Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Nha Hoàn Xinh Đẹp Diễm Lệ Bị Các Đại Lão Quyền Quý Cưỡng Chế Ái (Dịch FULL)

Chương 1: Trùng sinh về ngày tự tìm đường chết

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
...

Đêm khuya.

Dưới lớp lớp màn lụa, một bàn tay nhỏ trắng nõn đẫm mồ hôi đang nắm chặt lấy tấm màn sa.

“Ưm~”

Cảm nhận được cơn đau đột ngột truyền đến từ trên người, Bùi Tri Chi bỗng mở bừng đôi mắt đẹp, đối diện ngay với gương mặt tuấn tú quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn của hắn.

Lúc này, gương mặt tuấn tú của Ngụy Hằng đã đỏ bừng, cả người nóng rẫy, hắn cũng chẳng đoái hoài đến đôi mắt hạnh đang mở to của nữ nhân dưới thân, hai tay ghì chặt lấy vòng eo thon gọn của nàng...

Nam nhân khẽ nheo mắt, cằm hơi ngẩng lên, trán lấm tấm mồ hôi, đôi mày vốn kiệt ngạo bất tuân giờ đây tràn ngập vẻ khoan khoái.

Trái ngược với phản ứng của nam nhân, Bùi Tri Chi đã sợ đến mật vỡ, đôi mắt đẹp nhanh chóng đảo một vòng quan sát xung quanh.

Nàng không ngờ rằng, sau khi chết đi, bản thân lại có thể trùng sinh, còn quay về đúng cái đêm nàng to gan hạ dược Nhị công tử Ngụy Hằng một năm trước, trong phút chốc, nàng cảm thấy đất trời như sụp đổ.

Nhớ lại kiếp trước không biết sống chết của mình, trèo lên giường Ngụy Hằng, tưởng rằng dựa vào nhan sắc của bản thân là có thể hóa phượng hoàng, nào ngờ thứ chào đón nàng lại là địa ngục.

Ngụy Hằng căm hận việc nàng đã “sỉ nhục” hắn, không chỉ xem nàng như công cụ phát tiết, mà còn dùng đủ mọi cách trừng phạt nàng trên giường, đêm đến hầu hạ hắn, ngày vẫn phải làm việc.

Sự dày vò ngày qua ngày khiến Bùi Tri Chi không thể chịu nổi, để sống sót, nàng đã tìm đến vị Đại thiếu gia cao ngạo lạnh lùng trong phủ là Ngụy Tránh, cầu xin hắn cứu mình.

Nhưng không biết bị ai nhìn thấy, đồn rằng nàng đang quyến rũ Đại công tử, cuối cùng truyền đến tai lão thái quân, bà cho rằng nàng mê hoặc hai vị công tử của Quốc Công phủ, làm loạn nội trạch, bèn ra lệnh đánh chết nàng bằng trượng.

“Ưm~”

Cơn đau nhói lan ra, Bùi Tri Chi sợ hãi nhìn nam nhân trên người, nghe tiếng thở trầm thấp của hắn, nàng đưa tay cố gắng đẩy hắn ra.

Nhưng sức lực của nàng so với một nam nhân quanh năm cưỡi ngựa bắn cung thì chẳng đáng là gì.

Cảm nhận được sự phản kháng của nữ nhân dưới thân, Ngụy Hằng cau mày khó chịu, hai tay càng dùng sức ghì chặt hơn.

Nam nhân này không hề biết thương hương tiếc ngọc, kiếp trước Bùi Tri Chi đã bị hắn giày vò đến mức chỉ cần nghe thấy chữ “giường” là chân đã mềm nhũn vì sợ.

Nam nhân không hề có kỹ thuật, chỉ thẳng thừng làm Bùi Tri Chi vô cùng khó chịu, kiếp trước nàng vì vinh hoa phú quý mà nhẫn nhịn, nhưng kiếp này...

Thấy thực sự không thể thoát ra, nàng nhíu mày, ngẩng đầu cắn mạnh vào vai hắn.

“Hít~”

Bị cắn đau, nam nhân cau mày, nheo đôi mắt hoa đào xinh đẹp thon dài nhìn xuống nữ nhân dưới thân, cái đầu vốn đang choáng váng vì trúng thuốc bỗng tỉnh táo trong giây lát.

“Dám cắn ta, ngươi muốn chết!”

