh vẫn nên phóng ngựa đến đây đi."

Tống Trường Ca cũng đang chờ những lời này, vừa dứt lời, gã gào to một tiếng, tóc đen bay lượn. Hai mắt ẩn chứa thần quang, chín đạo thần luân đạo pháp gào thét ra, mạnh mẽ vô cùng. Mỗi đạo pháp cũng cương khí hóa hành, giống như từng đạo viêm lưu, trấn áp thiên địa. Gã tu hành Đại Nhật Luân Hồi Thánh Điển từ nhỏ, trong đạo pháp đều ẩn chứa chân khí Thái Dương, vừa vặn hôm nay là ngày chí dương. Một thế này thật làm thiên địa chấn động, như là tận thế!

Loại nhân vật này, không hổ là đệ tử chân truyền của Huyền Thiên tông được chọn ra từ hàng vạn đệ tử, vô luận là thực lực hay tu vi đều vượt xa cường giả cùng cảnh giới!

"Tống Trường Ca không hổ là hoc trò đắc ý của Cực Nhật Phong Ly chân nhân, chiêu Đại Nhật Viêm Lưu Ấn này đã tu luyện là lô hỏa thuần thanh, quả thật là Trường giang sóng sau đè sóng trước a!" Một vị trưởng lão sáng mắt lên, khen ngợi.

Chung quanh, đám đệ tử rối rít gật đầu, nói: "Đại Nhật Viêm Lưu Ấn của Tống sư huynh đúng là có khí thế, có phong thái của nhân vật phong vân trong Huyền Thiên tông ta nên có!"

Phong Thiên Hàn mỉm cười nhìn Tống Trường Ca đánh ra đạo pháp này, chờ Tần Đình bị đánh lật trên đất, bị làm nhục. Trước giờ gã không ưa Tần sư đệ này, nhớ năm đó Phong Thiên Hàn gã vì trở thành đệ tử chân truyền mà chịu hết khổ nạn, một đường quá quan trảm tướng. Mà Tần Đình chỉ bởi vì người mang thần thể, hơn nữa là con cháu của Tần Đế mà trực tiếp có danh phận đệ tử chân truyền. Khiến gã hết sức ghen tỵ. Lần này Tần Đình sắp chịu nhục, Phong Thiên Hàn cực kì vui vẻ.

"Lạc sư huynh, xem ra sư đệ phải thu nhận Ngũ Thải Lưu Ly Hoa của người." Phong Thiên Hàn nghiêng đầu nhìn Lạc Viễn mỉm cười nói.

Lạc Viễn nhìn Luận Kiếm Thai, mỉm cười nói: "Thắng bại chưa phân, sư đệ không khỏi quá nóng lòng."

Phong Thiên Hàn cười lạnh một tiếng, không nói nữa.

Tần Đình đứng bất động, đợi đến khi chín đạo viêm lưu của Tống Trường Ca kia vọt tới trước mặt mình, lúc này mới đưa một ngón tay ra, nhẹ nhàng điểm một cái.

Rào rào!

Chín đạo viêm lưu trong nháy mắt tan vỡ, rối rít hóa thành tro bụi phiêu tán trên không trung. Tống Trường Ca chấn động thân thể, trong mắt lộ ra vẻ khó tin. Toàn thân đột nhiên như bị đòn nghiêm trọng, lui về phía sau mấy chục bước mới hóa giải hết kình lực.

Nụ cười trên mặt Phong Thiên Hàn còn chưa biến mất, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.

Tống Trường Ca vừa giận vừa sợ, còn không chờ hắn có phản ứng gì, Tần Đình động một cái, một chưởng xa xa đanh xuống. Một chưởng này trùng trùng điệp điệp, có thế lãng nguyệt lạc nhật. Chỉ tay hóa thành mỗi loại đạo pháp. Giống như phù văn đại lộ, ầm ầm phủ xuống.

Tống Trường Ca nổi giận gầm lên một tiếng, hết sức vận chuyển công pháp, cả người tựa như một tôn Thần mặt trời. Hai tay gã kết ấn, một đạo kiếm khí hỏa hồng sắc phóng lên cao, hóa thành một tòa kiếm cung. Bên trong có mười bóng người đang vận chuyển kiếm trận, nhất thời kiếm khí đầy trời chen chúc cuốn tới, cắt phá hư không, giống như rồng lửa vậy, biến hóa khó lường.

