Cứ mỗi lần nhớ lại cảnh mình còn nhỏ dại, cố tình lấy mặt dây chuyền ngọc ra khoe trước mặt tộc nhân, tộc nhân muốn cười nhưng lại cố nhịn, Lê Tinh lại cảm thấy bị lừa một cách nhục nhã. Mặc dù vậy, vì bị tộc quy áp chế, cô chỉ đành đeo bên mình, chỉ là không bao giờ lấy ra cho người khác xem nữa.
Vì vẫn luôn mang sét bên người nên tuy túi trữ vật của Lê Tinh đã sớm rơi mất nhưng miếng ngọc xấu xí này vẫn luôn đeo trên người cô.
Cơn gió không gian bá đạo dữ dội không cắt đứt được sợi dây của nó, cũng không vì cô biến nhỏ mà rơi mất, một đường đi cùng cô đến thế giới khác. Có lẽ thứ càng trân trọng thì càng dễ mất, còn thứ mình ghét bỏ thì lại luôn bên cạnh.
Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.
16
1.6
