Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Quán Rượu Nhỏ Ở Thế Giới Tận Thế (Dịch Full)

Chương 13: Chúc Mừng Bạn Nhận Được Phiếu Thuê Robot Cấp 1 X1

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
“Nước suối kia…”

“Nước suối kia cậu…”

Hai người đồng thời lên tiếng, sau khi nhìn nhau thì biết suy nghĩ của đối phương cũng tương tự.

Bia có thể giúp họ hồi phục dị năng đã tiêu hao đã đành.

Thứ nước suối này lại còn mơ hồ giúp họ đột phá.

Vậy mà chỉ bán với giá 80 điểm tín dụng!

Thứ tốt như vậy lại không xuất hiện ở Thiên Tinh Thành mà lại ở Nhai Thành của họ, thật sự không thể hiểu nổi.

Mạc Hồng Duy đi theo sau cũng không nhịn được nói: “Lần sau đến nhất định phải mua mấy ly mang về nghiên cứu kỹ mới được.”

“Vậy lát nữa tôi sẽ qua đó một chuyến nữa,” Thành Hạ nói xong, lại ra hiệu cho Lệ Diên nhìn về phía sau, “Lệ đội, cô bé kia phải làm sao?”

Nghe vậy, ba người Lệ Diên đều nhìn lại.

Họ đã đi được một đoạn khá xa, mà cô bé phía sau dường như cũng đã đi theo họ suốt quãng đường.



Giang Vãn cũng không ngờ rằng, không cần cô đề nghị hay Thành Hạ thuyết phục, cô bé kia đã tự giác đi theo mấy người họ.

Xem ra đúng là chín chắn hiểu chuyện quá mức rồi.

Tắt màn hình giám sát, Giang Vãn đứng dậy vươn vai, rồi hít một hơi thật sâu: “Nào!”

Nói xong, cô nhanh chóng mở vòng quay lớn như lần trước và nhấn nút rút thưởng.

Khoảnh khắc nhìn thấy pháo hoa nổ tung, tim Giang Vãn cũng đập nhanh hơn vài phần.

[Chúc mừng bạn nhận được Phiếu Thuê Robot cấp 1 X1]

[Chúc mừng bạn nhận được Máy Làm Bánh Mì (Cung Cấp Vô Hạn) X1]

[Chúc mừng bạn nhận được 5000 điểm tín dụng!]

Wow!

Giang Vãn cười tít cả mắt.

Phải biết rằng, robot cấp một dù là loại rẻ nhất cũng cần tới tận một vạn điểm tín dụng mới thuê được! Cộng thêm hai phần thưởng sau, cô đúng là hời to rồi!

Đợi đến khi bình tĩnh lại, Giang Vãn mới nhận ra, chưa chắc là do cô may mắn hơn mà có thể là do sự khác biệt giữa cơ hội rút thưởng do hệ thống tặng và vé rút thưởng đổi bằng điểm tích lũy.

Mà điều kiện để được tặng cơ hội rút thưởng hình như cũng là ngẫu nhiên, lúc thì là đặt tên cho quán rượu, lúc thì là tăng điểm tín nhiệm.

Không biết lần sau sẽ là khi nào nữa.

“Biết đủ là vui rồi.” Giang Vãn nhẹ nhàng vỗ ngực cho nhịp tim trở lại bình thường, cô nhấn vào giao diện hệ thống xem xét một lượt, rất nhanh đã tìm thấy mục nhà bếp mới xuất hiện trong cột thuộc tính cửa hàng.

[Quán rượu Hồ Điệp]

Quy mô: Quán rượu nhỏ (Có thể nâng cấp)

Nhân viên: 0

Kỹ năng: Dịch chuyển (Trung cấp)

Tín nhiệm: 20 (Nếu giảm xuống 0 sẽ bị buộc đóng cửa)

An toàn: Kiên cố (Che gió che mưa, chống lại kẻ thù bên ngoài)

Đặc tính: Mỗi khi tiếp đón mười vị khách đặc biệt sẽ nhận được một cơ hội rút thưởng (2/10)

[Nhà bếp] (Chờ kích hoạt)

Cấp độ: 1

Nhân viên: 0

Đặc tính: Mỗi khi bán được một trăm phần ăn sẽ nhận được 1000 điểm tín dụng (0/100)

Giang Vãn đang định nhấn nút ‘Kích hoạt’ thì đột nhiên liếc thấy số 2 ở dòng trên, tay bất giác khựng lại.