Nhưng Kiếm Cung đại trận gặp phải cự chưởng linh khí, trong nháy mắt bị đánh bại, hóa thành hư không!

Trong chớp mắt, song phương đã đánh hơn mười chiêu. Chẳng qua là so sanh với tư thái chật vật của Tống Trường Ca liên tục lui về phía sau, Tần Đình càng lộ ra thành thạo, ung dung thích ý.

Mọi người dưới đài đều trợn mắt lĩu lưỡi. Từ đầu Tống Trường Ca còn có tư thai vô địch, đến bây giờ lại hiện ra dấu hiệu bại lui, hơn nữa còn chỉ trong thời gian rất ngắn mà thôi.

Một ít trưởng lão thân cận Tần gia lộ vẻ vui lòng: "Không hổ là nhi tử của Tần Đế, uy thế như vậy, giống như thiếu niên chí tôn!"

Trên đài, Tống Trường Ca bị đanh đến áo quần rối loạn, tóc tai bù xù dùng giọng căm hận nói: "Tần sư đệ, ngươi quả nhiên lợi hại, có điều đến đây cũng chấm dứt!" Dứt lời, trong mi tâm hiện lên một tòa thần phủ, trong thần phủ lại xuất hiện một đạo thần thông. Cảnh tượng kinh đào hải lãng giống như ngày tận thế. Mà mái tóc của Tống Trường Ca cũng tung bay, trong mắt giống như chất chứa ngọn lửa vậy, hóa thân viễn cổ Ma thần!

Đạo thần thông này hóa thành một tòa pháp kiếm, mạnh mẽ vô cùng, xa không phải là thứ đạo pháp trước đó của Tống Trường Ca có thể so sánh. Cự chưởng của Tần Đình bị phá vỡ trong nháy mắt, hóa thành linh khí, biến mất trên không trung.

"Thần thông! Là thần thông! Tống Trường Ca quả thật bước vào Thần Thông Cảnh! Trời ạ! Cường giả Thần Thông Cảnh không tới bốn mươi tuổi !" Mọi người dưới đài điên cuồng!

Tuy nói có tin đồn Tống Trường Ca đã bước vào Thần Thông Cảnh, nhưng tin đồn dù sao cũng là tin đồn. Hôm nay tận mắt nhìn thấy, mới thật sự bị rung động một phe. Cường giả Thần Thông Cảnh không tới bốn mươi tuổi, đám nhân vật này thật là tuyệt đỉnh thiên tài mấy trăm năm khó gặp! Có không biết bao nhiêu người bị kẹp ở Thần Luân không thể bước ra. Tu sĩ một hai trăm tuổi còn ở Thần Luân Cảnh như cá diếc sang sông, nhiều vô số kể!

Chương 5: Tuyệt đỉnh thiên kiêu


Thần thông là tuyệt học mà cường giả Thần Thông Cảnh trở lên mới có thể thi triển ra, chỗ kỳ diệu của thần thông xa xa không phải là những chiêu thức đạo pháp tầm thường có thể so sanh. Môn thần thông mà Tống Trường Ca thi triển chính là Cực Nhật Phong, một trong ba đại tuyệt học trong Thiên Khung Pháp Kiếm, thần thông thần diệu vô cùng, biến hóa khó lường.

Tuy nói trước đó Tần Đình vẫn luôn áp chế Tống Trường Ca, nhưng khi Tống Trường Ca vừa thi triển thần thông, mọi người lập tức không nhìn Tần Đình. Tuy nói Tần Đình là thiên kiêu đương thời, chiến lực kinh người, vượt cấp chiến đấu cũng không phải là việc khó. Nhưng Thần Thông Cảnh có thể nói là một cái ranh giới, đến Thần Thông Cảnh, chính là một sự biến chất. Thậm chí còn có lời giải thích dưới Thần Thông tất cả đều là con kiến hôi.

Tống Trường Ca động thần niệm một cái, lại sử dụng Thiên Khung Pháp Kiếm. Pháp kiếm hóa thành bảy bảy bốn mươi chín đạo kiếm khí, mỗi đạo kiếm khí đều là ác liệt dị thường, có thế đoạn sơn đảo hải, bốn phương tám hướng hướng nhào tới Tần Đình.

