Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Mang Theo Không Gian Dưỡng Thú Phu, Ác Giống Cái Trở Thành Đoàn Sủng (Dịch)

Chương 3: Nàng có dị năng trị liệu thần kỳ

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Dù đã đến lúc này, giọng nói của hắn vẫn rất ôn hòa.

Không giống dáng vẻ giương cung bạt kiếm của Tiêu Tịch Hàn và Hoa Lẫm Dạ.

Hắn thật sự toát ra một khí chất ôn nhuận từ trong xương tủy, như mưa xuân hoa hạnh.

Tô Mộc Dao đi tới, đưa tay muốn chạm vào cơ thể hắn.

Cơ thể hắn khẽ run lên, nhưng không từ chối cũng không ngăn cản.

Tô Mộc Dao không hiểu vì sao, lúc này trong lòng mềm nhũn, đặt tay lên người hắn, “Yên tâm, vết thương của ngươi sẽ hồi phục, ngươi sẽ không sao đâu.”

Tô Mộc Dao nói, trong tay phóng ra dị năng hệ Mộc.

Ánh sáng màu xanh lục bao bọc lấy toàn thân Ôn Nam Khê.

Những vết thương bên ngoài trên thân rắn của Ôn Nam Khê đều đang từ từ khép lại.

Cơ thể vốn đang đau đớn cũng như thể được đặt trong ánh nắng ấm áp, rất ấm áp.

Ôn Nam Khê cũng lộ ra vẻ kinh ngạc.

Tô Mộc Dao lại có dị năng, hơn nữa còn là dị năng hệ trị liệu trong truyền thuyết.

Ôn Nam Khê nhẹ giọng nói: “Vất vả cho thê chủ chữa thương cho Nam Khê.”

Tô Mộc Dao nói: “Không cần cảm ơn, đây vốn là việc ta nên làm.”

Theo trí nhớ của nguyên thân, nàng biết, ở đại lục thú nhân, thư thú cưới thú phu, thú phu có nghĩa vụ chăm sóc, bảo vệ thê chủ.

Dĩ nhiên thê chủ cũng có nghĩa vụ chữa thương cho thú phu, xoa dịu biển ý thức tinh thần, ổn định lực lượng dị năng của bọn họ.

Đương nhiên nguyên thân chưa bao giờ làm những việc này.

Chủ yếu là các thú phu của nàng đều không muốn để nàng chạm vào.

Ôn Nam Khê cảm nhận được khí tức khác lạ trên người Tô Mộc Dao.

Không biết qua bao lâu, vết thương của Ôn Nam Khê đã hồi phục gần hết, Tô Mộc Dao lúc này mới dừng lại.

Nàng tiêu hao dị năng hệ Mộc quá nhiều, lập tức ngất đi.

Ngay khoảnh khắc nàng ngất đi, Ôn Nam Khê đã tỉnh lại, từ thân rắn hóa thành hình người, lập tức ôm nàng vào lòng.

“Thê chủ!”

Hắn thấy nàng hôn mê, liền nhẹ nhàng bế ngang nàng vào nhà.

Tiêu Tịch Hàn và Hoa Lẫm Dạ đều lộ ra vẻ mặt không thể tin được.

“Nàng vậy mà đã thức tỉnh dị năng, lại còn là dị năng trị liệu.”

“Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, ta cũng không tin.”

“Lúc ở Thú Hoàng Thành, mọi người đều nói nàng là phế vật, chắc cũng không ngờ nàng còn có dị năng.”

“Chưa từng nghe nói có thư thú nào có thể thức tỉnh dị năng.”

“Nàng có chút không giống trước đây.”

“Dù sao đi nữa, nàng nguyện ý dùng dị năng chữa trị cho Ôn Nam Khê, đây là một thay đổi tốt.”

Sắc mặt Tiêu Tịch Hàn và Hoa Lẫm Dạ vẫn có chút ngưng trọng.

