Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Livestream Đoán Mệnh: Mở Đầu Bị Truy Sát? (Dịch FULL)

Chương 7: Mục tiêu một trăm triệu

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Tô Nhiên tìm một chỗ dưới bóng cây ngồi xuống, lấy giấy ra bày lên, sợ gió thổi bay nên còn lấy mấy hòn đá nhỏ đè lên.

Cô lau mồ hôi trên trán, lẩm bẩm một mình: "Vừa rồi mình tốt bụng nhắc một bà thím là bà ấy có họa huyết quang, kết quả bị bà ấy cầm chổi đuổi chạy qua hai con phố. Nếu không phải mình chạy nhanh, cây chổi to đó đã đập vào mặt rồi. Đúng là lòng tốt đặt không đúng chỗ."

Bày hàng chưa được bao lâu, vừa lúc có một ông bác bảo vệ đi tuần ngang qua. Vì tò mò, ông bác ghé lại gần muốn xem cho rõ chữ trên giấy.

Tô Nhiên tươi cười, "Bác ơi, xem bói không ạ?"

Ông bác nhìn Tô Nhiên một cái rồi quay đầu bỏ đi.

"Ủa, sao lại đi rồi? Ông già này cũng cá tính ghê."

Tô Nhiên đang lầm bầm thì thấy ông bác cầm một cái loa lớn đi tới, bật công tắc, một giọng nói sang sảng vang lên.

"Tin vào khoa học, bài trừ mê tín dị đoan..."

Âm thanh quá lớn, dọa Tô Nhiên giật nảy mình. Cô nhìn ông bác, ông liền nở với cô một nụ cười rạng rỡ, cũng không nói gì, chỉ cầm loa đứng im bên cạnh.

Tô Nhiên: "..."

Chiếc loa không ngừng phát đi phát lại, ngày càng có nhiều người xung quanh nhìn về phía Tô Nhiên.

Tô Nhiên cảm thấy ông bác đang chửi mình, nhưng cô không có bằng chứng.

Nhìn khuôn mặt tươi cười của ông bác, cô bỗng thấy tay mình hơi ngứa ngáy.

Lão già này, Ngũ hành thiếu Kim, có chút thiếu đòn.

Tô Nhiên cuộn giấy lại, đổi sang một chỗ khác ngồi xuống.

Chẳng bao lâu, lão già lại chậm rãi đi theo, cái loa vắt sau lưng, đi vòng quanh cô.

Tô Nhiên cạn lời, nhanh chóng thu dọn giấy tờ, chạy một mạch hết nửa công viên, tìm một chỗ mới để ngồi.

Hê, lão già, không tin ông còn theo kịp.

Chưa kịp vui mừng được bao lâu, tiếng loa lại từ xa vọng lại gần, rất nhanh sau đó, ông bác lại xuất hiện trong tầm mắt của Tô Nhiên.

Mục tiêu chuẩn xác, nhưng lại tỏ ra như vô tình, đi thẳng về phía Tô Nhiên.

Tô Nhiên ấm ức vô cùng, cô chỉ muốn kiếm chút tiền thôi mà, có gì sai sao?

Hôm nay cô khắc tinh với mấy ông bác hay sao vậy?

Liên tiếp đổi mấy chỗ, ông bác vẫn luôn "tình cờ" gặp được cô.

Tô Nhiên hít một hơi thật sâu. Tức nước vỡ bờ, không thể nhịn được nữa.

Bây giờ mình chẳng là cái thá gì, đại trượng phu co được duỗi được, người thức thời mới là trang tuấn kiệt!

Được, dọn hàng!

Tô Nhiên dứt khoát dọn giấy tờ, không làm nữa, "Bác ơi, cháu không bày hàng nữa, cháu đi dạo một vòng không được à?"

Ông bác cười hiền hòa: "Đi dạo thì được." Nói rồi ông tắt loa đi, nhưng vẫn không chịu đi.

Tô Nhiên hít sâu mấy hơi, thầm niệm trong lòng: Không giận, không giận, tức giận hại thân không đáng, lỡ làm lão già tức chết còn phải đền!

Không thèm để ý đến ông bác nữa, Tô Nhiên tự mình đi dạo về phía trước. Nhìn đám đông náo nhiệt, tâm trạng cô bất giác cũng vui vẻ theo.