Hai tay Tần Đình kết ấn, trước mặt bỗng xuất hiện từng đạo tường băng. Nhưng tường băng bị pháp kiếm phá vỡ trong nháy mắt, lại không thể ngăn cản được chút nào. Tần Đình khẽ quát một tiếng, một đạo thần luân hiện lên ở mi tâm Tần Đình, hóa thành một tòa nhà chín tầng. Bao phủ Tần Đình ở trong đó, Thiên Khung Pháp Kiếm đánh vào trên tòa nhà, chỉ thấy cao ốc đột nhiên bùng nổ uy lực, một tiếng nổ vang lên, Thiên Khung Pháp Kiếm lại bị cao ốc cản trở lại. Mà cao ốc cũng tan tành, tiêu tán vô hình.

Mọi người dưới đài đều kinh hãi trợn mắt lĩu lưỡi, một người lẩm bẩm nói: “Thật là mạnh... Tần sư huynh thật là mạnh.”

Tống Trường Ca lộ vẻ âm trầm, gã không ngờ mình lấy Thần Thông Cảnh cũng không thể áp chế Tần Đình chút nào, nghe mọi người xôn xao đã thanh thế cưỡi hổ khó xuống. Nếu là lúc này dừng tay, gã ở trong tông sẽ không có chút uy tín nào có thể nói. Trong lòng Tống Trường Ca thầm hét: "Đây là ngươi ép ta!"

Tống Trường Ca hận hận nhìn Tần Đình một cái, trong mi tâm hiện lên một bức trận đồ. Trận đồ mở ra, sau đó hóa thành thiên sơn vạn thủy, nhật nguyệt luân hồi. Trong nháy mắt, Tần Đình bị hút vào giữa trận đồ, thật giống như thân ở thế giới bên kia. Tống Trường Ca điều khiển trận đồ, trong đồ trời long đất lở, nhật nguyệt biến mất. Trong đồ tất cả sắp tan thành mây khói!

Một vị trưởng lão đột nhiên đứng lên, cả kinh kêu lên: "Pháp bảo!" Pháp bảo chính là bảo vật đấu pháp có uy lực hết sức cường đại. Không tới Thần Thông Cảnh không thể thúc giục, nhưng pháp bảo hết sức trân quý, đừng nói là Thần Thông Cảnh, dù là cường giả Thần Đài, Thần Cung Cảnh cũng không nhất định có một pháp bảo. Ngay cả sư phụ của Tống Trường Ca lấy thân phận đứng đầu nhất mạch cũng chỉ có hai ba món pháp bảo mà thôi, nhưng tuyệt không bao gồm pháp bảo trận đồ nà.

Dưới đài, mấy vị đệ tử chân truyền cũng đứng dậy, sắc mặt ngưng trọng, lẫn nhau trao đổi một cái ánh mắt. Người ngoài không biết món pháp bảo này tới từ đâu, nhưng mấy đệ tử chân truyền bọn họ biết.

Theo lý thuyết Tần Đình nhìn như tràn ngập nguy cơ, hẳn nên ngừng trận đấu pháp này, nhưng Chấp pháp trưởng lão bên cạnh Luận Kiếm Thai chỉ động ánh mắt một cái, nhưng cũng không làm gì cả. Chỉ là lẳng lặng nhìn Tần Đình ở trong trận đồ.

“Giang sư huynh, hóa ra là ngươi." Tần Đình mặc dù thân ở trong bản vẽ, thật giống như lục bình tùy thời diệt vong, nhưng trên mặt lại không có vẻ hoảng hốt. Hắn nhìn trận đồ này, như cười mà không phải cười. Tần Đình cúi đầu nhẹ giọng cười nói: "Ta bồi tên phế vật Tống Trường Ca này chơi lâu như vậy, rốt cuộc ép ngươi ra.

Giang Trung Bạch, đại sư huynh trong Huyền Thiên tông. Nhập môn không tới trăm năm, cũng đã là cường giả Thần Đài Cảnh. Thiên phú cao, trên đời hiếm thấy. Lúc ấy gần như là Thánh tử đã định, nhưng sau khi Tần Đình hoành không xuất thế thì quang mang lại bị che giấu rất nhiều. Chuyển thành khiêm tốn, chưa từng có tranh đấu với Tần Đình. Bình thường cũng đi đi lại lại, lần đấu pháp này y cũng không tới dự lễ, mà là đối ngoại thanh minh đang bế quan.

