Thái tử là chủ Đông Cung, là trữ quân của một nước, nếu một ngày nào đó nàng mượn thế Thái tử để đổi đời, những gì Vệ Quốc Công phủ nợ nàng, nàng sẽ đòi lại từng chút một, có ân báo ân, có oán báo oán.
Mọi chuyện kiếp trước đã giúp nàng hiểu rõ, nếu không tranh không giành thì sẽ chẳng có gì thuộc về mình. Từ nay về sau, nàng muốn vứt bỏ tính cách nhút nhát hèn mọn này, nàng muốn trở thành người trên vạn người.
Trong lòng Tống Ý Hoan thầm hạ quyết tâm, nhưng khi lén nhìn Thái tử một cái, nàng lại có chút nhụt chí, khẽ đáp: "Vâng..."
Thái tử hơi mướn mắt, không đáp lời.
Tống Ý Hoan đứng bên cạnh ngài cảm thấy bồn chồn, định lùi lại một chút, vừa mới động chân đã nghe ngài nói: "Đừng động."
Nàng lập tức đứng sững tại chỗ, hơi căng thẳng, bàn tay thon nhỏ vô thức siết chặt tà váy mã diện.
Thái tử ít nói, anh tuấn nghiêm nghị, không ít quý nữ nơi khuê các thầm thương trộm nhớ ngài, nhưng nàng thì lại sợ ngài muốn chết.
Lý Quân Hách đặt bút xuống, gấp văn thư đã viết xong lại.
Ngài hơi ngả người ra sau, nghiêng đầu nhìn Tống Ý Hoan, ánh mắt đạm mạc: "Rất sợ cô sao?"
Tống Ý Hoan suýt chút nữa đã gật đầu, lại vội vàng nói: "Không có."
Lý Quân Hách nhướng mày, liếc nhìn chiếc cổ thon thả trắng ngần của nàng, mái tóc dài hơi xoăn xõa trên vai. Ngài đưa tay ôm lấy vòng eo của Tống Ý Hoan, kéo nàng vào lòng.
Tống Ý Hoan nghẹt thở, ngã ngồi trên đùi Thái tử, hơi thở của ngài phả vào mặt, cùng với mùi hương long diên thoang thoảng. Trong lòng nàng kinh hãi nhưng không dám cử động loạn xạ.
"Sau này quen là được."
Khi Thái tử nói chuyện, Tống Ý Hoan có thể cảm nhận được lồng ngực ngài rung động nhẹ. Đầu óc nàng mụ mị, đôi mắt trong trẻo ngơ ngác nhìn ngài.
Thấy vậy, Lý Quân Hách khẽ nhếch môi, thản nhiên nói: "Đơn thuốc lưu lại ở Thái y viện có sai sót, sự trong sạch của Tống Sơ Nghiêu vẫn chưa định đoạt."
Tống Ý Hoan chớp mắt, hiểu được ý của ngài.
Bàn tay mềm mại của nàng đặt lên vai ngài, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu: "... Thần nữ nguyện hầu hạ điện hạ, chỉ mong điện hạ khai ân cho gia phụ thoát khỏi lao ngục."
Bàn tay Lý Quân Hách siết chặt vòng eo thon nhỏ, đôi môi mỏng kề sát tai nàng, nhàn nhạt nói: "Vậy thì tự mình cởi đi."
Giọng điệu của ngài không cho phép phản kháng, đôi má Tống Ý Hoan lập tức đỏ bừng. Phượng mâu của Thái tử hơi trầm xuống, không hề có ý định cho nàng đường lui.
Giống như ngài đã nói, ngài muốn một người xinh đẹp và biết nghe lời...
Do dự một lát, Tống Ý Hoan cúi đầu cởi nút áo. Đến đây rồi, nàng đã sớm dự liệu được chuyện gì sẽ xảy ra. Nàng bám víu quyền lực của ngài, ngài ham muốn nhan sắc của nàng, đôi bên cùng có lợi.
Lớp áo màu hồng nhạt trượt khỏi bờ vai ngọc, cuối cùng rơi xuống dưới án thư, chỉ còn lại chiếc yếm mỏng manh, bao bọc lấy sự mềm mại đầy đặn.
