"Ôi, Tiểu Dã về rồi à?"
Thấy Lý Dã bước vào sân, Hàn Xuân Mai cũng hơi sững người, rồi vội vàng móc hai hào đưa cho con gái.
"Tiểu Quyên, con mau ra phố Đông mua miếng đậu phụ về đây. Tiểu Oánh, mau rửa cây cải thảo đi."
Thời này lương thực quý giá, mỗi bữa nấu bao nhiêu cơm bao nhiêu thức ăn đều đã tính toán sẵn, tuyệt đối không có chuyện lãng phí để thừa cơm thừa canh, nên Lý Dã đột ngột về, Hàn Xuân Mai sợ không đủ đồ ăn.
"Không cần phiền phức vậy đâu dì, con ăn lót dạ ở ngoài rồi, trộn thêm ít lõi cải thảo là được."
Lý Dã xua tay ngăn Lý Quyên đang chuẩn bị đi, rồi lấy gói kẹo mạch nha chưa ăn trong cặp ra đưa cho cô bé.
"Anh mua trên đường, cho em và Tiểu Oánh ăn thử này."
"..."
Lý Quyên nhìn gói kẹo mạch nha trước mặt, có chút bối rối.
Cô bé theo Hàn Xuân Mai về nhà họ Lý được một năm, chưa bao giờ thấy người anh trai này cho mình một sắc mặt tốt. Hôm nay bị làm sao vậy? Đầu bị lừa đá à? Hay là lợn nái biết leo cây?
"Em... em không ăn đâu... Anh ăn đi!"
Lý Quyên cố nén nước miếng, từ chối gói kẹo đã đưa đến tận miệng, cúi đầu lùi ra sau lưng Hàn Xuân Mai.
"Ăn đi! Anh vẫn còn nửa gói này!"
Lý Dã giơ nửa gói kẹo mình đã ăn dở ra, dúi cả gói nguyên vào tay Lý Quyên.
"À... vâng."
Lý Quyên lúc này mới nhận lấy, cúi đầu đi ra sau lưng Hàn Xuân Mai, liếc nhìn em gái Lý Oánh, lộ ra vẻ vui mừng khấp khởi.
Hàn Xuân Mai cau mày không vui, quát hai đứa con gái: "Vâng vâng cái gì, gọi một tiếng anh cũng không biết à? Lớn tướng rồi mà không biết điều?"
"..."
"Anh ạ."
"Anh ạ."
Hai cô bé vội vàng gọi Lý Dã một tiếng anh, giọng rụt rè như muỗi kêu.
"Không sao đâu dì, trước đây con cũng có biết điều đâu, sau này dần dần sẽ quen thôi. Con vào nhà trước đây."
Lý Dã vội vàng khuyên vài câu, rồi quay đầu đi vào gian nhà chính phía bắc. Anh không đi, hai cô em gái sẽ không được tự nhiên.
Sau khi Lý Dã đi rồi, Hàn Xuân Mai mới dụi dụi khóe mắt, nghiêm khắc nói với hai con: "Gọi một tiếng anh mà khó khăn với các con thế à? Còn mặt mũi mà ăn kẹo nữa, lấy cái đĩa ra, bày kẹo lên bàn đi."
Hai đứa trẻ lập tức bĩu môi dài thượt, Lý Quyên còn lẩm bẩm: "Anh ấy có gọi dì là mẹ đâu!"
"Mày..."
Hàn Xuân Mai giơ tay định đánh, nhưng giơ lên nửa chừng lại thở dài buông xuống.
Mẹ kế đúng là khó làm mà!
Hai đứa trẻ dù không vui nhưng vẫn ngoan ngoãn lấy đĩa, bày kẹo mạch nha lên, coi như món tráng miệng để trên bàn ăn.
Số kẹo còn lại một ít, được Lý Quyên chia làm ba phần, một phần cho em gái Lý Oánh, một phần cho mẹ Hàn Xuân Mai.
Khóe mắt Hàn Xuân Mai, cuối cùng cũng đã rơi lệ.
...
Lý Dã đột nhiên về nhà, cả gia đình ai cũng vui mừng.
Ông bà nội ôm cháu trai hỏi han ân cần, luôn miệng nói gầy quá.