Không nghĩ tới lần này lại muốn thừa dịp Tống Trường Ca đột phá Thần Thông Cảnh, mượn tay Tống Trường Ca chèn ép Tần Đình.

Ánh mắt Tần Đình lạnh lẽo, nếu đã biết người giật giây là ai, vậy tên Tống Trường Ca này cũng không còn giá trị gì.

Hai tay Tần Đình run một cái, đất rung núi chuyển trong trận đồ tựa như thời gian ngưng lại, hắn tiện tay rạch một cái, thế giới trận đồ bị hắn vạch ra một vết rách dài! Tần Đình đi ra khỏi trận đồ như đi dạo. Mà trận đồ cũng mất đi uy năng, hóa thành hình vẽ, bị Tần Đình thu vào trong tay.

“Điều này không thể nào!" Mi mắt Tống Trường Ca như nứt ra! Gã dốc hết lá bài tẩy, không tiếc bộc lộ ra pháp bảo trận đồ có liên quan đến Giang sư huynh, lại bị Tần Đình dễ dàng phá như vậy, điều này khiến gã sao chịu được.

Dưới đài, đám người cũng vô cùng rung động, đây chính là pháp bảo a, mỗi món pháp bảo đều có uy năng thay trời đổi đất, cứ như vậy bị Tần Đình tiện tay phá đi?

Sắc mặt Phong Thiên Hàn ngưng trọng vô cùng, hắn lại không nhìn thấu một chiêu này của Tần Đình. Kinh khủng hơn là, đến bây giờ Tần Đình vẫn chỉ sử dụng đạo pháp bình thường trong Huyền Thiên tông, nhưng uy lực lại lớn lạ thường. Điều này nói rõ Tần Đình đã hoàn toàn hiểu rõ những đạo pháp này, mơ hồ có thế thiếu niên tông sư.

Đột nhiên, Phong Thiên Hàn nghĩ đến một vấn đề. Gã nghiêng đầu nhìn về phía Lạc Viễn, phát hiện Lạc Viễn cũng như có điều suy nghĩ. Hai người nhìn nhau một cái, cũng từ trong mắt đối phương nhìn ra vẻ không thể tin.

Chẳng lẽ Tần Đình đã...

Tần Đình mỉm cười nhìn Tống Trường Ca, cười nói: "Sư huynh thật là uy phong, có điều đến đây cũng phải chấm dứt."

Dứt lời, Tần Đình đột nhiên bộc phát khí thế, quanh người ánh sao sáng chói, tựa như ảo mộng. Dưới đài, trong mắt không ít nữ đệ tử có tia sáng kì dị, lộ ra vẻ ái mộ.

Tống Trường Ca cảm nhận được khí thế của Tần Đình, sắc mặt khó coi. Biết mình hôm nay sợ là khó làm được ổn chuyện này. Đột nhiên gã dường như cảm nhận được cái gì, sắc mặt đầu tiên là kinh nghi, sau đó là không thể tin: "Ngươi đến Thần Thông Cảnh? Điều này sao có thể! ? Không thể nào!"

Mọi người dưới đài ồn ào! Trước còn chưa tỉnh hồn lại từ cảnh tượng Tần Đình phá vỡ pháp bảo, lại nghe được tin tức kinh động bực này —— đó chính là Tần Đình lấy mười tám tuổi chi tư, bước vào Thần Thông Cảnh!

Một đệ tử lắp bắp nói: "Thần... Thần Thông Cảnh? Giả chứ? Mười tám tuổi Thần Thông Cảnh..."

Đám đệ tử còn lại nhìn về phía những trưởng lão kia, phát hiện các trưởng lão có vẻ ngưng trọng, mang theo vẻ không thể tin. Rốt cuộc tin sự thật này: Đệ tử chân truyền của Huyền Thiên Tông - Tần Đình, mười tám tuổi Thần Thông Cảnh!

Sau khi các trưởng lão khiếp sợ, rối rít nhớ tới sự thật đáng sợ. Toàn bộ Đông Hoang, từ cổ chí kim có ghi lại, không tới hai mươi tuổi bước vào Thần Thông Cảnh, chỉ có một mình Tần Đình. Coi như là phụ thân của Tần Đình là Tần Đế năm đó cũng là hai mươi tuổi bước vào Thần Thông Cảnh.

