"Cứ chờ xem, sẽ có một ngày, ta nhất định khiến cả Vương gia phải quỳ rạp dưới chân ta!"
...
Bắc Minh Thánh Địa. Quy Khư Điện.
Thánh chủ Lạc Huyền Sương khoác một chiếc áo choàng bạc, ngồi ở vị trí đầu tiên, tay cầm một miếng ngọc giản, lông mày nhíu chặt.
"Thánh chủ, theo lão phu thấy, yêu cầu của Thái Sơ Thánh Địa cũng không tính là quá đáng!" Trong đại điện, một lão giả mặc huyền bào mắt lóe tinh quang, chắp tay nói: "Nếu chuyện này là do Thánh tử gây ra, vậy Thánh tử ra mặt, bồi tội với người ta cũng là lẽ thường tình!"
Ánh mắt Lạc Huyền Sương sắc như kiếm, giọng nói lạnh lùng: "Đại trưởng lão gọi việc ba quỳ chín lạy, từng bước một bò lên Vân Mộng sơn là bồi tội sao?"
Đại trưởng lão Bắc Minh Thánh Địa cúi đầu nói: "Bồi lễ thì dĩ nhiên phải có thái độ bồi lễ!"
Lạc Huyền Sương nói: "Ngươi nên biết, Mục nhi chỉ là thân xác phàm nhân!"
Đại trưởng lão giọng nói thâm trầm: "Làm sai chuyện thì phải trả giá! Trừ phi, Thánh chủ muốn triệt để khai chiến với Thái Sơ Thánh Địa?"
Trong mắt Lạc Huyền Sương hiện lên một tia giễu cợt: "Hay cho câu làm sai chuyện phải trả giá! Năm xưa, nhị công tử của Đại trưởng lão trộm hộ tâm lân của công chúa Giao tộc, khiến Giao tộc chấn động... Là Thánh địa ra mặt bình định chuyện này! Không biết nhị công tử của Đại trưởng lão đã phải trả giá như thế nào cho chuyện đó?"
Sắc mặt Đại trưởng lão hơi biến đổi, không nói nên lời.
Xoẹt!
Lạc Huyền Sương ném ngọc phù về phía Đại trưởng lão, lạnh lùng nói: "Hồi âm lại cho họ, họ muốn bồi lễ, bản Thánh chủ có thể đích thân tới cửa! Nhưng muốn nhắm vào con trai ta, vậy thì, trực tiếp khai chiến đi!"
Nghe vậy, đồng tử Đại trưởng lão co rụt lại, có phần không thể tin nổi: "Thánh chủ, ngài thật sự vì một tên..."
Hai chữ "phế vật" chưa kịp thốt ra, một đạo kiếm ý khủng khiếp như muốn xé toạc cửu trùng thiên trực tiếp giáng xuống đỉnh đầu Đại trưởng lão. Ánh mắt Lạc Huyền Sương còn sắc bén hơn cả kiếm: "Không phục? Vậy thì ngồi lên vị trí của ta trước đã!"
Sắc mặt Đại trưởng lão trắng bệch như tờ giấy, không nói một lời, quay người rời khỏi đại điện. Cho đến khi ra khỏi cửa điện, thân hình Đại trưởng lão mới lảo đảo, khóe miệng tràn ra một ngụm máu tươi. Lão không quay đầu lại, sự oán độc trong mắt được che giấu rất kỹ.
Trong đại điện yên tĩnh vô cùng. Lạc Huyền Sương ngồi lại vị trí, xoa xoa đầu, trong mắt đầy vẻ mệt mỏi. Một bóng người lặng lẽ xuất hiện phía sau.
"Khởi bẩm Thánh chủ! Thánh tử đã đến Thiên Tuyệt đảo, nói là muốn tự bỏ tiền túi thay toàn đảo phàm nhân miễn phí kiểm tra tư chất!"
Lạc Huyền Sương hơi ngẩn ra, thầm thở dài, phất tay nói: "Chỉ cần nó vui, cứ tùy nó đi!"
...
Chớp mắt, vài ngày trôi qua. Cách ngày hẹn kiểm tra tư chất chỉ còn lại hai ngày.
"Thế nào? Có bao nhiêu người báo danh rồi?" Lý Nguyên Hóa hỏi.
Lý Trường Hà vẻ mặt hơi khổ sở, trong tay lóe lên một tờ giấy, trên đó chỉ viết lèo tèo mười mấy cái tên.
