Đó chính là tình yêu, là thứ không đáng tin cậy nhất trên thế gian này. Thay vì tin lầm vào những lời thề non hẹn biển của đàn ông để rồi có kết cục như Đỗ Thập Nương, Hoắc Tiểu Ngọc trao thân gửi phận nhầm người, hương tan ngọc nát, chi bằng sớm ngộ ra lẽ hợp tan, quay đầu là bờ.
Nàng sẽ không quên kiếp trước mình chết trong tay ai, nếu mọi chuyện đã không thể cứu vãn, điều duy nhất nàng có thể làm chính là sống thật tốt.
Bảo vệ một đôi nhi nữ của mình, bảo vệ đệ đệ A Quyết, không để nó phải chết trong loạn quân lần nữa.
Và còn, phải khiến những kẻ từng hãm hại nàng phải trả giá bằng máu!
Còn về Bùi Nguyên Tự, nàng sẽ không để Bùi Nguyên Tự chán ghét nàng nữa, thậm chí, nàng phải nắm thật chắc trái tim của Bùi Nguyên Tự.
Bởi vì chỉ có nam nhân lạnh lùng vô tình trước mắt này mới có thể giúp nàng triệt để lật đổ Thẩm Minh Thục, kẻ đã hại cả đời nàng…
Lúc này bên ngoài vang lên tiếng ồn ào, dường như các nha hoàn hầu hạ sắp đi vào.
A Oanh quay người nằm lại trên giường, nhìn chằm chằm vào đỉnh màn uyên ương màu đỏ thẫm, trong đôi mắt hạnh nhanh chóng đong đầy một vũng lệ long lanh.
Ngay sau đó, nàng ôm lấy hai vai mình, kìm nén tiếng nức nở khe khẽ.
-
Thẩm Minh Thục gần như cả đêm không ngủ, ngồi khô héo bên đầu giường suốt một đêm.
Nghe tiếng khóc yếu ớt bất lực của A Oanh trong gian nhà ấm, tiếng thở dốc dồn dập, nặng nề của nam nhân, và đủ loại âm thanh không thể lọt tai… trái tim như bị ai bẻ làm đôi, đau đến chết lặng.
Mãi đến khi hai người mây mưa xong xuôi, Chu ma ma vốn định vào dọn dẹp giường chiếu, đuổi A Oanh đi, lại bị hai tiểu tư của Bùi Nguyên Tự “cung kính” mời ra ngoài.
Có thể thấy, lần này đại gia rất không hài lòng với nàng ta.
Đến rạng sáng mới mơ màng ngủ được nửa canh giờ, lại ngủ không yên giấc mà tỉnh dậy trong mộng, lúc thức dậy Chu ma ma đã đợi sẵn ngoài cửa, đi vào than thở: “Phu nhân, đại gia đi rồi ạ.”
Thẩm Minh Thục không cho phép mình tỏ ra chút yếu đuối nào về chuyện này, cố ý trang điểm một lớp thật dày, lại khoan thai dùng xong bữa sáng, mới cho nha hoàn gọi A Oanh đã đợi ngoài sân hồi lâu vào.
A Oanh đêm qua lần đầu chịu ơn, bị Chu ma ma cho uống mấy chén rượu kích tình giày vò đến rất muộn, sáng sớm lại chưa ăn uống gì đã phải đứng bên ngoài nửa canh giờ, lúc vào không khỏi đầu nặng chân nhẹ, choáng váng.
Nàng biết đây là Thẩm Minh Thục đang ra oai phủ đầu với mình, nhưng bản thân trong mộng lại cho rằng do mình uống quá nhiều rượu nên mới dan díu có lỗi với đại tỷ và tỷ phu, đối mặt với đại tỷ đã cứu mạng mình, nàng xấu hổ còn không kịp, nào dám sinh ra chút oán trách nào.
Cố gắng gượng bước vào, A Oanh nhanh chóng che giấu cảm xúc trong mắt, chưa nói đã rơi lệ, trên mặt đã không còn thấy nửa phần hận ý.
