Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Mùa Đông Tái Hiện (Dịch)

Chương 12: Đại tiểu thư và chim cánh cụt trên đảo (2)

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Cảnh tượng này lọt vào mắt, hắn mới cảm thấy thế giới này thật chân thực.

Trương Thuật Đồng cũng vô thức muốn vươn vai một cái, chuyện này thật kỳ diệu, giống như ký ức cơ thể tiềm ẩn nhiều năm được đánh thức, kéo theo tâm trí cũng linh hoạt hơn hẳn.

Nếu không phải vì chưa đủ tuổi, điều hắn muốn làm nhất bây giờ là thi lấy bằng lái, mua một chiếc xe cho riêng mình, một chiếc xe cũ là đủ rồi; tất nhiên cũng không được nhỏ quá, cốp xe phải để vừa cần câu và thùng nước, sau đó lái xe đi du lịch khắp cả nước, xem lại tất cả những cảnh đẹp mà những năm qua chưa kịp xem.

Cũng có một số điều hối tiếc muốn bù đắp: không để cha mẹ phải lo lắng cho mình nữa, thi vào một trường đại học tốt hơn, và giữ liên lạc với những người bạn thân thiết. Nhưng hắn không có ý định cố ý kết giao với ai, quan niệm của hắn về bạn bè là chỉ cần vài người là đủ.

Nhắc đến bạn bè, Trương Thuật Đồng không vội đi tìm đám bạn chí cốt để ôn chuyện, hắn muốn đi dạo quanh đây trước. Thế là hắn ra khỏi lớp. Trường của họ là trường hệ bốn năm hiếm hoi, hắn học lớp 1 khối 4 (lớp 12), ở ngay đầu hành lang, sát lối cầu thang.

Trên cầu thang có hai người đang nói chuyện.

Một người là giáo viên chủ nhiệm của hắn, đang vịnh tay vào lan can;

Người kia đối diện thầy giáo, là một thiếu nữ mặc bộ đồ vải màu xanh thẫm.

Thiếu nữ khí chất lạnh lùng, tóc dài ngang thắt lưng, đang ngồi trên bậc thang.

Trương Thuật Đồng không khỏi dừng bước.

Chẳng vì gì khác, nếu vài giờ trước bạn vừa mới cúi đầu trước di ảnh của cô ấy, mà giờ đây người đó sống sờ sờ xuất hiện trước mặt, bất kể là ai cũng sẽ dừng lại nhìn thêm chút nữa.

Thiếu nữ tên Lộ Thanh Liên dường như vừa từ ngoài về, khuôn mặt tinh tế bị lạnh đến trắng bệch, gấu áo bào vải thô còn dính vệt tuyết. Người bình thường bị lạnh da sẽ ửng đỏ, nhưng cô vốn đã rất trắng, lúc này như một khối sứ toát ra ánh lạnh không tì vết, càng nổi bật hơn trong bộ đồ xanh.

Người tò mò không chỉ có mình hắn, học sinh ở hành lang đổ ra ngày càng nhiều, không ít người ngoái nhìn về phía này. Dù sao đi nữa, ngoài cửa lớp có một thiếu nữ trông như vừa tu tiên trở về, vừa xinh đẹp lại vừa bí ẩn, quả thực là sức hút khó cưỡng với cả nam lẫn nữ.

Nhưng có lẽ vì cô tạo cảm giác xa cách quá lớn, không một ai dám lại gần, chỉ đứng từ xa xì xào bàn tán. Lộ Thanh Liên lại hoàn toàn không để ý, như thể sự ồn ào xung quanh không liên quan gì đến mình, cô chuyên tâm vào việc của mình, đưa đôi bàn tay lại gần môi, khẽ hà hơi để sưởi ấm.

