Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Phong Hoa Hoạ Cốt (Dịch FULL)

Chương 1: Lối rẽ

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
"Kinh thành, ta nhất định phải trở về."

...

Triều Đại Dận, năm Gia Nguyên thứ mười bảy.

Con trai duy nhất của Trưởng công chúa, Tạ Thanh Yến, tự Diễm Chi, hiệu Xuân Sơn công tử. Chưởng quản Trấn Bắc quân, trấn thủ biên cương mười năm, quân công lừng lẫy, thiên hạ quy phục.

Năm ấy hai mươi ba tuổi, diệt Tây Ninh, phạt Bắc Yên, bình định loạn chư vương, thu phục mười ba châu Biên Lĩnh.

Sử gia nhận định: Tội ở đương thời, công ở thiên thu.

Dân gian ca tụng như thủy triều, bắc cảnh còn có đồng dao ca ngợi công đức, truyền miệng nhau rằng: "Yên bạc ngựa trắng soi, vút qua tựa sao sa. Hận trăm năm một trận xong, Lĩnh Bắc từ đây không tên vua."

Mùa hạ, Bệ hạ truyền chỉ, triệu Tạ Thanh Yến vào kinh.

Chiếu rằng, Định Bắc hầu Tạ Thanh Yến công lao bình giặc ngất trời, là thành trì của quốc gia, tấn tước lên hàng Công, ban hiệu Trấn Quốc, phong làm Đại tướng quân.

Quyền uy hơn cả quyền quý, hiển hách hơn cả bậc quan lại, ngoài tế trời ra, đứng thẳng không quỳ, ngàn năm Đại Dận, chỉ có một người.

-

Tạ Thanh Yến phụng chỉ hồi kinh, trên đường đi, nơi nào đi qua cũng đều có dân chúng đứng chật đường, cả thành ra nghênh đón.

Trấn Bắc quân thanh thế lừng lẫy, dẫu cho là xe ngựa chạm trổ đeo ngọc của vương công quý tộc cũng phải tránh lui ba dặm nhường đường, huống hồ chi là xe ngựa của dân thường.

Trong một con hẻm bình thường, một cỗ xe ngựa cũ kỹ giản dị đến cùng cực bị buộc phải dừng lại, kẹt lại phía sau ba lớp trong ba lớp ngoài những người dân đang vây kín đường.

"Dừng—"

Trên xe, Tử Tô trong trang phục nam nhân quay đầu lại, mặt không biểu cảm nói với vào trong tấm rèm vải xanh: "Cô nương, kẹt xe rồi."

"..."

Trong xe ngựa im ắng hồi lâu. Người bên trong dường như đã ngủ thiếp đi.

Vẫn là một nha hoàn khác trong xe, Liên Kiều, giơ tay, dùng chiếc quạt lông công chạm khắc hoa văn bằng xương trong lòng bàn tay quạt thêm vài cái: "Cô nương??"

"...Hửm?"

Tận sâu trong xe, nữ tử tóc mai như mây đang tựa vào chiếc kỷ gỗ lê thấp khẽ ngẩng đầu. Cuốn y thư cũ nát trong tay nàng cũng khép lại, một đôi mắt trong như nước mùa thu liền ngước lên nhìn.

"Ai gọi ta đó?"

Dường như vẫn còn đắm chìm trong những lời lẽ của y thư, trong mắt nữ tử có vài phần thất thần mờ sương, như trăng sáng cách sông, không rõ ràng nhưng lại làm rung động lòng người. Mà trước sống mũi cao, tấm mạng che mặt trắng như tuyết vắt qua tai đã che đi nửa khuôn mặt của nàng, tấm lụa mỏng lay động, càng tô điểm thêm vài phần khí chất thoát tục, lạnh lùng.

