Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Nha Hoàn Xinh Đẹp Diễm Lệ Bị Các Đại Lão Quyền Quý Cưỡng Chế Ái (Dịch FULL)

Chương 16: Đại Công Tử (2)

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Ngụy Hằng đứng một bên, ngẩng cao đầu, nhìn Ngụy Tranh đi vào.

Thu hồi ánh mắt, liếc thấy một bóng người, hắn nhìn kỹ lại.

Chỉ thấy Bùi Tri Chi đang mỉm cười nhìn Ngụy Tranh, rất lâu không thu hồi ánh mắt.

“…”

Ngụy Hằng nheo mắt, thần sắc trong nháy mắt tràn đầy lạnh lẽo.

Ngụy Tránh vừa trở về, Lão thái quân vui mừng khôn xiết.

Trân châu mã não mà hoàng thượng ban thưởng lại càng nhiều không kể xiết.

Biên quan trăm họ an ninh, chỉ cần không có phản quân làm loạn, Ngụy Tránh sẽ không cần phải đến biên quan nữa.

Ngụy Tránh tuổi còn trẻ đã là Hộ Quốc Đại tướng quân, không biết bao nhiêu người nhìn mà đỏ mắt.

Đêm đến, tiệc rượu được bày ra, mọi người cùng ngồi ở tiền sảnh uống rượu.

Chủ tử trong phủ chỉ có Lão thái quân, Ngụy Tránh, Ngụy Hằng, Như Yên, những người khác đều đứng một bên hầu hạ.

Lão thái quân mặt mày luôn tươi cười, kéo tay Ngụy Tránh nói:

“Như Yên là di nương mà Hằng nhi thu nhận. Ngươi đi lâu không về, may mà có Hằng nhi bầu bạn với ta. Lần này ngươi về rồi thì đừng đi nữa, hai đứa bây bây mau mau cưới cho tổ mẫu hai đứa cháu dâu về đây.”

Bùi Tri Chi đưa mắt nhìn Ngụy Tránh, trông thấy ý cười nhàn nhạt nơi khóe miệng nam nhân, nàng căng thẳng siết chặt tay.

Ngụy Hằng vẫn luôn để ý đến sắc mặt của Bùi Tri Chi, thấy nàng cứ nhìn Ngụy Tránh chằm chằm, hắn không vui ngửa đầu uống cạn chén rượu.

“Ta còn chưa muốn thành thân, đại ca lớn hơn ta, có thành thân cũng là huynh ấy trước.”

Ngụy Tránh nghe vậy, liếc nhìn người đệ đệ kiêu căng ngang ngược này của mình, khẽ nhướng mày.

“Mấy hôm trước, nghe nói ngươi chạy đi đánh gãy chân tiểu hầu gia nhà Khánh An Vương, đúng là không biết chừng mực, quả thật nên tìm cho ngươi một người vợ để quản giáo cho tốt.”

Ngụy Hằng liếc nhìn Bùi Tri Chi, thấy nàng dè dặt liếc mình một cái, đôi con ngươi đen thẳm của hắn tối lại.

Bùi Tri Chi vội cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào hắn.

Như Yên vẫn luôn chú ý đến Ngụy Hằng, thấy hắn thỉnh thoảng lại nhìn Bùi Tri Chi, tức đến nỗi siết chặt đôi đũa trong tay.

Đồ tiện nhân không biết xấu hổ, dám ở trước mặt bao nhiêu người mà quyến rũ Ngụy Hằng, đúng là làm phản rồi!

“Ngẩn ra đó làm gì, còn không mau tới rót rượu.”

Bùi Tri Chi hoàn hồn, vội bước tới rót rượu. Khi cúi người đến gần Ngụy Tránh, nàng và nam nhân chạm mắt nhau.

Ngụy Tránh trước nay rất ít khi cười, một đôi con ngươi đen thẳm tựa như hồ băng sâu không thấy đáy, toát ra một hơi thở lạnh lẽo, khi nhìn người khác khiến người ta bất giác run sợ.

Tay Bùi Tri Chi run lên, bất cẩn làm rượu trong tay đổ ra ngoài, làm ướt tay áo của Ngụy Tránh.

“Đại công tử tha tội!”

Bùi Tri Chi sợ hãi vội vàng lấy khăn tay ra, luống cuống lau quần áo cho hắn.

Như Yên thấy vậy, cười lạnh một tiếng.

