Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Năm Nạn Đói Ta Ôm Hàng Nuông Chiều Đại Tướng Quân Cổ Đại (Dịch)

Chương 9: Mua sạch chợ bán thức ăn

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
"Bạn nhỏ, cháu định thế nào? Bình rượu thường có đôi có cặp, nếu cháu có một đôi, ta có thể ra giá năm ức!"
Tâm tình Diệp Mục Mục bi thương, cô không muốn Chiến Thừa Dận chết khi tuổi còn trẻ.
Năm ức đủ nuôi sống mười vạn người.
Nhưng để cho hai vạn người của y đánh thắng ba mươi vạn đại quân Man tộc, nhất định không đủ!
Diệp Mục Mục cắn răng, lấy bình rượu còn lại ra.
"Cháu có hai bình, giá năm ức hơi thấp!"
Mục lão thấy cô thật sự có hai cái, cao hứng đến mức gọng kính lão sắp rơi xuống.
Bàn tay ông run rẩy vội vàng cầm lấy bình rượu, dùng kính lúp soi.
Ông kích động miệng lưỡi run rẩy, "Đúng, đúng rồi, đây là một đôi bình rượu bảo tồn hoàn mỹ, phẩm chất cực tốt!"
"Cháu ra giá bao nhiêu?"
Diệp Mục Mục nói: "Cháu muốn tiền mặt, giá phải lấy cao nhất."
Tròng mắt Mục lão trừng lớn, "Cháu muốn sáu ức?"
Diệp Mục Mục gật đầu.
Ông do dự!
Diệp Mục Mục thấy vậy cũng không nói nhảm, "Nếu lão tiên sinh không có đủ tiền mặt, cháu có thể sang nhà bên cạnh hỏi một chút!"
Cô đứng lên muốn lấy lại bình rượu.
Mục lão vội vàng ngăn cô lại, "Chờ một chút, ta quả thật không có nhiều tiền mặt như vậy, cháu chờ nửa giờ, ta gọi người cùng nhau góp tiền mua."
Diệp Mục Mục lại ngồi xuống.
Nếu có thể lấy được tiền mặt, nửa giờ chờ đợi cũng đáng giá.
Sáu ức không phải là con số nhỏ!
Một lát sau, một người đàn ông đeo kính gọng vàng kẹp cặp công văn tới, vô cùng lo lắng lên lầu.
Mục lão mang một bình rượu lên lầu dùng máy móc kiểm tra xác định niên đại.
Diệp Mục Mục liếc mắt nhìn xe bảo tàng cấp tỉnh nào đó đỗ ở cửa.
Hai người ở trên lầu hơn mười phút liền đi xuống.
Phó giám đốc bảo tàng Trương đeo kính gọng vàng, biểu tình phấn khởi kích động nhìn về phía Diệp Mục Mục, "Cháu còn một bình rượu?"
Cô lấy bình rượu kia ra, đặt lên bàn.
Phó giám đốc Trương nhìn ở dưới đèn, hai mắt phát ra thần thái khó có thể tin.
"Quá tuyệt vời, Đại Khải quốc hai ngàn năm trước lại có thể chế tác tinh diệu như thế, những quốc gia khác cùng thời kỳ, bình rượu vẫn là thanh đồng, Đại Khải lại dùng hoàng kim, kỹ thuật chạm khắc rỗng, khảm nạm dẫn trước những quốc gia khác mấy trăm năm!"
"Đáng tiếc, quốc gia này tồn tại thời gian quá ngắn, nếu Ninh Quan Hầu Chiến Thừa Dận không chết sớm như vậy, y sẽ dẫn dắt Đại Khải, tru diệt sáu nước khác, chống đỡ Man di phương bắc, xuôi nam thu phục Lưỡng Quảng."
"Đúng là trời cao đố kỵ anh tài mà!"
Diệp Mục Mục nắm chặt bầu rượu trong túi.
Chiến Thừa Dận có thể thay đổi nhiều như vậy?
Nếu như y không chết sớm, chẳng phải sẽ để cho đại thống nhất sớm hai - ba trăm năm?
"Cô bé, hai bình rượu này chúng ta mua, sáu ức phải không?"
Diệp Mục Mục gật đầu "Có thể trả tiền mặt không?"