Nghĩ tới đây, tất cả trưởng lão rối rít hít một hơi khí lạnh. Sau đó lại vui mừng: “Có tuyệt đỉnh thiên kiêu như vậy, Huyền Thiên Tông ta sắp đại hưng!"

Trong lúc nhất thời dưới đài yên tĩnh như chết, tất cả mọi người đều bị rung động. Trong lòng đám đệ tử chân truyền như Phong Thiên Hàn cũng là phiên giang đảo hải, loại dựa vào dược vật để đột phá Thần Thông Cảnh như Tống Trường Ca, bọn họ cũng không để ở trong lòng, căn cơ chưa vững, không đáng để lo.

Nhưng đạo pháp uy thế của Tần Đình rõ ràng là căn cơ hết sức vững chắc. Lạc Viễn nhẹ nhàng phun ra một hơi, thán phục nói: "Sư đệ Tần Đình, lợi hại!"

Chương 6: Ngươi xứng sao?


Khuôn mặt Tần Đình như giếng cổ không gợn sóng, ánh mắt lãnh đạm, thật giống như Thần Ma giáng lâm. Tay phải của hắn lăng không bao quát, toàn bộ bầu trời bỗng nhiên biến thành cảnh sắc ban đêm, một vòng trăng non từ từ bay lên không trung, trùng trùng điệp điệp, tựa như ảo mộng.

Tay phải của Tần Đình tạo thành lãm nguyệt chi thế, trên bầu trời xuất hiện hư ảnh một cái tay, mọi người chỉ thấy một cái bàn tay trắng như ngọc phóng lên cao, hướng đến vầng trăng non!

Cảnh tượng này nguy nga vô cùng, chỉ thấy cái bàn tay kia xuyên qua không biết bao nhiêu vạn dặm, tùy ý rơi vào trên vầng trăng non, nhẹ nhàng bao quát, tựa như nhẹ nhàng ôm vầng trăng sáng.

Mọi người dưới đài kêu lên: "Lãm Nguyệt Thủ! Là thần thông! Tần sư huynh quả thật là Thần Thông Cảnh!"

Trăng sáng bị bàn tay ôm lấy, vậy mà cách mặt đất càng lúc càng gần, tốc độ rơi xuống cũng càng lúc càng nhanh. Tống Trường Ca chỉ thấy trăng sáng trên đầu càng lúc càng lớn, cách mình càng lúc càng gần, sự sợ hãi trong lòng cũng càng lúc càng lớn, lại không thể nổi lên một tia dũng khí đối kháng!

Tống Trường Ca cắn răng một cái, liền muốn nhận thua. Nhận thua dù mất mặt, từ nay về sau mình ở trong tông không có chút nào uy tín có thể nói, sợ rằng ngay cả sư tôn của mình cũng sẽ không xem trọng minh nữa, nhưng ít nhất mình có thể giữ được một cái mạng!

Tống Trường Ca muốn thôi, cắn răng nói: "Ta nhận..."

Ánh mắt Tần Đình đông lại một cái, cười nhạt: Muốn nhận thua? Chậm! Khí thế phóng lên cao, bầu không khí trên Luận Kiếm Thai tựa như đọng lại vậy, Tống Trường Ca lại không thể nói một chữ sau cùng!

Tống Trường Ca bình tĩnh đứng ở nơi đó, nhìn trăng sáng ngay trên đỉnh đầu càng lúc càng lớn, trong lòng tuyệt vọng vô cùng, sự sợ hãi và hối hận bao phủ toàn thân---- mình sao phải nhảy ra tranh đấu với Tần Đình! Những năm này Tần Đình ở trong tông hô phong hoán vũ, các đệ tử chân truyền còn lại rối rít nhượng bộ, ngay cả Giang sư huynh đối mặt Tần Đình cũng tránh mũi nhọn, Phong Thiên Hàn càng đối với Tần Đình giận mà không dám nói gì! Mình sao lại bị ma quỷ ám ảnh vẫn luôn nhằm vào Tần Đình? !

Lúc này, Chấp pháp trưởng lão Trương trưởng lão trước đó không nói gì đột nhiên lên tiếng: "Đủ rồi! Tống Trường Ca đã nhận thua, lúc này dừng tay đi!"

