Sai người đi tìm kiếm xung quanh, Lý Nghĩa tháo mũ giáp, gãi mái tóc như ổ gà, ánh mắt phức tạp nhìn Lê Tinh.
Đứa trẻ này từ nãy đến giờ vẫn im lặng nhìn hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn như bàn tay, đôi mắt đen trắng rõ ràng, vì mắt to nên hốc mắt càng sâu, quầng mắt thâm quầng, trông như một cương thi nhỏ. Tứ chi gầy gò như cành cây mới nhú, mặc trên người một chiếc áo sơ mi người lớn rách nát, vạt áo dài đến bắp chân, toàn thân đều là vết bẩn đen xì và vết máu, như thể vừa trải qua một vụ nổ.
"Nhóc con, cháu là ai? Người lớn nhà cháu không bảo với cháu là tối không được ra khỏi thành sao?"
Lê Tinh không nói gì, cứ ngây người nhìn Lý Nghĩa nhưng trong lòng lại có chút vui mừng.
Chuyện không tệ lắm, thế giới này có người, cô cũng nghe hiểu được họ nói gì. Nhìn người này mặc một thân trang bị tinh xảo, trên cổ tay có thiết bị điện tử, Lê Tinh đoán rằng nơi đây khoa học kỹ thuật phát triển, ít nhất cũng không kém Lam Tinh.
Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.
16
1.6