Chị cả kéo áo khoác của em trai, ướm thử một hồi rồi thấy chật, nói chờ lĩnh lương sẽ mua cho Lý Dã một chiếc áo mới.
Ngay cả Lý Khai Kiến, người có quan hệ cha con không mấy hòa hợp vì đã từng quất cho Lý Dã một trận, cũng giữ vẻ mặt nghiêm nghị vừa móc tiền ra vừa nói: "Về lúc này chắc lại hết tiền rồi chứ gì? Cầm tạm mười đồng, tiêu pha cho tiết kiệm vào."
Ban đầu Lý Dã còn hơi lo lắng không biết nên đối xử với người nhà ở thế giới này như thế nào, nhưng sự ấm áp nồng hậu của gia đình và tình thân chân thành đã khiến anh hoàn toàn không cảm thấy có bất kỳ rào cản tâm lý nào, cứ thế tự nhiên hòa nhập vào.
"Không ạ, con vẫn còn tiền. Chủ yếu là có chút chuyện, con về nói với mọi người một tiếng."
"Chuyện gì?"
"Hôm nay con đã đòi lại được chiếc Phượng Hoàng 26 inch rồi."
"..."
Tất cả mọi người đều sững lại, một lúc lâu sau, Lý Khai Kiến mới trầm giọng hỏi: "Con nghĩ thế nào?"
"Cũng không nghĩ gì cả," Lý Dã nói: "Hôm kia Lục Cảnh Dao gửi cho con 45 đồng. Con nghĩ người ta đã không coi trọng mình nữa, thì mình cũng đừng mặt nóng áp mông lạnh làm gì, chia tay trong hòa bình, đừng dây dưa lằng nhằng nữa."
"Bốp~"
Lý Khai Kiến vỗ đùi một cái, nói: "Mày mà nghĩ được như thế từ sớm thì tốt rồi, tao mà không nể mặt mày thì đã sớm..."
"Ông nói linh tinh cái gì đấy?"
Bà nội lườm Lý Khai Kiến một cái, lo lắng hỏi Lý Dã: "Tiểu Dã, con nghĩ kỹ thật rồi chứ?"
Lý Dã gật đầu: "Con nghĩ kỹ rồi ạ. Nhưng gần đây có thể sẽ có một số lời đồn không hay, mọi người đừng để tâm, vài hôm nữa là chìm xuống thôi."
"Lời đồn? Lời đồn gì?"
Lý Khai Kiến vừa định hỏi kỹ, ông nội Lý Dã là Lý Trung Phát đã lên tiếng: "Được rồi, ăn cơm trước đi, con nó đói rồi mà ông cứ lải nhải mãi thế?"
"Con lải nhải đâu..."
Lý Khai Kiến lầm bầm một câu rồi cúi đầu ăn.
Nếu như Lý Dã ngày trước bị Lý Khai Kiến dạy dỗ bằng thắt lưng da, thì Lý Khai Kiến lại bị Lý Trung Phát dạy dỗ bằng gậy gộc. "Thương cho roi cho vọt" chính là truyền thống của nhà họ Lý.
Lúc sắp ăn xong, Lý Trung Phát đột nhiên hỏi Lý Dã: "Gần đây các con có kỳ thi phân lớp phải không?"
Lý Dã đáp: "Thi thì có thi, nhưng có phải để phân lớp không thì con không rõ. Sao ông nội biết ạ?"
Lý Trung Phát nói: "Sáng nay, trường các con có gọi điện cho ông, nói là thành tích thi của con không quá tốt cũng không quá tệ, vào lớp chuyên thì hơi miễn cưỡng..."
Lý Dã vừa nghe đã hiểu ra ngay.
Lớp ôn thi của trường cấp ba số 2 vốn đã phân chia lớp nhanh lớp chậm, bây giờ lại thêm một lớp "siêu chuyên" nữa, rõ ràng là biện pháp cấp tiến để tăng tỉ lệ đỗ đại học.
Với thành tích và thứ hạng của Lý Dã, không thể nào vào được lớp siêu chuyên, mà trường gọi điện cho Lý Trung Phát chắc chắn là có ý nhờ vả.
