Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Phu Quân Ta Là Nam Chính Truyện Đam Mỹ (Dịch FULL)

Chương 5: Ngươi Có Tò Mò Phương Mộng Bạch Đích Quá Khứ? (2)

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
-

Bữa ăn rất lạnh nhạt, cũng rất khó xử, yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng kim rơi, A Phong cầm đũa, da đầu tê dại, có chút hối hận vì sự đường đột vừa rồi của mình.

Nàng không giỏi giao tiếp, ngày thường đều là A Bạch phụ trách đối ngoại, nhưng bây giờ Phương Mộng Bạch rõ ràng đang có tâm sự, chau mày không nói một lời.

Hạ Phượng Thần càng không chủ động nói chuyện.

A Phong không nhịn được khẽ đá vào bắp chân Phương Mộng Bạch dưới gầm bàn.

Phương Mộng Bạch lúc này mới ngơ ngác ngẩng mặt lên.

Nàng ra hiệu bằng mắt.

Phương Mộng Bạch do dự một chút, gắp một đũa trứng xào rau hương xuân gửi vào bát nàng, “Muốn ăn cái này à? Hôm nay đặc biệt làm cho nàng đấy, ngày thường không phải nàng thích ăn nhất sao?”

A Phong: … Nàng đâu có ý đó!

A Bạch ngồi bên tay trái nàng, Hạ Phượng Thần ngồi bên tay phải, y ăn uống từ tốn, sự tồn tại rõ ràng, như một bóng đèn mấy trăm oát.

A Phong không quen thể hiện tình cảm trước mặt người khác, cảm thấy rất khổ sở.

“Ta tự gắp được…” nàng nói nhỏ.

Phương Mộng Bạch trấn tĩnh lại, cười nói: “Nàng tuổi còn nhỏ, ăn nhiều một chút, cho mau lớn…”

Loảng xoảng.

Tiếng đũa gõ vào bát sứ phát ra một âm thanh trong trẻo. Đánh thức đôi vợ chồng đang ngọt ngào.

A Phong và Phương Mộng Bạch đồng loạt quay mặt lại.

Hạ Phượng Thần mặt không đổi sắc, khẽ gật đầu: “Ta ăn xong rồi, món ăn rất ngon, đa tạ đã chiêu đãi.”

Phương Mộng Bạch thở phào, đang định mở miệng mời y đi nhanh cho.

Ai ngờ, tiểu thê tử ngây thơ nhiệt tình của nhà mình, nhìn sắc trời, đột nhiên lên tiếng: “Trời tối thế này rồi, hay là ở lại một đêm nhé?”

“…” Phương Mộng Bạch cứng đờ.

A Phong có một khuyết điểm, đó là nghĩ gì nói nấy, nói chuyện chưa bao giờ qua não, thường nói xong lại tự mình hối hận.

Bây giờ cũng vậy.

Thời cổ đại không giống hiện đại, giao thông không phát triển.

Trời vừa tối, trong thôn cũng không có xe bò để đi lại.

A Phong không nghĩ ra thiếu niên xinh đẹp yếu đuối này sẽ qua đêm như thế nào, ngủ ngoài trời trong thôn một đêm ư? Nửa đêm, lợn rừng sói hoang trên núi sẽ xuống ăn thịt người đấy.

Y quá đẹp, đẹp như một cô gái trầm lặng.

A Phong có vài phần thương cảm và hảo cảm với y.

Huống hồ chuyện về A Bạch còn chưa nói rõ.

Nhưng lời vừa dứt, không chỉ Phương Mộng Bạch im lặng, ngay cả Hạ Phượng Thần cũng im lặng một giây.

Đôi mắt đen láy của nam nhân hơi mở to.

Cuối cùng cũng để lộ ra sự dao động cảm xúc hiếm có kể từ khi gặp mặt.

Y nhìn Phương Mộng Bạch, rồi lại do dự nhìn nàng, “Có thể… không?”

Phương Mộng Bạch không chút suy nghĩ, đầu cũng không ngẩng: “Không thể—”

“Có thể.” A Phong nở một nụ cười thật tươi, thân thiện, gật đầu, “Vừa hay nhà còn phòng trống, không sao đâu, ban đêm nguy hiểm lắm.”

Nụ cười rạng rỡ của nàng phản chiếu trong mắt y, Hạ Phượng Thần lại im lặng một lúc, sau đó mới thuận nước đẩy thuyền, nghe theo lời nàng: “Đa tạ.”

