Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Mang Theo Hệ Thống Cửa Hàng Xuyên Về Thập Niên 70 (Dịch FULL)

Chương 17: Tra nam

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

...

Hôm nay Thẩm Nhược Thanh dậy sớm hơn cả lần trước, vì phải bắt kịp xe bò của đội. Đi muộn là hết chỗ, mà cô thì không muốn đi bộ bằng hai chân của mình chút nào.

Lúc sắp đi, bà nội Kế còn định nhét tiền cho cô.

"Mẹ, con có tiền mà." Nói đoạn, cô lấy ra mười mấy tệ.

Chà, lần trước bà nội Kế đưa tiền cho Thẩm Hướng Bắc mua lương thực có cả tiền lẻ lẫn tiền chẵn, cô cứ ngỡ đó là toàn bộ tiền tiết kiệm của gia đình rồi, không ngờ bà vẫn còn giấu một khoản.

Thấy tiền trên người Thẩm Nhược Thanh còn nhiều hơn cả mình, bà nội Kế cũng không ép nữa.

"Tiền thì tiêu tiết kiệm thôi, đến nơi thì đi thẳng đến nhà anh tư con nhé." Bà nội Kế sợ Thẩm Nhược Thanh lại chạy đi ăn mì. Cứ đến thẳng nhà Thẩm Hướng Bắc, nể mặt con thỏ béo kia, chẳng lẽ nó lại không tiếp đãi em gái tử tế sao?

"Dạ con biết rồi mẹ."

Cũng may Thẩm Nhược Thanh đi sớm, trên xe bò chỉ còn lại ba chỗ ngồi.

Cô nộp năm xu rồi ngồi lên. Đợi một lát cho đến khi xe bò chật kín người, bác đánh xe mới vung roi, lững thững lên đường.

"Nhược Thanh này, trong giỏ cháu là cái gì thế? Sao lại dùng vải đen che kín mít vậy?"

Một bà thím tò mò lên tiếng hỏi.

"Dạ là bột hạt dẻ mẹ cháu gửi cho anh tư ạ." Thẩm Nhược Thanh trả lời. Dù sao lúc này cũng chẳng ai rảnh mà đi lật ra xem thật.

"Dạo này trên thành phố sống cũng khó khăn nhỉ, anh tư cháu còn phải để mẹ cháu tiếp tế cơ à? Mà không đúng, hai hôm trước anh tư cháu chẳng phải vừa gánh lương thực về sao?"

"Dạ có gánh về một ít, một nửa tiếp tế cho nhà cháu, một nửa nhờ mẹ cháu đổi thành bột hạt dẻ để mang ngược lên. Thím không biết đâu, trên thành phố bây giờ cũng chỉ khá hơn dưới quê mình một chút thôi, cũng không mua được lương thực, ăn chẳng đủ no đâu. Cháu nghe nói trên đó bắt đầu xuất hiện lương thực thay thế rồi! Đợi hôm nay thím lên đó là biết ngay. Dưới quê mình dù sao vẫn còn dựa vào núi, dựa vào sông mà sống được."


Nghe Thẩm Nhược Thanh nói xong, các bà thím đều tặc lưỡi, không ngờ trên thành phố bây giờ cũng khó khăn đến vậy. Nhất thời mọi người bàn tán xôn xao, chẳng ai còn để ý trong giỏ của cô đựng cái gì nữa.

Thuận lợi đến huyện thành, Thẩm Nhược Thanh vốn định đi ăn một bát mì dương xuân như lần trước, nhưng trong tay không có tem lương thực. Lần trước đi chợ đen bán lương thực cô đều đổi hết thành tiền chứ không lấy tem phiếu, nên đành thôi. Cô mua vài cái bánh bao thịt lớn từ cửa hàng hệ thống, vừa gặm vừa đi đến nhà anh tư Thẩm Hướng Bắc.

"Anh tư, mở cửa!"

Lần này là Tô Khiết Như ra mở cửa.

"Chị tư, đây là đồ mẹ bảo em mang cho hai người, em không vào đâu, em còn có việc!"

Thẩm Nhược Thanh nhét thẳng con thỏ béo vào lòng Tô Khiết Như rồi quay người đi thẳng. Cô không muốn bị chị dâu hiểu lầm là mình đến đây để ăn chực.