“Có người, đừng có cậy mình xinh đẹp mà nảy sinh ý đồ quyến rũ chủ tử.”

Lão thái quân liếc Như Yên một cái, đang định mở miệng nói gì đó thì nghe Ngụy Tránh nhàn nhạt cất lời:

“Không sao, không phải chuyện gì to tát!”

Ngụy Hằng lạnh lùng nhìn Bùi Tri Chi, hắn im lặng một lúc, đột nhiên bật cười một tiếng mang theo sự lạnh lẽo khó tả. Tuy chỉ là một tiếng cười khẽ, nhưng Bùi Tri Chi lại nghe lọt vào tai.

Nàng siết chặt bình rượu trong tay, bước đến rót cho cả Ngụy Hằng.

Ngụy Hằng lạnh lùng nhìn nàng, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thấu linh hồn nàng.

Bùi Tri Chi cứng đờ cả người, không dám ngẩng đầu, từ từ lùi về.

Lão thái quân thở dài một hơi, nhàn nhạt lên tiếng.

“Từ khi Tránh nhi ra biên quan, chúng ta đã lâu lắm rồi không cùng nhau ăn cơm. Sau này Tránh nhi đừng đi đâu nữa, ở nhà bầu bạn với tổ mẫu.”

Ngụy Tránh gật đầu: “Là do cháu trai không tốt!”

Lão thái quân vui vẻ, kéo Bùi Tri Chi lại, vỗ vỗ tay nàng.

“Ngươi mới về, chắc chắn có nhiều thứ không quen. Nha đầu này tay chân lanh lẹ, làm việc cẩn thận, cứ để nó đến phòng ngươi hầu hạ.”

Ngụy Hằng nghe vậy, đôi mắt híp hờ của hắn lập tức mở ra, lóe lên một tia hung ác.

“Tổ mẫu thật thiên vị, trước kia khi con xin tổ mẫu nha đầu này, người đâu có nói như vậy.”

Lão thái quân cười khẽ, lườm hắn một cái.

“Đại ca ngươi mới về, trấn thủ biên quan vất vả như vậy, ngươi nhường huynh ấy một chút đi. Hơn nữa, nha hoàn hầu hạ trong phòng ngươi đã nhiều không đếm xuể rồi, còn níu kéo một nha đầu này của tổ mẫu làm gì!”

Ngụy Hằng cười lạnh, nhướng mày.

“Vậy tổ mẫu hỏi nàng ta đi, hỏi xem nàng ta có bằng lòng đến Thanh Phong Uyển của đại ca hầu hạ không.”

Lão thái quân bật cười: “Con bé này, sao lại hẹp hòi thế!”

Ngụy Hằng không nói gì, chỉ ngước mắt nhìn Bùi Tri Chi chằm chằm.

Lão thái quân đành chịu, hỏi Bùi Tri Chi một câu: “Tiểu Chi, con có bằng lòng đến phòng đại công tử hầu hạ không?”

Cảm nhận được ánh mắt sắc bén âm hiểm của Ngụy Hằng, Bùi Tri Chi mím môi.

Trước kia nàng vẫn cho rằng đến phòng Lão thái quân thì Ngụy Hằng sẽ không dám động đến mình, nhưng mấy ngày nay hắn lại năm lần bảy lượt chạy đến khinh bạc nàng, xem ra Lão thái quân vốn không trấn áp được hắn.

Ngụy Hằng trước nay luôn kính trọng Ngụy Tránh, trong cái nhà này, chỉ có lời của Ngụy Tránh là hắn còn nghe một chút. Nếu mình đến Thanh Phong Uyển, Ngụy Hằng tạm thời sẽ không động đến mình được.

Hơn nữa Thanh Phong Uyển và Thính Vũ Các cách nhau rất xa, Ngụy Hằng cũng không thể vì muốn khinh bạc mình mà chạy xa như vậy.

Nghĩ vậy, Bùi Tri Chi gật đầu: “Nô tỳ nghe theo Lão thái quân.”

Khóe môi đang cong lên của hắn hạ xuống, hắn nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm, trên mặt treo một nụ cười giễu cợt, không nói một lời.



Đêm đó, Bùi Tri Chi liền chuyển đến Thanh Phong Uyển.

Nơi này không có nha hoàn, chỉ có mấy gia đinh và một thị vệ tên là Triệu Tứ.

Triệu Tứ thấy nàng ôm chăn nệm tới, liếc nhìn Ngụy Tránh một cái.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6