Ngôi nhà ngói xanh dần hiện ra trước mắt, A Phong không khỏi nhấc nhấc chiếc giỏ trúc, hôm nay thu hoạch bội thu, tâm trạng nàng cũng bất giác vui vẻ hẳn lên.
Nhưng giây sau, nàng lại nghĩ đến lời của thím Triệu.
“Nhà con có khách tới đấy.”
“Một thiếu niên lang đẹp tuyệt trần!”
Đẹp, thiếu niên lang? A Phong có chút hoang mang.
Nàng và Phương Mộng Bạch chẳng có người thân thích nào, khách ở đâu ra, lại còn là loại đặc biệt xinh đẹp…
Mà nói đi cũng phải nói lại, xinh đẹp…?
Từ nhỏ đến lớn, A Phong luôn là một kẻ nhan khống nặng, không khỏi nghĩ, rốt cuộc là đẹp đến mức nào? Có đẹp bằng A Bạch không?
-
Phương Mộng Bạch phiền não nhìn thiếu niên như ngọc đang ôm đàn đứng trước mặt.
“Xin lỗi…” Giọng hắn ôn hòa, khóe môi vẫn giữ nụ cười khách sáo, “Lời các hạ vừa nói, tại hạ thực sự có chút không hiểu.”
Ánh mắt Hạ Phượng Thần cũng tĩnh lặng.
Y nhìn thẳng vào mắt hắn vài giây, sau đó mới thu lại ánh mắt, giọng nói trong trẻo, nhấn mạnh: “Ngươi, Phương Mộng Bạch, là thủ đồ của Nho Môn Bạch Lộc Học Cung, cũng là phu quân của Hạ Phượng Thần ta.”
Hai tai Phương Mộng Bạch ong lên một tiếng, cảm thấy vô cùng hoang đường.
Hắn? Vì nửa câu sau của thiếu niên này quá đỗi kinh người, hắn không còn tâm trí nào để ý đến mấy từ như Bạch Lộc Học Cung hay thủ đồ, trong đầu chỉ toàn là, hắn, Hạ Phượng Thần, phu quân?
Phương Mộng Bạch ngẩn người một lúc, rồi từ từ cười khổ nói: “Hạ huynh đang nói đùa phải không?”
Hạ Phượng Thần thân hình như ngọc, đứng thẳng tắp, nhàn nhạt nói: “Ta không có tâm trạng đùa với ngươi, đi theo ta.”
“Ngươi đã tàn sát Bắc Đẩu Tam Tông, Nam Thần Tử Cực Chân Quân mấy ngày trước đã xuất quan, người của Nam Thần đang tập hợp, chuẩn bị tìm đến Bạch Lộc Học Cung đòi một lời giải thích cho Bắc Đẩu.”
“Thái Nhất Quán của chúng ta đã phái người đến trợ giúp Bạch Lộc trước rồi.”
“Tranh chấp tam tông sắp bùng nổ, không thể chậm trễ, ngươi phải đi theo ta.”
Bắc Đẩu Tam Tông, hắn, tàn, sát?
Phương Mộng Bạch ngẩng gương mặt thanh tú lên, vẻ mặt mờ mịt, chậm rãi nhấm nháp mấy từ này, chỉ cảm thấy hai năm dạy học qua, lần đầu tiên hắn như một đứa trẻ con, nghe không hiểu tiếng người.
Thiếu niên này không mời mà đến, đột nhiên xông vào cửa.
Vừa vào cửa đã gọi tên hắn, bảo hắn đi theo y.
Vừa rồi còn nói y là phu quân của hắn, hai người họ đã kết thành phu thê từ ba mươi năm trước.
Vấn đề là, hắn căn bản không quen biết y, Phương Mộng Bạch vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ.
Hơn nữa, phu quân? Sao nam nhân lại có thể kết thành phu thê với nam nhân được chứ?
Không chỉ Phương Mộng Bạch có tâm trạng phức tạp.
Tâm trạng của Hạ Phượng Thần cũng rất phức tạp.
Y và Phương Mộng Bạch đã kết khế vào ba mươi năm trước, lúc đó y bị trọng thương, mệnh cách của Phương Mộng Bạch tương trợ cho y, hắn đã chủ động đề nghị thay y xung hỉ chắn tai ương.
