Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Mang Theo Không Gian Dưỡng Thú Phu, Ác Giống Cái Trở Thành Đoàn Sủng (Dịch)

Chương 19: Có thu hoạch (2)

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Trong lúc nói chuyện với Tô Mộc Dao, thủ lĩnh phu nhân đã hoàn toàn thay đổi cách nhìn về nàng, còn nắm tay nàng nói chuyện, ra vẻ rất thích nàng.

(Hết chương 12)

Lúc Tô Mộc Dao định trở về, Thủ lĩnh phu nhân quyến luyến níu tay nàng, nói: “Tô cô nương, có thời gian nhất định phải đến nhà ta chơi nhé!”

Tô Mộc Dao cười gật đầu: “Vâng ạ!”

Mãi đến khi Tô Mộc Dao đi rồi, Thủ lĩnh mới nhìn phu nhân của mình, nói: “Thật hiếm khi thấy nàng thích một người đến vậy.”

Trước đây, hắn chưa từng thấy phu nhân nhiệt tình với ai như thế.

Thủ lĩnh phu nhân đáp: “Chẳng hiểu vì sao, ta lại cảm thấy rất quý mến đứa trẻ này.”

“Phải nói rằng, có lẽ trước đây chúng ta đã hiểu lầm Mộc Dao cô nương.”

“Ta thấy nàng ấy rất tốt, còn cứu cả Ninh Ninh, là ân nhân của chúng ta.”

“Chàng là thủ lĩnh của bộ lạc Bắc La, sau này hãy chiếu cố họ nhiều hơn.”

Thủ lĩnh cũng là người biết ơn báo đáp, hắn nghiêm túc nói: “Đó là lẽ dĩ nhiên, họ có ơn với chúng ta, chúng ta tất phải báo đáp.”

“Lát nữa ta sẽ đi săn thêm vài con mồi, cũng gửi biếu họ một ít.”

Lúc này, Cổ Ninh Ninh lí nhí lên tiếng: “Cha, mẹ, con… con rất thích Tô tỷ tỷ.”

Nghe thấy lời của Cổ Ninh Ninh, Thủ lĩnh phu nhân kích động hẳn lên: “Ninh Ninh, con vừa nói gì?”

Ninh Ninh từ nhỏ đã yếu ớt nhút nhát, hiếm khi bày tỏ sở thích của mình, cũng chẳng có bạn bè.

Nó cũng sợ tiếp xúc với bất kỳ ai.

Cổ Ninh Ninh cúi đầu nói: “Trên người Tô tỷ tỷ vừa ấm áp lại vừa thơm.”

Nó cảm thấy Tô tỷ tỷ rất tốt.

Nó cũng sẽ báo đáp Tô tỷ tỷ.

Thủ lĩnh phu nhân vui mừng nói: “Tô tỷ tỷ của con nói sau này con phải phơi nắng nhiều hơn, đợi khi nào khỏe hơn, con cũng có thể tìm tỷ ấy chơi.”

Có sở thích là tốt rồi.

Hơn nữa, bà cũng cảm thấy Tô Mộc Dao rất tốt, tự nhiên cũng muốn Ninh Ninh tiếp xúc nhiều hơn với nàng.

Nếu hai đứa có thể chơi thân với nhau, trở thành bạn bè thì càng tốt.



Tô Mộc Dao dùng một ít dị năng hệ Mộc quả thật cũng thấy mệt, về đến nhà liền leo thẳng lên giường đi ngủ.

Tiết trời lúc này vẫn còn hơi nóng, buổi tối nằm trên tấm da thú, Tô Mộc Dao cảm thấy hơi oi bức.

Hơn nữa, nửa đêm còn có muỗi.

Tô Mộc Dao thở dài: “Xem ra ban ngày vẫn phải vào rừng tìm một ít thảo dược đuổi côn trùng.”

Thời buổi này vốn không có màn, chỉ có thể dùng một ít thuốc đuổi côn trùng thôi.

Nàng còn định tìm một ít cỏ để đan chiếu.

Như vậy khi trời nóng ngủ cũng sẽ thoải mái hơn.