Tiêu Tịch Hàn nói: “Ôn Nam Khê bị thương trở về, trong nhà cũng không còn thức ăn, sáng mai ta sẽ đi săn.”

“Ta cũng đi, để Ôn Nam Khê ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, tiện thể bảo vệ nàng.”

Năm thú phu bọn họ vẫn cần dựa vào Tô Mộc Dao để sống, không thể để nàng xảy ra chuyện.

Một khi Tô Mộc Dao chết ở bộ lạc lưu đày, bọn họ cũng phải chôn cùng.

Nhưng hiện tại cũng chỉ có ba người bọn họ còn chăm sóc Tô Mộc Dao, hai người kia thường xuyên không về, như thể đã biến mất.

……

Lần nữa tỉnh lại, Tô Mộc Dao đã là sáng hôm sau.

Trong phòng không có ai.

Nàng dậy rửa mặt, qua chậu nước liền thấy rõ dung mạo của mình.

Nàng nhớ ra rồi, một bên mặt của nàng vẫn lành lặn, bên còn lại đã biến thành màu đen, bị hủy dung, trông rất đáng sợ.

Nguyên thân vì dung mạo mà rất tự ti, cộng thêm bị thuốc độc khống chế nên mới nóng nảy, dễ tức giận.

Nhưng nàng biết, chỉ cần giải độc, dung mạo sẽ có thể hồi phục.

Từ trong phòng đi ra, nàng liền thấy một nam tử tuyệt mỹ đang dùng dị năng chẻ củi trong sân.

Hắn mặc một bộ da thú màu xanh tre, dáng người thon dài như ngọc, dung mạo thanh tú như tranh vẽ, tinh xảo hoàn mỹ, khí chất như thần, cốt cách như ngọc.

Khí chất quanh thân như tuyết trên núi, như trăng giữa mây.

Ánh nắng ban mai chiếu lên người hắn, khiến toàn thân hắn càng thêm một khí chất thoát tục, như thể sắp phiêu diêu mà đi.

Ôn Nam Khê như nghe thấy tiếng động, quay đầu nhìn Tô Mộc Dao, giọng trong trẻo nói: “Thê chủ tỉnh rồi!”

Tô Mộc Dao gật đầu: “Ừm!”

Nàng thực ra không quen chung sống với thú phu.

Nhưng ở đại lục thú nhân, nàng tạm thời vẫn cần bọn họ bảo vệ.

Nơi này khí tức tự nhiên nồng đậm, xung quanh toàn là cây cối xanh tươi, là nguồn dinh dưỡng tự nhiên cho dị năng hệ Mộc.

Dù chỉ ngủ thôi, dị năng cũng có thể dễ dàng hồi phục, nhưng vẫn chưa đến thực lực cấp một.

Ôn Nam Khê đặt bó củi trong tay xuống, liền vào bếp lấy hai quả hồng và hai quả trứng chim đưa cho Tô Mộc Dao.

“Hiện tại trong nhà chỉ còn chút thức ăn này, ủy khuất thê chủ rồi. Sáng nay Tiêu Tịch Hàn và Hoa Lẫm Dạ đã đi săn, chắc sẽ săn được thức ăn.”

“Hôm qua là lỗi của ta!”

Hôm qua vốn là đến lượt hắn đi săn, nhưng vì hắn bị thương nên không săn được con thú nào, thành ra hôm nay không có thức ăn.

Chỉ có thể trông cậy vào Tiêu Tịch Hàn và Hoa Lẫm Dạ.

Tô Mộc Dao biết hoàn cảnh ở bộ lạc Bắc La khá khắc nghiệt, kiếm được thức ăn không dễ dàng.

Dù năm thú phu có thực lực cấp ba, có khả năng đi săn, nhưng trong khu rừng xung quanh cũng đầy rẫy những nguy hiểm.

Mọi người thường xuyên đói một bữa no một bữa, bộ lạc lưu đày thường xuyên có người chết, không phải bị dã thú, ma thú giết chết thì cũng là chết đói, chết bệnh.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6