Làn da trắng nõn của Tống Ý Hoan ửng hồng, mái tóc xoăn xõa xuống tận thắt lưng. Nàng không dám cởi tiếp nữa, ngồi trên đùi Thái tử, rụt rè nhìn ngài.
Lý Quân Hách vẫn không mảy may lay động, thần sắc thản nhiên chờ đợi nàng.
Ngài càng như vậy, Tống Ý Hoan càng như ngồi trên đống lửa. Đây là lần đầu tiên nàng gần gũi với nam tử như thế này, có thể cảm nhận rõ ràng bàn tay ngài đang đặt sau eo mình.
Sau một lúc khựng lại, Lý Quân Hách hơi hạ mắt, giọng nói ôn hòa: "Nàng định hầu hạ cô thế nào? Định nhìn cô đến mức nở hoa sao?"
Cổ họng Tống Ý Hoan nghẹn lại, đành phải nắm lấy vạt áo ngài, thử hôn lên môi Thái tử. Đôi môi mềm mại thơm mát, nàng chưa từng làm chuyện này bao giờ, huống hồ là đối với người này.
Lý Quân Hách hơi khựng lại, không thỏa mãn với bấy nhiêu, ngón tay nâng cằm nàng lên, mạnh mẽ xâm chiếm, hơi thở đầy áp đảo.
Đồng tử Tống Ý Hoan hơi giãn ra, cơ thể nhanh chóng mềm nhũn. Tay ngài vuốt ve dải lụa sau lưng nàng, khẽ giật ra, sự mềm mại trước ngực liền mất đi sự ràng buộc.
Kiếp trước dường như bên cạnh Thái tử không có nữ tử nào, chỉ có lời đồn ngài tâm đầu ý hợp với Tiết Du Ngôn...
Bên ngoài tuyết rơi như lông ngỗng, gió lạnh không giảm. Tỳ nữ chờ ở gian ngoài đã sớm lui xuống, chỉ có lò sưởi được thêm vài thanh than.
Hai tay Tống Ý Hoan bị Thái tử khóa chặt sau eo, ép nàng phải ưỡn ngực lên, giọng run rẩy: "Thái tử điện hạ..."
Hơi thở nàng dồn dập, lồng ngực phập phồng nhẹ, trên nội y thêu hoa sen, đầy đặn căng tròn.
Lý Quân Hách đỡ lấy Tống Ý Hoan để nàng ngồi ngang trước người: "Ừm."
Cả người Tống Ý Hoan ửng hồng, tim đập loạn nhịp, ngay cả giọng nói cũng trở nên mềm mại kiều diễm: "Sau này... điện hạ có cho Ý Hoan một danh phận không?"
Nàng tuy không sánh được với đích nữ của các bậc hầu môn, nhưng Tống gia xưa nay phong phạm đoan chính, cũng là một danh gia chính thống. Chuyện tự hủy hoại danh tiết thế này, huống hồ nàng còn đang có hôn ước với Vệ Quốc Công phủ.
Nàng không cam tâm chỉ là một món đồ chơi trong phòng kín, càng không muốn như vậy.
Lý Quân Hách khẽ nheo mắt phượng, để lại một dấu hồng mai đẹp đẽ trên xương quai xanh tinh tế, nhếch môi nói: "Nàng lấy lý do gì để thương lượng chuyện này với cô?"
Cơ thể Tống Ý Hoan hơi cứng đờ, quay mặt đi. Chẳng qua nàng chỉ muốn cầu một sự bảo đảm, nếu Thái tử chơi chán rồi phủi tay rời đi, nàng cũng chẳng thể làm gì được.
Thái tử sẽ trả lời thế nào, nàng đã từng dự liệu, chẳng qua là công việc ra công việc mà thôi. Danh tiết của nữ tử nặng tựa ngàn cân, nàng đang bán đi sự trong trắng của mình cho người khác, nhưng để đạt được mục đích, trả giá bằng một chút thủ đoạn cũng là cần thiết.
"Có thể cho nàng." Lý Quân Hách vén tà váy nàng lên, để lộ đôi chân thon dài, ngài hạ thấp giọng nói: "Sau khi theo cô, hãy cách xa vị hôn phu kia của nàng một chút."
Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn đề xuất truyện mới cho admin qua boxchat. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua boxchat hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.