Đã có hai vị khách đặc biệt rồi sao? Từ lúc nào vậy?

Hôm qua còn chưa có, vậy là hôm nay?

Nhớ lại những vị khách hôm nay, nhóm người đeo mặt nạ chắc không phải, chẳng lẽ là hai dị năng giả bị cô dịch chuyển đi?

Hay là cô bé có thể dễ dàng lấy ra viên đá trị giá năm nghìn điểm tín dụng kia?

Nhưng cô bé còn nhỏ như vậy, lại bị hai người kia khống chế mà không hề phản kháng, không giống dị năng giả cấp cao, vậy dựa vào đâu mà bị hệ thống phán định là khách đặc biệt chứ?

Nghĩ mãi không ra, Giang Vãn dứt khoát không nghĩ nữa, chuyển sang kích hoạt nhà bếp.

[Đang kích hoạt nhà bếp.]

Lời nhắc của hệ thống vừa dứt, cảnh vật trước mắt Giang Vãn bỗng lóe lên, khi nhìn kỹ lại, cô phát hiện không gian bên trong quầy bar đã lớn hơn gấp đôi.

Quầy bar cũng dài ra rất nhiều, nhưng máy tính tiền vẫn giữ nguyên ở vị trí chính giữa.

Không gian bên trong quán rượu cũng trở nên rộng rãi hơn, giống như đã đập thông bức tường bên trái, không chỉ có thêm sáu bộ bàn ghế mà bức tường đối diện phía ngoài mới mở rộng còn được lắp một tấm kính lớn màu sẫm, trông có vẻ chỉ có thể nhìn từ trong ra ngoài.

Cô ló đầu nhìn sang phía bên kia quầy bar, quả nhiên ghế cao cũng nhiều thêm sáu chiếc — ba chiếc ở mặt trước, ba chiếc ở lối đi sát tường bên hông.

Như vậy, quán rượu có thể chứa được ba mươi chín khách cùng một lúc!

Tốt thì tốt thật, nhưng liệu có nhiều người đến vậy không?

Giang Vãn lắc đầu cười, sau đó mới quay người lại, nhìn vào trọng tâm thực sự.

Cửa nhà bếp nằm ngay cạnh phòng đơn nhỏ của cô, trên tường cạnh cửa còn có một ô cửa đưa đồ ăn, cũng nằm trong phạm vi bảo vệ của quầy bar.

Mở cửa bước vào, Giang Vãn sững sờ.

Nếu nói phong cách trang trí của quán rượu thiên về kiểu retro phương Tây, thì nhà bếp này lại hoàn toàn là phong cách hiện đại.

Toàn bộ đều có tông màu trắng sữa, từ gạch lát sàn đến tủ bếp, bàn ăn hình chữ nhật ở giữa cũng vậy, trông vừa thoải mái vừa sạch sẽ.

Chỉ là chưa có gì cả, trông trống trải, và lớn đến mức hơi quá đáng.

Giang Vãn không khỏi thấy hơi ghen tị, một cái nhà bếp mà còn lớn hơn cả phòng đơn của cô!

Nhưng cảm giác đó cũng chỉ thoáng qua, rất nhanh sau đó, Giang Vãn bắt đầu cân nhắc xem nên tiêu tiền như thế nào.

Nhưng sau khi xác nhận lại tổng số điểm tín dụng và xem qua trung tâm thương mại, cô phát hiện hoàn toàn không cần phải cân nhắc, mua hết tất cả vẫn còn thừa!

“Rượu vang, nước ngọt có ga, sữa, ca cao nóng.”

“Giá cả, ừm, lần lượt định là 60 điểm tín dụng, 40 điểm tín dụng, 80 và 100 đi.”

Nhìn quầy bar có thêm bốn loại đồ uống, trông ra dáng hơn hẳn, Giang Vãn hài lòng gật đầu, sau đó lại vào bếp, lắp đặt ba chiếc máy vừa mua cùng với máy làm bánh mì được tặng lên trên tủ bếp.

Theo sau một luồng sáng trắng, chúng như thể vốn đã ở đó, nằm ngay ngắn ở vị trí thích hợp của mình.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6