"Ơ, Nhược Thanh ——"

Đến khi Tô Khiết Như phản ứng lại thì Thẩm Nhược Thanh đã đi mất dạng.

"Vợ ơi, ai thế?"

"Em gái anh đấy, đưa con thỏ béo xong là đi luôn rồi!"

Thẩm Hướng Bắc nhấc con thỏ lên ước lượng, nặng thật, chắc cũng phải năm sáu cân ấy chứ.

"Em gái đưa thỏ xong là đi luôn? Không ở lại ăn cơm sao?"

"Ừ, chạy nhanh lắm, cứ như sợ em gọi lại không bằng." Tô Khiết Như có chút ngại ngùng. Chắc chắn là do cách hành xử lần trước của mình nên Thẩm Nhược Thanh mới không dám ở lại!

"Khiết Như, em xem, em cứ hở ra là bảo nhà anh toàn lũ đỉa hút máu, đây chẳng phải người ta cũng gửi thịt qua đó sao? Em nghĩ xem năm mất mùa thế này mà có thịt ăn khó khăn đến mức nào. Mẹ anh vẫn luôn nhớ đến hai đứa mình đấy thôi."

"Được rồi được rồi, mẹ anh chẳng biết đã lấy bao nhiêu thứ từ nhà mình rồi, giờ chẳng qua là hiếm hoi mới trả lại một con thỏ thôi. Chẳng phải cũng vì lần trước thấy anh bỏ ra bao nhiêu tiền bạc lương thực sao? Còn cả năm cân bột mì trắng lần trước nữa?" Tô Khiết Như tuy trong lòng cũng vui vì có thịt ăn, nhưng cô vẫn thấy xót năm cân bột mì kia hơn.

"Vợ này, anh bảo em nghe, thực ra lần trước bột mì anh không tốn nhiều tiền thế đâu, anh chỉ tốn chừng này thôi." Thẩm Hướng Bắc thần bí giơ năm ngón tay ra trước mặt vợ.

"Vậy chẳng phải là một tệ một cân sao? Rẻ thế á? Em xem qua rồi, bột mì đó đạt chuẩn bột Phú Cường luôn. Rẻ vậy sao anh không mua nhiều thêm chút? Lúc nào cũng chỉ nghĩ đến mẹ anh thôi!" Tô Khiết Như đánh nhẹ vào người Thẩm Hướng Bắc hai cái.

"Ôi dào vợ ơi, lúc đó chỉ còn có năm cân thôi mà. Anh đã bảo em rồi, thứ này cung không đủ cầu. Hơn nữa em gái đi cùng anh, anh không thể lén lút giấu vài cân để riêng cho mình được." Đúng vậy, Thẩm Hướng Bắc thực sự đã muốn giữ lại hai ba cân cho mình, nhưng lúc đó có Thẩm Nhược Thanh ở đó, về đến nhà bà nội Kế lại đang đợi sẵn, mà anh cũng chẳng có túi khác để đựng riêng.

"Không sao, hôm nay anh lại qua đó một chuyến xem còn bột mì rẻ không. Nếu có thì mua cho em, cho con với cả bố mẹ vợ tẩm bổ thêm."

Tiền thì Thẩm Hướng Bắc vẫn còn một ít, chính là mười tệ còn dư từ lần mua bột mì trước. Bố mẹ Tô ngoài Tô Khiết Như ra còn có một cậu con trai là Tô Cường, hiện tại họ đều sống chung với nhau. Bố mẹ Tô đều là công nhân viên chức, giờ mẹ Tô đã nghỉ hưu và nhường công việc lại cho Tô Khiết Như, còn tìm được cho Thẩm Hướng Bắc một công việc làm thuê tạm thời. Gia đình nhiều người đi làm nên nhà họ Tô sống cũng khá ổn.

Thẩm Nhược Thanh sau khi đưa thỏ xong thì đi vòng vèo đến nhà vệ sinh công cộng. Ở đó, cô lấy ra chiếc áo khoác đen và khẩu trang đen lần trước, mua thêm một chiếc mũ trùm kín tóc, chỉ để lộ đôi mắt, rồi bôi thêm chút tro lên mặt. Thế là xong công đoạn cải trang.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6