Mục lão nói: "Có thể!"
Nghe thấy tiếng điện thoại thông báo có biến động tài khoản, cô kiểm tra số dư trong tài khoản ngân hàng trên điện thoại di động, Đã nhận được đủ sáu ức.
Lúc cô chuẩn bị đi, Mục lão và phó giám đốc Trương giữ cô lại, còn muốn nói chuyện thêm một chút.
Cô lắc đầu, "Hôm nay công việc bề bộn, cháu phải đi rồi!"
Mục lão không từ bỏ ý định nói: "Nếu cháu còn có đồ vật của Đại Khải quốc, cháu đưa cho những thương nhân đồ cổ khác bọn họ chưa chắc biết đến Đại Khải quốc, cũng nhìn không ra giá trị chân chính của nó."
"Nhưng chúng ta biết đoạn lịch sử kia, có thể đưa ra giá cả chính xác."
Diệp Mục Mục gật đầu, "Được, lần sau cháu sẽ lại tìm mọi người."
Nghe vậy, Mục lão vui tươi hớn hở nhét cho cô một tấm danh thiếp, là nhà sử học nổi tiếng, chuyên gia giám định đồ cổ cấp quốc gia.
Diệp Mục Mục vẫy tay, lái xe rời đi.
Mục lão cùng phó giám đốc Trương nhìn bóng lưng rời đi của cô, lâm vào trầm mặc trong chốc lát.
Mục lão nói: "Tôi có cảm giác, con bé còn có đồ cổ của Đại Khải quốc, số lượng còn không ít."
Phó giám đốc Trương gật đầu, "Bình rượu này phẩm chất hoàn mỹ, không phải hàng của bọn trộm mộ, cũng không phải vận chuyển qua đường thủy, giống như được các thế hệ trong nhà bảo tồn ngàn năm."
"Thế nhưng đồ vật hai ngàn năm trước, cho dù bảo tồn tốt cũng bị oxy hóa, con bé lại có thể bảo tồn sinh động như mới."
"Cho nên, đồ vật trong tay con bé không ít, ông phải chuẩn bị thật nhiều tiền vào!"
Mục lão nói: "Nhìn trang phục trên thân con bé, là người không thiếu tiền, lấy được đôi bình rượu này, là chúng ta nhặt được tiện nghi!"
* Diệp Mục Mục lái xe đến chợ bán thức ăn, tìm chiếc xe lớn có thể chở ba mươi tấn hàng.
Cô nói muốn mua một lô vật tư đưa đến khu vực lũ lụt làm từ thiện Bao trọn toàn bộ cải trắng, bắp cải, cải thìa, cải thảo, củ cải trắng, cà rốt, khoai lang, khoai tây, ngô.. trong chợ.
Người bán rau thấy cô mua nhiều như vậy, ùa tới chen chúc vây quanh cô, nói một cân bán rẻ mấy hào, toàn bộ bán hết cho cô!
Cô mua sạch chợ, chất đầy hai xe tải lớn.
Tìm người lên hàng, đưa địa chỉ nhà kho cho tài xế xe tải bảo họ chở đến nhà kho.
Bác trai trông coi nhà kho cả ngày hôm nay đều ở đó canh cổng.
Sau khi thu xếp xong, cô đi đến hiệu thuốc.
Băng gạc, rượu cồn khử trùng, nhíp, kẹp, dao giải phẫu, kéo, cả chỉ khâu cũng mua hết.
Kim tiêm, ống tiêm, thuốc tiêu viêm, thuốc cầm máu và các loại thuốc tây khác đều mua đủ.
Vân Nam bạch dược, ngã chấn thương, các loại cầm máu, tiêu viêm, thuốc đông y sinh cơ..
Mua sạch hơn phân nửa mấy tiệm thuốc đông y.
Thuốc để trên xe bán tải của cô, từ thùng xe đến ghế sau đều để đầy.
Đi ngang qua một hiệu sách, cô dừng xe, đi vào mua ba mươi tấm bảng biến đổi bộ thủ từ chữ phồn thể sang chữ giản thể.
Ba mươi quyển từ điển Tân Hoa.
Mua bộ sách xuyên qua gồm ba cuốn "Sổ tay bác sĩ chân trần", "Sổ tay huấn luyện quân sự dân binh", "Quân thẻ lưỡng dụng nhân tài chi hữu" Tổng cộng mua ba mươi bộ.