Phương Mộng Bạch khựng lại, một lúc sau, mới từ từ mím môi.

Ánh mắt Hạ Phượng Thần hơi lóe lên, im lặng nhìn lại.

-

Sau bữa ăn vô vị này, Phương Mộng Bạch không nói gì, tự mình ra chum nước múc nước rửa bát.

A Phong thấy hắn không vui, do dự đi tới. Từ phía sau ôm lấy eo hắn, nhẹ nhàng áp má lên lưng hắn.

Phương Mộng Bạch sững sờ, không quay đầu lại: “A Phong?”

“A Bạch,” A Phong cẩn thận hỏi, “Chàng giận sao?”

Phương Mộng Bạch quả nhiên im lặng một lúc.

“A Bạch?” Nàng có chút bất an.

Phương Mộng Bạch nhắm mắt, ánh trăng chiếu lên hàng mi dài của hắn, hắn không nói gì.

“Ta không giận.” Một lúc sau, Phương Mộng Bạch cười khổ, đưa tay ra sau xoa đầu nàng, “Ta chỉ sợ nàng quá ngây thơ, bị người ngoài lừa gạt.”

A Phong do dự: “Chàng nói Hạ công tử… Ta cảm thấy y không phải người như vậy.”

Nụ cười trên mặt Phương Mộng Bạch cứng lại, rõ ràng là sa sầm đi một tầng, “A Phong.”

A Phong có chút chột dạ cúi đầu, ôm chặt eo hắn hơn, “Y đẹp thật mà…”

Nhan khống thì có thể trách nàng sao?

Chỉ vì chuyện nhan khống này, nàng đã bị A Bạch chọc vào trán mắng mấy lần rồi.

Nhưng có thể trách nàng sao? Chẳng phải chính hắn cũng biết nàng thích mỹ nhân, nên cố tình dụ dỗ nàng sao?

Sau khi thành thân, nàng vẫn không dám bước qua bước đó, Phương Mộng Bạch thương nàng tuổi nhỏ, nhát gan, cũng không ép nàng.

Cho đến ngày đó, sinh nhật hắn, nàng vui quá, cùng hắn uống rất nhiều rượu.

Hôm đó, trăng cũng cao như bây giờ.

Hắn uống nhiều rượu, gương mặt ốm yếu bị hơi rượu hun thành một màu đỏ ửng, trong mắt như có cả dải ngân hà sóng sánh, môi cũng đỏ mọng.

Hắn cười với nàng, say khướt sờ mặt nàng, gọi tên nàng, “A Phong, A Phong…”

Hắn biết nàng không thể chống cự lại mỹ sắc, bèn cố tình phô bày vẻ phong tình, dỗ dành nàng, dụ dỗ nàng, cùng hắn viên phòng.

“Vậy còn ta thì sao,” Phương Mộng Bạch bất đắc dĩ nói, “Ta trông không đẹp sao?”

Hắn xoay người lại, đôi tay ướt sũng nâng má nàng lên, ép nàng phải nhìn hắn, phân cao thấp, “Ta và y, ai đẹp hơn?”

A Phong không khỏi ngẩn ngơ.

Dưới ánh trăng, Phương Mộng Bạch cố ý mỉm cười, phong thái đáng yêu, vẻ đẹp của Phương Mộng Bạch không giống Hạ Phượng Thần.

Hắn là kiểu quân tử điển hình, tướng mạo cực kỳ nho nhã tuấn tú, tuy có thêm vài phần bệnh tật u uất, nhưng lại có một vẻ phong lưu yếu đuối không chịu nổi y phục của Tây Thi.

Dù sao cũng là phu quân của mình, A Phong chớp mắt, rất thiên vị.

Không cần suy nghĩ, không chút do dự nói: “Chàng đẹp nhất.”

Phương Mộng Bạch quả nhiên giãn mày, “Haizz, nàng… ta…”

Hắn thở dài, trong niềm vui sướng khóe môi lại có thêm vài phần cay đắng.

A Phong nhìn vẻ mặt hắn, cân nhắc mở lời,

“A Bạch, ta thấy y cũng không giống kẻ lừa đảo, y thật sự là bạn của chàng, chẳng lẽ chàng thật sự không muốn tìm lại ký ức của mình sao?”

Phương Mộng Bạch lại cười khổ.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6