Y biết ơn tất cả những gì Phương Mộng Bạch đã làm cho mình, tất nhiên không thể để hắn chịu sự sỉ nhục này, mà cam tâm tình nguyện chọn phận làm thê tử của hắn.
Hai người tuy không có cái thực của phu thê, nhưng từ lâu đã có cái danh được cả thiên hạ công nhận.
Hai năm trước, Phương Mộng Bạch đã tàn sát mấy trăm người trên dưới trong dòng dõi của chưởng môn Bắc Đẩu.
Hạ Phượng Thần biết mối thâm thù huyết hải giữa hắn và Mạnh chưởng giáo của Bắc Đẩu, y không thể ngăn cản hắn, đến khi y kịp đến, Phương Mộng Bạch đã bị trọng thương, không rõ tung tích.
Hai năm qua, y vẫn luôn điều tra tung tích của hắn, cuối cùng cũng dò hỏi được hắn đã an cư lạc nghiệp, cưới vợ ở một thôn nhỏ tên là Hòe Liễu này.
Mất đi trí nhớ.
Quên đi mối thù sâu hận.
Quên đi Bạch Lộc.
Và cũng quên đi y.
Tâm tư Hạ Phượng Thần cuộn trào, mãi không thể bình lặng, chỉ là y vốn ít lời, hiếm khi để lộ tâm sự ra mặt mà thôi.
Người ngoài nhìn vào, vẫn thấy y lạnh lùng trong sáng như băng tuyết.
Hạ Phượng Thần: “Ngươi chính là thủ đồ của Bạch Lộc Học Cung, Phương Mộng Bạch.”
Y nhìn hắn thật sâu, thật kỹ một lượt, rồi nhàn nhạt nói: “Trong cuộc sống hàng ngày, chắc hẳn chính ngươi cũng có thể nhận ra một vài điều kỳ lạ.”
Phương Mộng Bạch nghe vậy, toàn thân run lên, sắc mặt lạnh lùng.
Lời của Hạ Phượng Thần đã nói trúng nỗi niềm khó nói trong lòng hắn.
Trong cuộc sống, hắn quả thực có vài điểm khác biệt so với người thường.
Từ ngày đầu tiên tỉnh lại sau khi mất trí nhớ, hắn đã nhận ra trong cơ thể có một luồng khí bí ẩn, ấm áp nuôi dưỡng toàn bộ kinh mạch, hắn cũng dựa vào luồng khí này để chữa lành vết thương trên người.
Năm ngoái, hắn và A Phong gặp phải sơn tặc, rõ ràng chưa từng cầm kiếm, nhưng để bảo vệ thê tử, hắn đã liều mình đoạt lấy bội kiếm của sơn tặc, vừa cầm lên đã có thể múa kiếm, đánh lui cả mười một, mười hai tên cướp.
Phương Mộng Bạch: “…” Lúc đó hắn còn tưởng rằng mình vì lòng yêu thương bảo vệ vợ, mới có thể vượt qua giới hạn của cơ thể, bộc phát ra tiềm năng phi thường.
Những điểm nghi vấn trong cuộc sống hàng ngày mà hắn cố tình bỏ qua, nay lại nổi lên, Phương Mộng Bạch không khỏi nhíu mày, trước mắt như thoáng qua từng tầng máu đỏ.
Trong lòng dường như hiện lên một giọng nói lạnh lùng.
Một nam nhân khinh miệt cười lạnh, “Giết.”
Mối hận thù khắc cốt ghi tâm, sự lạnh lùng coi thường mạng người, những cảm xúc mãnh liệt ấy không ngừng vang vọng trong lòng, va đập vào tâm can, khiến người ta kinh hãi.
Mồ hôi lạnh túa ra, hắn càng nghĩ càng thấy đầu đau như búa bổ, mồ hôi đầm đìa.
Mà thiếu niên tự xưng là nam thê của hắn kia, thì không hỏi han gì, chỉ im lặng đứng khoanh tay quan sát.
-
Bên này, A Phong cuối cùng cũng đẩy cửa sân, đi đến trước nhà chính.
“A Bạch?”
“Ta về rồi đây!”
Giọng nói trong trẻo của thiếu nữ khiến hai người đang im lặng đối đầu trong nhà bất giác cùng ngẩng đầu lên.