"Chỉ có bấy nhiêu thôi sao?" Lý Nguyên Hóa trợn tròn mắt.
Lý Trường Hà nói: "Lão tổ, thật sự không có ai, mọi người vừa nghe nói là đại hội do Thiếu chủ tổ chức, sợ đến mức chạy mất dép rồi!"
Lý Nguyên Hóa tát một phát vào trán đối phương.
"Ngươi là heo sao? Không có ai tự báo danh, ngươi đi bắt không được sao? Từng nhà một, chỉ cần đến tuổi mà chưa kiểm tra tư chất, thống nhất bắt hết về cho ta! Thiếu chủ đã nói là hướng về toàn đảo phàm nhân, ngươi định để ta cầm mấy cái tên này đi giao nộp sao? Ngươi muốn hại chết ta à?"
Lý Nguyên Hóa nổi trận lôi đình, hận không thể đá bay Lý Trường Hà ra ngoài. Lý Trường Hà bị đánh cho tỉnh ra, liên tục gật đầu: "Rõ... rõ rồi, con đi ngay đây!"
Hai ngày sau. Thăng Tiên đại hội chính thức bắt đầu.
Vương Mục đứng trên bậc thang cao nhất của vương cung Đại Lương, nhìn xuống phía dưới. Trong quảng trường đá bạch ngọc khổng lồ, hàng ngàn bóng người đứng chen chúc, tất cả đều cúi đầu, cơ thể run rẩy, giống như những phạm nhân sắp đối mặt với án tử hình. Còn có một số thiếu niên thiếu nữ nhát gan, thậm chí đã khóc thút thít.
"Cha... mẹ... con không muốn chết..."
Phía xa, ngoài cổng cung, đám đông đứng xem đông như kiến cỏ, không ít người đang gào khóc.
"Đứa con gái tội nghiệp của tôi ơi~"
"Con ơi, con ơi~ Tên Vương gia Thiếu chủ đáng đâm chém này, súc sinh mà!"
Vương Mục: "..."
Khóe mặt hắn hơi giật giật, nhìn về phía Lý Nguyên Hóa: "Chuyện gì thế này?"
"Ờ..." Lý Nguyên Hóa đảo mắt, nói: "Đám phàm nhân này có mắt không tròng, không biết ơn đức của Thiếu chủ, lão nô nhìn không lọt mắt, nên có dùng một chút xíu thủ đoạn..."
Vương Mục: "!!!"
Khá khen cho ngươi. Ta bảo sao đám người này lại nhìn ta như muốn ăn tươi nuốt sống thế kia! Hóa ra đám thiếu niên thiếu nữ này đều là bị bắt tới?
Vốn dĩ hình tượng của mình trong lòng bách tính đã tệ hại, lại còn thêm chiêu này, chẳng phải càng làm sáng tỏ suy đoán của người ta sao? Tuy nhiên, Vương Mục cũng biết, chuyện này không thể trách Lý Nguyên Hóa. Với danh tiếng của nguyên chủ, nếu không dùng thủ đoạn như vậy, e là đến ngần này người cũng không gom đủ.
Haizz. Thôi vậy! Cơm phải ăn từng miếng một!
"Bắt đầu đi!" Vương Mục xua tay, ngồi phịch xuống long liễn.
Lý Nguyên Hóa lên tiếng, trong tay xuất hiện một cuộn trục màu vàng, chậm rãi mở ra.
"Hoàng thiên tại thượng, Hậu thổ tại hạ! Vì đương thế yêu ma tác loạn, họa hoạn khắp nơi, bách tính khốn khổ, nhân tộc đáng lo!"
"May có Vương thị Thiếu chủ ta, cảm niệm thượng thiên có đức hiếu sinh!"
"Sâu sắc thấu hiểu nỗi khổ của lê dân, hôm nay giáng phúc thiên hạ, phàm là nhân tộc ta, đều có thể miễn phí kiểm tra tư chất, hy vọng vào tiên đạo, cùng hưởng trường sinh, bảo vệ nhân tộc!"
"..."
Nghe giọng nói của Lý Nguyên Hóa, Vương Mục nheo mắt, bỗng nhiên cảm thấy hơi lâng lâng. Những lời đó, ý chính quả thật là do hắn nói. Ví dụ như nhân tộc có đại nạn, yêu ma loạn thế chi loại. Nhưng Lý Nguyên Hóa viết những thứ này thành chỉ ý, cảm giác lập tức khác hẳn.