Mỹ Nữ Vạn Nhân Mê, Bị Các Đại Lão Điên Phê Theo Đuổi (Dịch FULL)
Nhân loại đã biến mất từ rất lâu.
Thế giới sau thảm họa chìm trong những vùng ô nhiễm chồng chéo lên nhau. Dịch bệnh bùng phát khắp nơi, từ loài mèo, loài chó cho đến gia cầm, tạo nên những khu vực nguy hiểm mà không sinh vật nào dám dễ dàng đặt chân vào.
Động vật không còn là những sinh linh ngây thơ như trước. Chúng thức tỉnh trí tuệ, hình thành trật tự mới, xây dựng lãnh địa, thậm chí tranh đoạt quyền lực.
Thế nhưng, cùng với sự tiến hóa ấy là một thứ còn đáng sợ hơn — ô nhiễm tinh thần.
Thân thể có thể suy kiệt vì dịch bệnh, nhưng tinh thần một khi bị ăn mòn sẽ dần mất kiểm soát, trở nên cuồng loạn. Và điều trớ trêu là… chỉ có “con người” mới có thể xoa dịu, thanh lọc loại ô nhiễm đó.
Nhưng con người đã tuyệt chủng.
Hứa Tô Tô chưa từng nghĩ cái chết của mình lại mở ra một khởi đầu khác. Chỉ vì cứu một sinh linh bé nhỏ mà cô mất mạng, để rồi khi tỉnh lại, thế giới đã hoàn toàn thay đổi.
Những sinh vật từng mềm mại đáng yêu giờ đây điên cuồng sưu tầm mọi thứ còn sót lại mang hơi thở nhân loại. Một chiếc áo cũ, một món đồ dùng giản đơn… đều được xem như báu vật hiếm có.
Còn cô — một nhân loại “hàng thật giá thật” — lại phải giả dạng thành thú lông xù để ẩn mình giữa xã hội mới?
Trốn hôn, bỏ nhà, sống lưu lạc giữa bầy “đại lão” lông lá đang mất kiểm soát vì ô nhiễm tinh thần…
Trong khi cả thế giới khát khao sự tồn tại của con người, điều Hứa Tô Tô mong muốn nhất lại chỉ là:
Kiếm một góc an toàn, an ổn nằm yên qua ngày.
Tiếc rằng, dường như số phận không có ý định để cô được yên ổn như vậy.
Thế giới sau thảm họa chìm trong những vùng ô nhiễm chồng chéo lên nhau. Dịch bệnh bùng phát khắp nơi, từ loài mèo, loài chó cho đến gia cầm, tạo nên những khu vực nguy hiểm mà không sinh vật nào dám dễ dàng đặt chân vào.
Động vật không còn là những sinh linh ngây thơ như trước. Chúng thức tỉnh trí tuệ, hình thành trật tự mới, xây dựng lãnh địa, thậm chí tranh đoạt quyền lực.
Thế nhưng, cùng với sự tiến hóa ấy là một thứ còn đáng sợ hơn — ô nhiễm tinh thần.
Thân thể có thể suy kiệt vì dịch bệnh, nhưng tinh thần một khi bị ăn mòn sẽ dần mất kiểm soát, trở nên cuồng loạn. Và điều trớ trêu là… chỉ có “con người” mới có thể xoa dịu, thanh lọc loại ô nhiễm đó.
Nhưng con người đã tuyệt chủng.
Hứa Tô Tô chưa từng nghĩ cái chết của mình lại mở ra một khởi đầu khác. Chỉ vì cứu một sinh linh bé nhỏ mà cô mất mạng, để rồi khi tỉnh lại, thế giới đã hoàn toàn thay đổi.
Những sinh vật từng mềm mại đáng yêu giờ đây điên cuồng sưu tầm mọi thứ còn sót lại mang hơi thở nhân loại. Một chiếc áo cũ, một món đồ dùng giản đơn… đều được xem như báu vật hiếm có.
Còn cô — một nhân loại “hàng thật giá thật” — lại phải giả dạng thành thú lông xù để ẩn mình giữa xã hội mới?
Trốn hôn, bỏ nhà, sống lưu lạc giữa bầy “đại lão” lông lá đang mất kiểm soát vì ô nhiễm tinh thần…
Trong khi cả thế giới khát khao sự tồn tại của con người, điều Hứa Tô Tô mong muốn nhất lại chỉ là:
Kiếm một góc an toàn, an ổn nằm yên qua ngày.
Tiếc rằng, dường như số phận không có ý định để cô được yên ổn như vậy.
Nội dung đang triển khai
