Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Nữ Phụ Một Lòng Muốn Chết, Nam Chính Lại Điên Cuồng Trói Buộc (Bản Dịch)

Chương 1: Chất tử điên cuồng cố chấp x Công chúa nuông chiều tùy hứng [1]

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
"Ngoan nào, vểnh mông cao lên một chút."

"Nhẹ... nhẹ thôi, a, đau..."

"Đau cũng phải ráng chịu."

Nước mưa trườn xuống theo ô cửa kính, vặn vẹo ánh đèn đường bên ngoài thành những vòng xoáy vàng óng ánh.

Thư Yểu đeo một cặp kính gọng bạc, toàn tâm toàn ý tập trung vào hình xăm trước mắt, cây kim trong tay khẽ rung lên ong ong.

Người đàn ông nằm sấp trên giường, đau đến chảy cả nước mắt, chiếc quần đã tụt xuống một nửa, để lộ một phần mông tròn trịa, trắng nõn.

Thư Yểu là một thợ xăm chuyên nghiệp, vì kiếm tiền nên buộc phải đáp ứng đủ mọi sở thích biến thái của khách hàng.

Ví dụ như vị khách này, muốn xăm hình heo Peppa lên mông.

Trong phòng làm việc phảng phất một mùi hương đặc trưng hòa quyện giữa cồn và mực xăm. Tiếng máy xăm tắt lịm, Thư Yểu thở phào một hơi, tháo kính xuống.

Sau khi tiễn vị khách biến thái đi, cô quay người mở vòi nước rửa tay.

"Người đâu? Cút ra đây cho ông!"

Một gã trai trẻ tóc vàng chóe xông vào tiệm, bên cạnh là một cô gái đang ôm mặt khóc nức nở, vết bàn tay in hằn trên má vô cùng rõ ràng.

"Là mày xăm cho con bồ của ông?"

Gã tóc vàng nhìn Thư Yểu chằm chằm, ánh mắt không mấy thiện cảm.

Thư Yểu thấy cô gái kia quen mắt, dường như là khách hàng ngày hôm qua.

Cô gật đầu: "Đúng vậy, anh cũng muốn xăm à?"

Gã tóc vàng chửi ầm lên: "Xăm cái con khỉ! Mày dám tự ý đổi chữ cho con bồ của ông? Chán sống rồi phải không?"

Thư Yểu ngơ ngác chớp mắt, không hiểu lắm.

"Đổi chữ?"

Gã tóc vàng mất kiên nhẫn kéo cô gái qua, vạch áo thun lên để lộ vòng eo trắng nõn. Trên eo cô gái hiện ra mấy chữ rõ mồn một — Dũng Ca, mạnh mẽ.

Không phải xăm đẹp lắm sao?

Nét mực trôi chảy, bút pháp tao nhã, có thể xem là một tác phẩm hoàn hảo.

Thư Yểu nhướng đôi mày tinh xảo, giọng nói nhàn nhạt: "Sao nào, không hài lòng à?"

"Không hài lòng có thể đổi..."

Chữ "kiểu" còn chưa kịp nói ra, gã tóc vàng đã như nổi điên rút con dao nhỏ từ trong túi ra, đâm thẳng về phía cô.

"Ông đây tên là Vũ Ca! Mày lại xăm Dũng Ca lên người con bồ của ông?!"

"Chết đi cho tao!"

Bụng dưới chợt lạnh buốt, cơn đau nhói dữ dội lan khắp toàn thân Thư Yểu, cô từ từ trượt xuống đất theo mép bàn.

Giây cuối cùng trước khi ý thức tan biến, thứ cô nhìn thấy là gương mặt hung tợn, giận dữ của gã tóc vàng.

Thư Yểu nghiến răng, không nhịn được mà chửi thầm.

Mẹ nó, đồ ngu.

-

Thư Yểu chết rồi, nhưng lại sống lại.

Có lẽ ông trời thấy cô chết quá oan uổng nên đã cho cô một cơ hội làm lại từ đầu, nhưng tất cả đều có điều kiện.

Thời xưa lưu truyền thoại bản, thời nay thịnh hành tiểu thuyết, sách điện tử. Tất cả chúng đều có một điểm chung, đó là trong câu chuyện của nam nữ chính luôn có bóng dáng của một nữ phụ độc ác.

Họ cần phải không ngừng gây chuyện, nổi điên, để làm nổi bật tình yêu son sắt của nam nữ chính.

