Sau khi bị bệnh nan y mà chết, Bạch Khương bị cuốn vào trò chơi “Phó bản chạy trốn vô hạn”, tích góp đủ 4444 điểm là có thể hoàn mỹ hồi sinh, càng may mắn hơn, siêu thị gia đình kinh doanh cũng đi theo, cô có thể tùy ý lấy ra bất cứ thứ gì bên trong.
Thoát khỏi đám cháy, thang máy mất kiểm soát, chìm tàu du lịch…Hôm nay cô còn ở rừng nhiệt đới chạy như điên tránh né cự mãng, ngày mai lại bò liên tục trong đàn tang thi, nháy mắt một cái cô lại ngồi trong hộp cầu của vòng đu quay, trên sàn lúc nhúc đầu lâu lộ ra nụ cười ác ý với cô. Bạch Khương lập tức lấy ra một chiếc mũ dệt kim màu hồng thắt nơ đeo vào cho quỷ đầu lâu: “Thật đẹp, tặng cho mày.”
Vòng đu quay vốn đang điên cuồng rung động, ánh sáng đỏ lập lòe trong nháy mắt an tĩnh lại, quỷ đầu lâu chần chờ nghiêng đầu nhìn mình trên kính thủy tinh, một lúc lâu sau mở miệng: “Miễn phí sao?”
Sau đó Bạch Khương trảm đinh chặt sắt trả lời: “Miễn phí!”
Sau này, Bạch Khương tìm thấy những ký ức còn thiếu trong phó bản nào đó, tìm ra những bí mật của siêu thị, Hết thảy đều bắt nguồn từ một cặp cha mẹ trước khi đi xa, mong ước giản dị nhất cho con gái là “Tôi hi vọng con gái tôi, cả đời cơm áo không lo.”
Tóm tắt một câu: Vượt qua phó bản sinh tồn để được trọng sinh. Trân trọng cuộc sống, không bao giờ bỏ cuộc.
Bạch Khương bị sặc khói.
“Khụ khụ! Xảy ra hỏa hoạn sao?” Cô ho khan đứng lên, tầm nhìn tối tăm, cô theo thói quen bấm công tắc đèn ở đầu giường, mò mẫm vài cái mới sờ được cái nút.
Ba!
Đèn sáng lên, một giây sau Bạch Khương phát hiện không đúng, nơi này không phải phòng ngủ của cô.
Phòng này cũng không lớn, kết cấu nhìn không sót cái gì, trang trí bày biện vừa nhìn đã hiểu ngay, bên trái là cửa, bên cạnh cửa là tủ giày, một bên là phòng vệ sinh, cô đang nằm trên giường, đối diện giường có một cái TV nhỏ.
Đây chỉ căn bản là phong cách trang trí của khách sạn. Khói dày đặc khiến cô không ngừng ho khan chính là từ khe cửa chui vào, sau khi quan sát mấy giây phòng đã bị khói tràn ngập, tầm nhìn bắt đầu mơ hồ.
“Khụ khụ!” Bạch Khương từ trên giường bò xuống, vọt tới cửa. Nắm lấy tay nắm cửa và vặn xuống, không mở được! Có lẽ là cách quá gần nguồn khói dày đặc, Bạch Khương bị sặc càng lợi hại.
Bạch Khương quay sang phòng vệ sinh bên cạnh, một tay kéo khăn mặt trên giá khăn một tay mở vòi nước, sau khi làm ướt khăn mặt, cô che mặt miệng mũi lại, lúc này mới cảm thấy hô hấp thoải mái hơn một chút.
Không đúng! Cô phải nhanh chóng rời đi.
Che khăn mặt, Bạch Khương lại cố gắng mở cửa, lúc này cô tìm được một chìa khóa trên tủ giày đơn giản bên cạnh, chìa khóa cắm vào lỗ khóa, thuận lợi mở cửa.
Hình ảnh trước mắt khiến trái tim Bạch Khương chìm xuống đáy cốc, cửa vừa mở, xuất hiện trước mặt cô là một hành lang, thò đầu dò trái dò phải, cả hành lang chính là một biển lửa, cô không nhìn thấy cuối hành lang. Cửa đối diện cũng mở ra, cô nhìn thấy một khuôn mặt hoảng sợ, ngay sau đó trong biển lửa nổ tung một tiếng, lửa trên hành lang ngày càng lớn!
Hơi nóng cùng khói dày đặc đập vào mặt khiến Bạch Khương ngã ngửa, cô cảm giác tóc và lông mày của mình đều bị lửa đốt trúng.
Quyết định nhanh chóng, Bạch Khương đóng cửa lại, lần nữa trở lại phòng tắm kéo khăn tắm xuống làm ướt bằng nước, lấy đến chặn phía dưới khe cửa.
Khói tạm thời không vào được, nhưng cô sờ sờ cửa và tay cầm, vừa rồi chỉ cảm thấy ấm ấm, lúc này sờ lại nóng tay.
Con đường từ cửa chạy đến hành lang rồi rời khỏi nơi quỷ dị này rõ ràng không thể thực hiện được, Bạch Khương chạy đến trước cửa sổ duy nhất trong phòng, cửa sổ bị kẹt không mở được, cô lấy tay gõ cửa sổ, cứng rắn.
Nhìn trái nhìn phải, lại nhớ lại tình huống trong phòng vệ sinh, Bạch Khương buộc khăn mặt lên mặt, lựa chọn trở lại bên giường bưng tủ bằng gỗ cũ kỹ đầu giường lên.
“Rầm rầm!”
Cô lấy tủ đầu giường đập mạnh vào cửa sổ.
Dùng sức đập vào một vị trí, cửa sổ rốt cuộc nứt ra, Bạch Khương trong lòng vui vẻ, thừa dịp nóng mà rèn sắt tiếp tục đập.
Oanh!
Hành lang lại truyền đến tiếng nổ mạnh, Bạch Khương cảm giác được mặt đất run rẩy vài cái, quay đầu lại nhìn, cửa gỗ đã bốc cháy, khói dày đặc cuồn cuộn. Cô nghe thấy ai đó hét lên “cứu mạng”.
Sắp không kịp rồi, Bạch Khương bỏ lại tủ đầu giường, trèo lên cửa sổ.
Cô nhịn không được nói ra một câu thô lỗ, nơi này lại ở trên cao tầng, nhanh chóng đếm vị trí mình đang ở tầng chín! Quan sát từ trái sang phải, cô phát hiện các phòng khác của khách sạn này cũng đang bốc cháy, cô nhìn thấy tầng khác có một số cửa sổ cũng có người thò đầu ra, còn thấy tầng hai có người nhảy xuống, đứng lên mặt đất rồi chạy trốn.
Ghen tị quá!
Cảm nhận được vận mệnh trêu chọc, Bạch Khương nhảy trở về phòng lần nữa, trở lại bên giường tháo ga trải giường, ga giường chỉ có một cái, xé ra có lẽ có thể tiếp dài một chút.