Tất cả đều là bản giản thể, về phần Chiến Thừa Dận xem có hiểu hay không, không nằm trong phạm vi xem xét của cô.
Cô nhìn thấy binh pháp Tôn Tử trên giá sách, cũng mua ba mươi bộ.
Sau khi chuyển hết toàn bộ lên xe, liền về nhà.
Về đến nhà đã là hai giờ chiều!
Đã đến thời gian chuyển gạo.
Cô nằm trên sô pha, mệt mỏi rã rời.
Sau khi nghỉ ngơi hơn mười phút, cô gặm bánh mì, rót một chai nước, tắt máy bơm.
Dòng nước dừng lại, chờ trong bình không còn một giọt nước.
Cô dùng bút viết một tờ giấy thả vào.
"Tôi mua thuốc, một ít thư tịch đưa qua trước."
"Tìm một nơi khô ráo trong phòng, tôi chuẩn bị đưa thuốc."
"Một giờ sau chuẩn bị một mảnh đất trống rộng rãi, tôi mua sáu mươi tấn rau dưa."
Cô cho rằng đối phương sẽ không trả lời, kết quả rất nhanh liền nhận được một tờ giấy trắng viết: "Được!"
Năm phút sau, đối phương chắc đã chuẩn bị thỏa đáng.
Cô lái xe bán tải vào sân, dừng ở trước cửa phòng khách.
Thùng hàng mở ra, vô số thuốc đông y ào ào rơi xuống.
Cô kéo bình hoa về phía cửa, vỗ vỗ thân bình, dùng ý niệm truyền dược vật.
Rào rào Tất cả thuốc trong thùng hàng đều biến mất.
Cô mở cửa xe, thuốc tây ào ào rơi vào trong bình hoa.
Cuối cùng là sách và từ điển mà cô đặt trên ghế phụ.
Cô ôm ra, toàn bộ ném vào bình hoa.
Bình hoa hút hết đi!
Sau khi dọn sạch đồ đạc trên xe, cô ôm bình hoa đặt lên ghế lái phụ, dùng dây thừng buộc chặt, thắt dây an toàn.
Lái xe đưa bình hoa đến nhà kho.
* Chiến Thừa Dận cả ngày đều chờ gạo của Diệp Mục Mục.
Hai trăm cân thịt, năm mươi bao mì sợi, một thùng mì ăn liền chiều hôm qua đã đưa hết cho tướng sĩ ăn.
Bọn họ vừa ăn vừa yên lặng rơi lệ, không khí ngột ngạt.
Bọn họ cho rằng tướng quân đem lương thực áp đáy hòm ra khao mọi người.
Hơn nữa vừa mới thua trận.
Mọi người đều nghĩ đây là bữa cơm cuối cùng.
Ngày mai sẽ phá vòng vây.
Hai vạn người đột phá vòng vây ba mươi vạn Man tộc, cơ hồ không có khả năng thắng.
Cho dù liều chết phá vòng vây đi ra ngoài, bên ngoài cũng đang náo loạn nạn đói, cũng vẫn không sống nổi.
Nhưng sáng sớm nay nghe nói có nước!
Bánh bao, màn thầu, bánh bột mì, bánh thịt nướng rau mai đưa đến quân doanh, mỗi bốn người chia một phần.
Lần này, mọi người lại vừa ăn vừa rơi lệ.
Nhưng không giống với nỗi tuyệt vọng tâm như tro tàn ngày hôm qua.
Hôm nay mọi người ăn rất vui vẻ.
Không chỉ được ăn bánh bao, màn thầu, bánh bao thịt, mà còn nấu cháo hoa, mỗi người được chia một bát cháo hoa, là nấu bằng gạo trắng tinh tế.
Phía trên còn rắc muối.
Đây chính là muối tinh trắng bóng nha.
Đã bao lâu rồi họ không được ăn muối!
Thức ăn trong quân doanh, bất ngờ không kịp đề phòng đột nhiên trở nên tốt hơn!
Không cần đi đào rau dại, cướp rễ cây với dân chúng.
Tất cả binh sĩ, sĩ khí sục sôi!
Tất cả mọi người đều có hy vọng sống sót!
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6