Tần Đình nghe được, cười nhạt không dứt. Trước đó mình giấu dốt, trước đó ở trong trận đồ có tình cảnh nguy hiểm cầu sinh, vị Trương trưởng lão này không nói một câu nào, mà bây giờ Tống Trường Ca bại sự đã định, ngược lại là chạy đến làm hòa, không có cửa đâu! Thần thông không những không dừng lại, ngược lại thúc dục trăng sáng càng lúc càng nhanh!

Trương trưởng lão kia không ngờ sau khi mình lên tiếng mà Tần Đình không những không dừng tay, ngược lại càng có ý định xóa bỏ Tống Trường Ca tại chỗ. Trong lòng đại hận, mình nghiêng về Giang Trung Bạch, ở trên đài chiếu cố Tống Trường Ca. Nhưng không ngờ Tống Trường Ca phế vật như vậy, đã là Thần Thông Cảnh giới cộng them pháp bảo lại vẫn thua dưới tay Tần Đình, lão cũng không ngờ Tần Đình sẽ yêu nghiệt như vậy, mười tám tuổi liền bước vào Thần Thông Cảnh!

Mắt thấy mắt thấy trăng sáng sắp rơi xuống đất, Trương trưởng lão tự biết mình ra tay sợ là không được. Lão quát một tiếng nói: "Càn rỡ! Ngươi muốn giết đồng môn sư huynh đệ ở ngay trước mặt mọi người trong tông ư! ?"

Dứt lời, hai tay Trương trưởng lão nhấc một cái, trên Luận Kiếm Thai xuất hiện một hư ảnh hai bàn tay, nghênh hướng trăng sáng, muốn nâng trăng sáng!

Nhưng điều khiến lão không ngờ là, sau khi bàn tay nâng trăng sáng, lại chỉ khiến cho trăng sáng hơi dừng lại một chút. Ngay sau đó thần thông của minh - Thác Thiên Thủ bắt đầu bể tan tành, hóa thành từng đạo phù văn đạo ảnh tiêu tán trên không trung!

Mọi người dưới đài lại rung động! Phải biết Trương trưởng lão dù cũng là Thần Thông Cảnh, nhưng đã đắm chìm ở Thần Thông Cảnh nhiều năm! Cũng là một cường giả thế hệ trước tiếng tăm lừng lẫy, Trương trưởng lão tự mình xuất thủ lại cũng không cách nào ngăn cản Tần Đình!

Dưới đài, các đệ tử kính sợ nhìn Tần Đình, tựa như kính sợ trước thần minh! Mà các nữ đệ tử thì trong mắt lóe lên tia sáng kỳ dị liên tục. Tần Đình không chỉ có gia thế hùng hậu, bản thân lại là nhân vật thiên kiêu, làm sao không làm cho lòng người sinh ái mộ!

Mà trăng sáng cũng tới đến đỉnh đầu Tống Trường Ca, chẳng qua là bị Trương trưởng lão quát lên một tiếng như vậy, Tống Trường Ca khôi phục một ít dũng khí. Gã lộ vẻ điên cuồng, dùng hết sức vận chuyển công pháp, một tòa đại sơn xuất hiện ở đỉnh đầu gã muốn ngăn cản trăng sáng. Nhưng mới vừa vừa chạm vào trăng sang liền hóa thành hư vô. Tống Trường Ca bị trăng sáng nuốt mất, sau đó Luận Kiếm Thai bị trăng sáng áp xuống, hình thành một cái hố to!

Phải biết toàn bộ Luận Kiếm Thai là từ thiên ngoại huyền thạch chế tạo mà thành, vững chắc vô cùng! Mà một thần thông Lãm Nguyệt Thủ của Tần Đình đập Luận Kiếm Thai thành một hố to, có thể thấy uy lực lớn dường nào!

Gió nhẹ thổi qua, trăng sáng từ từ tiêu tán. Tống Trường Ca đã ở trong hố to sống chết không biết!

Ánh mắt Tần Đình lãnh đạm nhìn Tống Trường Ca, mặc dù bị Trương trưởng lão cản trở một chút, không thể xóa bỏ Tống Trường Ca. Nhưng Tống Trường Ca cũng bị thương nặng, chỉ sợ cuộc đời này tu vi không tiến thêm buóc nào nữa, người này đã là phế nhân.

Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6