Nam nhân đưa tay bóp lấy chiếc cổ trắng ngần lấm tấm mồ hôi của Bùi Tri Chi, gằn từng chữ qua kẽ răng.

“Buông... ta ra~”

Lần này, Bùi Tri Chi không biết là dưới thân đau hơn hay cổ đau hơn nữa, nàng chỉ có thể bất lực đập vào người nam nhân.

Thấy nữ nhân bị bóp đến hơi thở cũng yếu đi vài phần, đôi mắt đẹp đẫm hơi sương đã đỏ hoe, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi và kinh hoàng, giống như một con thỏ con vô tội rơi vào bẫy của thợ săn, đáng thương mà bất lực.

Ngụy Hằng thấy vui vẻ trước vẻ yếu đuối của nàng, đôi môi mỏng hồng đào khẽ nhếch lên.

Bùi Tri Chi tưởng mình sắp chết một lần nữa, nào ngờ nam nhân đột nhiên cúi xuống, há miệng cắn một nhát lên xương quai xanh của nàng.

“A!!!”

Cơn đau buốt tim từ xương quai xanh truyền đến, Bùi Tri Chi càng giãy giụa kịch liệt hơn.

Cho đến khi Ngụy Hằng nhả ra, nàng mới thấy khóe miệng hắn vương vệt máu đỏ tươi, gương mặt vốn đã yêu dị tuấn mỹ, nay vì vệt máu kia mà càng thêm yêu nghiệt.

“…”

Bùi Tri Chi không biết nam nhân dừng lại lúc nào, chỉ biết khi nàng ngất đi rồi tỉnh lại, thì thấy hắn vẫn đang tiếp tục, lúc đó trời đã hửng sáng.

Một lúc sau, nam nhân khẽ hừ một tiếng, rồi lật người nằm xuống bên cạnh nàng.

Bùi Tri Chi chẳng màng đến chuyện khác, nàng biết nếu mình không mau chóng bỏ chạy, đợi Ngụy Hằng tỉnh lại, nàng sẽ phải đối mặt với những chuyện giống như kiếp trước.

Nàng nén lại cơn đau nhức khắp người, vội vàng trở mình xuống giường.

Hai chân vừa chạm đất, nàng đã cảm thấy chân mềm nhũn rồi ngã phịch xuống sàn.

May mà dưới sàn có trải một tấm da hổ mềm mại nên nàng không bị thương gì.

Sau khi lấy lại sức, nàng khó khăn bò dậy lần nữa, rồi lê từng bước nhỏ, nhẹ nhàng đẩy cửa chạy đi mất.



Sáng sớm hôm sau.

Đêm qua mệt mỏi cả đêm, sáng ra vẫn phải dậy làm việc, Bùi Tri Chi mệt đến mức ngón tay cũng không nhấc nổi.

Người bạn thân Tiểu Như thấy bộ dạng mệt mỏi của nàng, bèn cười cười ghé sát lại.

“Sao thế, trông ngươi mệt mỏi quá, đêm qua đi đâu làm gì à?”

Bùi Tri Chi lắc đầu, nén cơn đau dưới hạ thân, cong khóe môi.

“Chỉ là đêm qua không ngủ ngon thôi!”

Tiểu Như cười cười, không hỏi thêm nữa, mà ghé sát lại nói nhỏ.

“Nói cho ngươi biết một tin, đêm qua Nhị thiếu gia bị người ta hạ dược, nghe nói còn làm chuyện đó với một nữ nhân, sau khi Nhị thiếu gia tỉnh táo lại đã ra lệnh phải tìm cho ra nữ nhân đó, bây giờ các nơi khác trong phủ đều đã tìm hết rồi, chắc lát nữa sẽ đến viện của chúng ta tìm người đó.”

“…”

Nghe tin này, bàn tay đang cầm chổi của Bùi Tri Chi siết chặt lại, hàm răng ngà cắn chặt môi, sắc mặt càng thêm tái nhợt.

Kiếp trước, sau khi mọi chuyện kết thúc, nàng đã không bỏ chạy, mãi đến rạng sáng mới bị người ta bóp cổ làm cho tỉnh giấc, đối diện với ánh mắt âm u khinh miệt của Ngụy Hằng.

Ngày hôm đó, nàng chỉ nhớ mình suýt bị bóp chết, nhưng sau đó Ngụy Hằng vẫn tha cho nàng, nói rằng thân thể của nàng đã lọt vào mắt hắn, bảo nàng làm nha đầu ấm giường cho hắn.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6