Công việc này thực sự quá ấm ức, các nữ phụ độc ác đồng loạt đình công, khiến câu chuyện không thể tiếp diễn. Thế là Thư Yểu vô cùng may mắn, bị hệ thống tóm đến đây.

Lần nữa mở mắt, cô đã không còn ở trong phòng xăm quen thuộc nữa.

Giờ nghỉ trưa, than trong lồng sưởi đang cháy tí tách.

Một người phụ nữ tựa mình trên sập mềm, đôi mày xinh đẹp tinh xảo khẽ nhíu lại, dường như vừa gặp ác mộng.

Chiếc váy lụa mỏng màu sắc rực rỡ ôm lấy vòng eo thon thả, mái tóc đen như suối tùy ý xõa tung, tựa như một dải lụa huyền ảo.

Thư Yểu mở mắt, đập vào mắt là tấm bình phong mười hai cánh trạm trổ bằng gỗ tử đàn, che hờ khung cảnh trong phòng.

Sau tấm bình phong là một nha hoàn áo hồng đang quỳ, đầu cúi thấp, người hơi rướn về phía trước không hề nhúc nhích.

Qua lớp lụa mỏng, Thư Yểu không nhìn rõ mặt nàng ta, bèn khẽ vẫy tay.

"Lại đây."

Giọng nói nhàn nhạt, không nghe ra cảm xúc.

Biết công chúa đã tỉnh, nha hoàn lập tức đứng dậy, bưng chén trà nóng trên bàn bên cạnh, khom người đi vào.

"Công chúa mời dùng trà."

Khi nha hoàn đến gần, một dòng thông tin hiện lên bên cạnh gương mặt xinh đẹp của nàng ta.

【Vãn Đào — Tỳ nữ thân cận, trung thành và cẩn thận.】

Hơi nóng từ chén trà bốc lên làm mờ cả tầm mắt, Thư Yểu nhận lấy, nhấp một ngụm, hương trà thanh mát lan tỏa trong khoang miệng.

Thấy nàng không có hứng thú, Vãn Đào nhẹ giọng hỏi: "Công chúa, người có chỗ nào không khỏe ạ?"

Thư Yểu đặt chén trà xuống: "Đau đầu."

"Nô tỳ lập tức đi mời thái y đến chẩn trị cho công chúa."

Sức khỏe của công chúa là chuyện quan trọng hàng đầu, Vãn Đào nào dám chậm trễ, vội vàng chạy đến Thái Y Viện.

Nàng ta đi rồi, Thư Yểu mới có thời gian tiếp nhận cốt truyện của thế giới này.

【Chào mừng ký chủ đến với thế giới đầu tiên, thẻ thân phận lần này của ngài là — Gia Ninh công chúa.】

【Gia Ninh công chúa — Vị công chúa tùy hứng, độc ác nhất nước Sở, đi hai bước thấy máu, ba bước lấy mạng, là một con sâu độc khét tiếng.】

【Ngài cần phải làm theo cốt truyện ban đầu, không ngừng gây khó dễ cho nam chính (Thẩm Kinh Mục) và nữ chính (Chiêu Dương công chúa), cuối cùng khi thiết kỵ của Đại Liêu giày xéo Trường An, ngài sẽ bị Thẩm Kinh Mục đâm chết.】

【Ngài độc ác, ích kỷ, coi mạng người như cỏ rác, đối với Chiêu Dương công chúa, người chị cùng cha khác mẹ của ngài, không hề có chút tôn trọng, nhiều lần hãm hại, cố ý mưu sát, họ hận ngài đến tận xương tủy!】

Theo diễn biến cốt truyện, Thẩm Kinh Mục hiện tại chỉ là một chất tử thấp kém, hèn mọn nhất trong hậu cung.

Nước Sở quốc lực hùng mạnh, Đại Liêu cử Thẩm Kinh Mục đến kinh thành làm con tin, bề ngoài là chất tử, thực chất là gián điệp.

Các hoàng tử, công chúa lấy việc bắt nạt Thẩm Kinh Mục làm thú vui, trong đó Gia Ninh công chúa là quá đáng nhất. Phạt bổng lộc, phạt cơm chỉ là hình phạt nhẹ nhất, còn dùng roi da quất, dùng than củi nung đỏ để dí, rắc dầu muối lên vết thương lở loét, đủ loại hình phạt không đếm xuể.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6