Bên chiếc cổ trắng như ngọc, một vệt đỏ rõ ràng mà chói mắt hiện lên.
Đây là mũi tên đầu tiên cứu nàng trong rừng.
Còn mũi tên thứ hai muốn lấy mạng nàng, nếu không né kịp, e rằng kết quả không chỉ là một vết xước nhỏ.
Liên Kiều vừa bôi thuốc cho Thích Bạch Thương, vừa nghiến răng nghiến lợi: "Người đó đúng là một tên điên! Sao có thể không hề nể nang gì như vậy! Bọn họ rốt cuộc là ai, trong mắt còn có vương pháp không!?"
Tử Tô chau mày: "Ta thấy thanh trường đao mà các binh sĩ trong rừng cầm, có chút giống Mạch đao..."
"Đủ rồi."
Thích Bạch Thương khàn giọng ngắt lời.
Một hai hơi thở sau, dưới ánh nến, mỹ nhân xanh xao yếu ớt khẽ nhướng mắt, giọng điệu mệt mỏi lười biếng: "Làm gì có gặp ai."
Liên Kiều định nói.
"Nếu không muốn bị diệt khẩu, thì nhớ cho kỹ." Thích Bạch Thương từ từ nhắm mắt lại:
"Đêm nay, chúng ta chưa từng gặp ai cả. Hiểu chưa."
-
Ngày hôm sau.
Ly Sơn, Thê Hà Cốc, Ngọc Lương sơn trang.
Nơi này là một trang viên nhàn tản trong ngọn núi phía bắc của Ly Sơn, xa kinh thành, lại khó canh tác, đã hoang phế từ lâu.
Mười mấy năm gần đây, khế đất của sơn trang đã qua tay không biết bao nhiêu phú thương quyền quý, không biết đã đổi chủ bao nhiêu lần, cuối cùng hai năm trước được người ta mua lại, tu sửa từ đầu.
Một khoản tiền lớn như núi được đổ vào, mới có được dáng vẻ thanh u tao nhã như ngày nay.
"Trời còn chưa sáng..."
Bên trong chính đường của sơn trang.
Vân Xâm Nguyệt như không có xương, nghiêng ngả tựa vào chiếc ghế dựa bên cạnh, buồn ngủ ngáp không ngừng.
"Hôm qua truy đuổi nửa quả Ly Sơn, lại còn thức đêm đưa thằng nhóc nửa sống nửa chết đó vào kinh thành giữ mạng, kết quả sáng nay chưa đến giờ Mão đã phải dậy, còn lôi cả ta đi cùng— Hầu gia nhà ngươi có phải đầu óc có vấn đề không?"
"..."
Sau cây cột bên cạnh, một nam tử ăn vận như tùy tùng đang đứng, lúc này coi như không nghe thấy lời của Vân Xâm Nguyệt, hai mắt cứ nhìn chằm chằm vào cây cột trước mặt, không hề nhúc nhích.
Vân Xâm Nguyệt lắc lắc đầu: "Không đúng, tối qua lúc ta ngủ say, cứ nghe thấy sau núi có tiếng động như ma gào quỷ khóc— chắc chắn là hầu gia nhà ngươi đã đích thân thẩm vấn hai tên xui xẻo ở Kì Châu, hắn sẽ không phải là cả đêm không chợp mắt đấy chứ?"
"..."
Cái bóng sau cây cột vẫn không có phản ứng.
"...Khúc gỗ."
Vân Xâm Nguyệt phe phẩy cây quạt, cũng không tức giận, tự mình quay đầu đi, mượn ánh nến đầy phòng, ngắm nghía bài trí trong chính đường của sơn trang.
"Phá gia, quá phá gia rồi, số bạc mà hắn ném vào Ngọc Lương sơn trang này, đủ để mua bao nhiêu phủ đệ nhà cửa ở Thượng Kinh rồi? Sao hắn lại cứ nhằm trúng cái nơi khỉ ho cò gáy này chứ?"
"Hoa khôi chuộc thân, vung tay nghìn vàng."
Ngay khi Vân Xâm Nguyệt định mở miệng lần nữa, sau tấm bình phong ngọc thạch ở chính đường, một giọng nói khoan thai lười biếng vang lên.
Trong trẻo ấm áp, như châu ngọc gõ vào nhau.
"— Bàn về phá gia, ta sao bì được với Vân tam công tử?"
Dứt lời.
Bóng người sau tấm bình phong cuối cùng cũng đã bước ra trước sảnh.
Vân Xâm Nguyệt vẻ mặt phức tạp, thẳng người dậy, quay đầu nhìn sang.
Đập vào mắt là mái tóc búi cao đội quán ngọc, đai lỏng áo lông chồn. Một bậc quân tử quang minh lỗi lạc, như ngọc như trúc.
Tấm bình phong ngọc thạch sau lưng người đó khắc cảnh núi cao nước chảy, mặt trời mọc ở phương đông, vốn là tác phẩm của danh gia Thượng Kinh, nhưng giờ đây lại bị bóng người trước nó che lấp hết cả phong thái.
Ngay cả ánh nến rực rỡ khắp sảnh đường, trước dung mạo thanh tú thần thái phi phàm đó, cũng bị át đi đến mức lu mờ không biết bao nhiêu phần.
Dù đã có chuẩn bị, Vân Xâm Nguyệt vẫn phải định thần mất mấy hơi thở mới tỉnh táo lại, uể oải thu quạt: "Sao thế, hễ sắp vào kinh thành là lại khoác lên mình bộ 'họa bì' này à?"
Họa bì là để cho quỷ mặc—
Lời này mắng quả thật rất thâm.
Chỉ là vị công tử tựa ngọc đẹp trong sương thu kia đến hàng mi dài như lông quạ cũng không hề chớp một cái, bình thản bước xuống bậc thềm.
"Xe ngựa đã ở ngoài sân, Vân tam công tử, theo ta vào kinh thành thôi."
Vân Xâm Nguyệt thở dài đứng dậy: "Ta thường xuyên nghi ngờ, năm đó Trưởng công chúa có phải đã sinh đôi không, thật ra ngươi còn có một người huynh đệ song sinh tính cách khác biệt, giả vờ là cùng một người phải không?"
Không ai để ý đến lời nói nhảm của hắn.
Chỉ là vừa đi tới bên cạnh Tạ Thanh Yến, Vân Xâm Nguyệt bỗng khựng lại, khẽ hít hít mũi: "Mùi máu tanh trên người ngươi..."
Dừng lại ở gần, Vân Xâm Nguyệt nhìn thấy mái tóc dài được búi lên của Tạ Thanh Yến, có thể lờ mờ nhận ra vẫn còn ẩm ướt.
Rõ ràng là vừa mới tắm gội xong.
Sau khi tắm gội mà trên người vẫn còn vương mùi máu tanh không tan, có thể tưởng tượng được trước khi người nọ tắm gội...
Không biết đã nghĩ tới điều gì, sắc mặt Vân Xâm Nguyệt thay đổi.
Tạ Thanh Yến liếc mắt, hàng mày sắc bén hơi nhíu lại, tựa như có ý xin lỗi: "Vẫn chưa sạch sao."
Hắn thu lại tầm mắt, "Kỳ Thương, đốt một lò Thập Lý Hương trong xe đi."
"Vâng, Hầu gia." Đổng Kỳ Thương sau cột quay người đi ra ngoài.
"...Ta còn tưởng ngươi mua về một tên thuộc hạ câm đấy," Vân Xâm Nguyệt sững lại, khóe miệng giật giật, "Ngươi cho hai kẻ đêm qua vào vạc dầu sôi nấu sống rồi à?"