"Cô nương, Tử Tô nói xe bị kẹt rồi. Lại đúng vào lúc hơi nóng hầm hập thế này, không biết còn phải trễ nải bao lâu nữa, thật là chết người mà." Liên Kiều bực bội, đoạn nhìn vầng trán trắng như tuyết lộ ra trên mạng che mặt của nữ tử, kỳ lạ hỏi: "Trời nóng như vậy, sao cô nương không đổ một chút mồ hôi nào thế?"

"..."

Tâm tư của Thích Bạch Thương vẫn còn đặt ở phương thuốc cổ trong y thư ban nãy.

Nàng nghi ngờ có chỗ sai sót.

Thế là trong xe lại im lặng, ngay lúc Liên Kiều chờ đến độ không thở nổi sắp ngạt đến nơi, nữ tử đeo mạng che mặt bằng lụa tuyết cuối cùng cũng khẽ chớp hàng mi đen, đôi mày đang cau nhẹ không biết vì sao lại giãn ra, dường như đã từ từ hoàn hồn.

Chỉ thấy nàng khẽ nhấc tay trái, ba ngón tay hơi khép lại, đặt lên cổ tay phải. Ngón giữa định Quan, ngón trỏ định Thốn, ngón áp út định Xích.

Hít thở đều đặn, lại qua ba hơi thở.

"Ồ." Thích Bạch Thương chậm rãi lên tiếng, thả lỏng ngón tay.

Dưới gốc ngón cái tay trái của nàng có một nốt ruồi nhỏ, tựa như một vết đỏ trên tuyết đọng, hai tay đặt lại lên y thư, rồi từ từ buông rèm mi xuống.

"Chắc là mấy ngày trước sắp xếp khám chữa miễn phí dày đặc quá, mệt rồi, có hơi dương hư. Đợi chuyến này đến kinh thành, kê một toa thuốc, điều dưỡng vài ngày là sẽ khỏe lại thôi."

Một câu nói từ tốn chậm rãi, tựa như đã nói hết cả một tuần trà.

Liên Kiều: "..."

Dù biết cô nương nhà mình - chỉ cần không ở trước mặt người ngoài, là sẽ mãi mãi có cái tính lề mề lười biếng này, Liên Kiều vẫn cảm thấy hơi nghẹn họng.

Chậm mất không biết mấy nhịp, Thích Bạch Thương lại ngẩng mắt lên: "Xe bị kẹt sao?"

Liên Kiều: "..."

Đây không phải là chuyện của nửa nén hương trước sao?

Thích Bạch Thương: "Nắng gắt như lửa, nơi này lại không có chợ búa, sao lại kẹt được chứ."

Tiết trời năm nay quả thật khác thường, mới chỉ là tiết hoè tháng tư, hơn một tháng nay không thấy một giọt mưa thì chớ, lại còn nóng nực như lồng hấp.

Liên Kiều vốn tính nóng như lửa cũng chẳng còn sức mà nổi giận, bất đắc dĩ hết mức giơ tay, vén rèm xe lên, ra hiệu cho cô nương nhà mình.

"Người tự mình xem đi ạ."

Một góc phố náo nhiệt lọt vào tầm mắt của Thích Bạch Thương, cùng lúc đó, tiếng hò reo khắp thành cuối cùng cũng tràn vào tai nàng.

Người xe như nước, ngựa xe như nêm. Cảnh tượng thịnh vượng thế này, Thích Bạch Thương sống xa ở chốn thôn dã cũng đã nhiều năm chưa thấy.

Thích Bạch Thương xuyên qua đám đông dân chúng ồn ào, nhìn thấy những bộ áo giáp loá mắt dưới nắng gắt. Nhớ lại tin tức đại thắng ở phương Bắc nghe được trước chuyến đi này, nàng khẽ ngẫm nghĩ: "Đây là đang đón Trấn Bắc quân sao?"

Liên Kiều gật đầu rồi lại lắc đầu: "Trấn Bắc quân là thứ yếu thôi, e rằng đều đến để xem Định Bắc hầu Tạ Thanh Yến."
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6