Trương Thuật Đồng thì không có sự e ngại đó. Hắn không chỉ quan sát một lúc, mà còn phát hiện ra nếu nhìn kỹ sẽ thấy có chút "lộ tẩy": Bên trong chắc cô đã mặc thêm mấy lớp áo, lúc đứng thì còn đỡ, bộ đồ bên ngoài đủ rộng, vạt áo theo thân mà động, ống tay theo gió mà bay, trông rất có tư thế thoát tục, đúng là có thể giả làm tiên tử; nhưng bây giờ vừa ngồi xuống, trông lại có vẻ lù khù, phồng lên từng lớp. Dáng người mảnh mai của thiếu nữ ẩn giấu bên trong, có chút tương phản, cũng có chút lệch tông, không giống tiên tử cho lắm, mà giống một con chim cánh cụt vừa trở về từ giới tu tiên hơn.

Tiếp đó, Trương Thuật Đồng nghe thấy thầy chủ nhiệm hỏi "con chim cánh cụt":

"Về miếu quét tuyết xong rồi à?"

"Vâng, trên núi trơn quá, có mấy chỗ đóng băng nên mất thêm chút thời gian."

Lần này thì hắn đã hiểu. Hóa ra là vừa giúp việc ở miếu về.

Giáo viên chủ nhiệm của bọn họ là một thầy giáo trẻ họ Tống, người khá tốt, biết hoàn cảnh gia đình thiếu nữ đặc biệt nên lần nào phê duyệt đơn nghỉ cũng rất nhanh chóng.

"Đã bảo với em rồi, mai đến cũng được, vạn nhất ngã thì sao, phía bà em để thầy nói cho."

"Không phải bà đâu ạ, là tự em muốn đến."

Giọng điệu và biểu cảm của thiếu nữ đều bình thản.

Thầy Tống đành cười khổ:

"Thế cũng không cần gấp gáp như vậy, em xem em kìa, quần áo còn chưa thay đã chạy qua đây..."

"Em cố ý mặc đấy ạ, bên ngoài lạnh quá."

Nói đoạn, thiếu nữ cởi bộ đồ dài bên ngoài ra, lộ ra bộ đồng phục học sinh bên trong.

Câu chuyện coi như kết thúc tại đây.

"...Thôi được rồi, em sưởi ấm một lát đi, tí nữa thu bài tập ngày hôm qua, tiết sau là tiết của thầy, thầy sẽ giảng bài tập." Thầy Tống dặn dò trước khi đi.

Lộ Thanh Liên chỉ gật đầu, gấp gọn bộ đồ xanh nhét vào cặp, lại ngậm sợi dây buộc tóc, cột mái tóc dài xõa vai thành kiểu đuôi ngựa. Khi ngẩng đầu lên lần nữa, ánh mắt hai người đã gặp nhau.

"Cảm ơn." Thiếu nữ đột ngột lên tiếng.

Cảm ơn cái gì? Trương Thuật Đồng ngơ ngác. Chẳng lẽ vì vừa nãy tôi vừa phúng điếu cho cô 500 tệ tiền phúng điếu? Đừng đùa chứ, thế thì thành chuyện kinh dị mất.

Sau đó, một đôi găng tay được cô đưa tới. Hắn cầm trong tay săm soi vài lần, kiểu dáng khá ngầu, màu đen, ở các khớp ngón tay có miếng đệm bảo vệ, to gần bằng khuôn mặt của Lộ Thanh Liên; tên đầy đủ chắc là găng tay chiến thuật ngoài trời, hắn từng có một đôi, mua lúc đi câu cá năm đó.

Mà đôi này trông rất quen mắt; hình như chính là của hắn. Chất liệu nilon, không giống loại len nên dễ thấm nước, dùng để quét tuyết chắc là rất ổn. Tuy nhiên, nhìn ống quần cô đều đã ướt sũng, nhưng đôi găng tay lại được lau chùi sạch sẽ, được bảo quản rất tốt.

Hắn lại chú ý đến đôi bàn tay của cô, không giống như những bạn cùng lứa có làn da mịn màng, đôi bàn tay đó hơi thô ráp, là dấu vết để lại của việc lao động, lòng bàn tay và ngón tay còn có vài chỗ bị nứt nẻ vì lạnh.

Dù hoàn toàn không nhớ đã có chuyện này... hắn vẫn gật đầu:

"Chuyện nhỏ thôi."

"Cậu tìm tôi à?" Lộ Thanh Liên nghiêng đầu, cô bổ sung thêm: "Tôi thấy cậu đứng đây nãy giờ."
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6