Thẩm Minh Thục nhìn A Oanh đang nhào đến chân mình khóc lóc giải thích, trong lòng đã hiểu rõ, nhưng trên mặt lại lạnh nhạt hỏi: “Tứ muội, muội làm vậy là có ý gì?”
A Oanh nghe vậy, gương mặt trái xoan thanh tú càng trắng bệch như giấy, nước mắt bên má như những hạt trân châu lăn dài, đau lòng muốn chết nói: “Đêm qua A Oanh uống nhiều rượu, không biết sao lại cùng tỷ phu, ta… Ta thật sự không cố ý, đại tỷ, xin tỷ tha thứ cho ta…”
Thẩm Minh Thục lạnh lùng nhìn A Oanh một lúc, rồi thở dài: “Được rồi, đừng khóc nữa, đứng lên đi.”
A Oanh vẫn không chịu đứng lên, bị Chu ma ma cứng rắn kéo dậy ngồi xuống, Thẩm Minh Thục khẽ nói: “Chu ma ma đã nói hết với ta rồi, đêm qua là ngày rằm, tỷ phu của muội vốn dĩ đến ở cùng ta, chẳng may muội lại uống quá nhiều rượu…”
A Oanh xấu hổ đến mức gần như không ngẩng đầu lên được, hai chân mềm nhũn lại muốn quỳ xuống, Thẩm Minh Thục giữ nàng lại nói: “Thôi thì, ván đã đóng thuyền, nói nhiều vô ích, trước đây đại tỷ còn nói cho muội ba ngày để suy nghĩ, giờ thì, đã làm muội chịu uất ức rồi, trong lòng đại tỷ cũng áy náy.”
“… Ngàn sai vạn sai đều là lỗi của A Oanh, là A Oanh uống say hồ đồ, đại tỷ tuyệt đối đừng nói vậy.” A Oanh rưng rưng nước mắt lắc đầu, vội vàng nói.
Thẩm Minh Thục muốn chính là sự tự trách và lòng biết ơn này của nàng, nàng ta muốn A Oanh phải áy náy mãi mãi, rằng nàng đã quyến rũ tỷ phu của mình sau khi say rượu, cả đời không ngóc đầu lên được trước mặt Thẩm Minh Thục nàng ta, như vậy mới có thể khiến A Oanh một lòng một dạ với mình.
“Con bé ngoan, đừng nói là lỗi của ai nữa, muội là do uống nhiều rượu, sau khi say thần trí không rõ, sao có thể trách muội được? Huống hồ, đại tỷ vốn đã có ý gả muội cho tỷ phu của muội.”
Thẩm Minh Thục nắm lấy tay A Oanh, dịu dàng nói: “Sau này cũng đừng gọi là tỷ phu nữa, cứ gọi là đại gia, ta đã cho Chu ma ma đi thu dọn một sân viện cho muội, ngay ở phía Tây, gần chỗ tỷ hơn, sau này hai tỷ muội chúng ta cũng tiện qua lại nói chuyện, muội thấy thế nào?”
“Đại tỷ…” A Oanh ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đôi mắt hoe đỏ chứa đầy vẻ cảm kích và dè dặt, “Người thật sự không trách A Oanh nữa sao?”
“Đều là tỷ muội một nhà, làm gì có thù qua đêm,” Thẩm Minh Thục cố ý nghiêm mặt nói: “Sau này tỷ muội chúng ta còn phải sớm tối bên nhau, chung một tấm chồng, ngày nào cũng nhớ cái này nhớ cái kia, chẳng phải sẽ làm tỷ muội tức chết sao?”
“Yên tâm, những chuyện tỷ đã hứa với muội, Quyết ca nhi vào phủ học, vào Quốc Tử Giám, đều sẽ làm đúng như đã hẹn, chỉ đợi Quyết ca nhi theo sư phụ từ Bảo Định du học trở về là sẽ lập tức đi lo liệu.”
“Muội đó, nếu thật sự áy náy với tỷ, thì cái bụng phải tranh đua một chút, hoàn thành tâm nguyện của tỷ, cũng không uổng tấm chân tình này của tỷ dành cho muội!”