Trong công viên có không ít gánh hàng rong, bán đủ thứ trên đời. Tô Nhiên tò mò vô cùng, thấy gì mua nấy.

Đột nhiên, Tô Nhiên dừng bước.

Giữa công viên có một khu rừng nhỏ, dưới gốc cây có mấy người đang đi dã ngoại, tiếng cười nói rộn rã vô cùng.

Tô Nhiên đứng nhìn họ chằm chằm, do dự một lúc lâu, cuối cùng quyết định đi về phía họ.

Trần Toàn đang ngồi ăn uống, thấy Tô Nhiên đi về phía mình liền nói đùa: "Ố là la, có một mỹ nữ đang đi tới kìa. Mấy người nói xem, có phải cô ấy để ý tôi rồi không, vừa nãy cứ nhìn chằm chằm mãi thôi."

Mọi người quay lại nhìn, chỉ thấy một cô gái trắng trẻo sạch sẽ, trông rất xinh đẹp, gương mặt còn nét bầu bĩnh trẻ con, khoảng mười tám, mười chín tuổi, đang chớp đôi mắt trong veo đi về phía họ.

Một cô gái trong nhóm cười khẩy, "Thôi đi, đừng có tự dát vàng lên mặt mình nữa. Một cô gái xinh đẹp như vậy mà để ý đến anh á? Là để ý anh đen hay để ý anh lùn?"

Mọi người cười ồ lên, có người gọi Tô Nhiên, "Này, người đẹp, qua đây ăn cùng đi?"

Nếu là trước đây, Tô Nhiên đã đá bay kẻ này đi rồi.

Thế nhưng, một Tô Nhiên không tiền, không có bao nhiêu linh lực đã trở nên điềm tĩnh hơn nhiều.

Cô lắc đầu, cũng không tức giận. Chỉ là một đám nhóc ranh, tuổi tác còn chưa bằng số lẻ của cô, cô thèm vào mà chấp nhặt, "Các người có muốn mua bùa bình an không? Có thể bảo vệ các người bình an vô sự, tà ma không xâm phạm."

Ông bác bảo vệ từ xa nghe thấy lời của Tô Nhiên, liền xách loa lớn đi về phía này.

Ánh mắt của mấy người đang dã ngoại đồng loạt đổ dồn về phía Tô Nhiên, nghi ngờ mình đã nghe nhầm.

Cái gì? Bùa?

Ánh mắt họ nhìn Tô Nhiên cũng thay đổi liên tục, có người kinh ngạc, có người thương hại, biểu cảm vô cùng đa dạng.

Tiếc thật, một cô gái xinh đẹp như vậy mà đầu óc lại có vấn đề.

Quả nhiên, ông trời rất công bằng, ai cũng có khuyết điểm, không thể nào thập toàn thập mỹ được. Giống như cô gái này, xinh đẹp đấy, nhưng não lại bị úng nước.

Có người tiếc nuối nói: "Em gái nhỏ, bọn anh không cần đâu. Em mau về nhà đi, người nhà em chắc đang lo lắng lắm đấy. Có biết đường về không? Có cần bọn anh đưa em về không?"

Tô Nhiên vẫn lắc đầu, mày nhíu chặt: "Thật sự không cần sao? Nhưng mà, dưới mông các người đang ngồi lên một người đấy, cô ta sẽ đi theo các người đó."

Có người không vui, "Em gái, đừng nói bậy bạ, làm gì có ai ở đây?"

Tô Nhiên chỉ xuống dưới mông họ, "Ở dưới."

Trần Toàn còn phối hợp nhấc mông lên xem, "Dưới nào? Ở đâu, ở đâu thế, sợ quá đi."

Cái trò dọa người trẻ con này anh ta gặp nhiều rồi, quá vụng về.

Tô Nhiên lại chỉ tay, "Đào xuống một mét, có một xác nữ."

"Hả?!"

Có người sợ hãi đứng bật dậy, có người lại không tin.

Tô Nhiên lại chỉ vào một chỗ khác, nói: "Chỗ này, đào xuống khoảng mười mấy centimet, có một sợi dây chuyền tay. Không tin, các người đào thử xem."
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6