Nghĩ vậy, Tô Mộc Dao nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm hôm sau, khi trời còn tờ mờ sáng, Tô Mộc Dao đã tỉnh dậy.

Đây là thói quen nàng đã rèn luyện được ở thời mạt thế, ngủ muộn dậy sớm.

Tô Mộc Dao trở mình xuống giường, vừa mở cửa phòng trong đã thấy Hoa Lẫm Dạ đang ở ngoài sân.

Hắn nghe thấy tiếng động, đôi mắt hồ ly ánh lên vẻ kinh ngạc.

Trước đây, nàng toàn ngủ đến khi mặt trời lên cao mới dậy, chưa bao giờ dậy sớm như thế này.

Hắn vội bước lên trước, nói: “Thê chủ đã tỉnh?”

Tô Mộc Dao ngẩn ra một lúc: “Ngươi cũng dậy sớm vậy sao?”

“Ừm!”

Bọn họ đều đã quen dậy sớm tu luyện để nâng cao thực lực.

Sống trong môi trường khắc nghiệt ở phương Bắc này, thực lực càng mạnh thì càng an toàn.

Hơn nữa, hôm nay đến lượt hắn chăm sóc thê chủ.

Vì vậy hắn đã sớm ra sân chờ đợi.

Hoa Lẫm Dạ bưng chậu nước và đồ rửa mặt đến bên cạnh Tô Mộc Dao, để nàng tiện vệ sinh cá nhân.

Tô Mộc Dao thật sự không quen với việc này.

“Sau này các ngươi cứ lo việc của mình đi, không cần phải chăm sóc ta như vậy.”

Hoa Lẫm Dạ có chút gượng gạo nói: “Là một thú phu, đây là việc chúng ta nên làm.”

Tuy nàng không cho chạm vào người, nhưng những việc khác nên làm thì bọn họ vẫn phải làm.

Tô Mộc Dao thản nhiên nói: “Bây giờ các ngươi chỉ là thú phu trên danh nghĩa của ta, ba tháng sau sẽ tự do rời đi, nên không cần phải như vậy.”

Chủ yếu là nàng không quen.

Từ lúc thức dậy đến lúc đi ngủ đều có người hầu hạ, nàng cảm thấy cứ kỳ kỳ.

Có cảm giác như bị người ta nhìn chằm chằm theo dõi.

Nàng thích tự do tự tại hơn.

Nghe những lời này, không hiểu sao trong lòng Hoa Lẫm Dạ lại dâng lên một cảm giác khó chịu.

Lúc này, hắn vẫn chưa hiểu rõ là vì sao.

“Vậy cũng còn ba tháng nữa, trong ba tháng này chúng ta nên chăm sóc ngươi.”

Tô Mộc Dao nói: “Thật ra các ngươi không cần phải miễn cưỡng.”

“Không có các ngươi, ta cũng có thể tự chăm sóc tốt cho mình, không chết đói được đâu.”

Lòng Hoa Lẫm Dạ chùng xuống: “Không, không phải như vậy.”

Rõ ràng nàng không hề mắng chửi, nhưng nghe những lời này, lòng hắn lại trĩu nặng, có chút ngột ngạt.

Hắn muốn giải thích, nhưng lại không biết phải giải thích thế nào.

Người muốn rời đi đúng là bọn họ.

Nhưng tại sao khi nghe những lời này, trong lòng lại không vui như tưởng tượng.

Tô Mộc Dao cảm thấy tiền thân làm việc quá ác độc, bọn họ không tin mình cũng là điều dễ hiểu.

Nàng nghiêm túc nói: “Yên tâm, chuyện ta đã nói thì sẽ làm được.”

Nói xong, nàng không để ý đến Hoa Lẫm Dạ nữa, tự mình rửa mặt.

Lát nữa còn rất nhiều việc phải làm.

Thú Thế Đại Lục ở đây không quá lạc hậu, mọi người rửa mặt sẽ dùng lá liễu chấm muối để đánh răng.

Thật ra muối rất đắt, nhưng tiền thân chẳng quan tâm đến những điều này, chỉ biết lo cho bản thân mình thoải mái là được.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6