Đợi đến khi ra mắt loại đồ uống thứ ba rồi tăng giá một chút cũng không muộn.
“Khụ… khụ khụ…”
Khi tiếng ho xa lạ vang lên, Giang Vãn chỉ khẽ nhướng mí mắt, vẫn không có phản ứng gì nhiều.
Đợi đến khi người đó bước tới gần, cô mới quan sát vị khách thứ bảy của ngày hôm nay.
Anh ta không mặc áo choàng, cũng không đeo mặt nạ, mái tóc đen ngắn bù xù, râu ria lởm chởm, mắt vằn lên những tia máu, quầng mắt thì thâm đen. Nhìn từ đầu đến chân không có vết thương… xem ra là do thiếu ngủ trầm trọng, cộng thêm đã lâu không ăn uống gì.
“Thực đơn ở kia.”
Giang Vãn chỉ vào tấm bảng đen nhỏ.
Người đàn ông không nhìn sang, mà chỉ nhìn chằm chằm vào ly trà hoa quả trên tay cô, yết hầu khẽ động, “Tôi muốn cái này.”
“Xin chờ một chút.”
Giang Vãn thành thạo nhập đơn thu tiền, sau đó rót cho người đàn ông một ly trà hoa quả đầy.
Anh ta không bưng ly đi chỗ khác mà ngồi ngay xuống chiếc ghế đẩu cao trước quầy bar, ban đầu còn dè dặt nhấp từng ngụm nhỏ, sau đó thì trực tiếp ngửa cổ uống một hơi cạn sạch.
Nhờ có bức tường trong suốt bảo vệ, Giang Vãn không để ý đến anh ta, chỉ lo uống ly trà hoa quả của mình.
Mãi đến khi sắp uống hết mà không nghe thấy động tĩnh gì, cô mới không nhịn được liếc mắt qua, rồi ngẩn người.
Người đàn ông ngồi ngây ra đó, nước mắt giàn giụa, mà nước mắt vẫn không ngừng chảy, giống như một vòi nước đã được vặn mở, khiến người ta nhìn mà không khỏi nghi ngờ liệu anh ta có khóc đến mức mất nước không.
Từ sau khi không còn liên lạc với bố mẹ đã ly hôn từ sớm và thật sự sống một mình, Giang Vãn rất ít khi khóc, lại càng hiếm khi thấy người khác khóc trước mặt mình.
Lúc này, cô hoàn toàn không biết phải phản ứng ra sao.
“…”
“Họ đều chết cả rồi.”
“Khu vực nguy hiểm cấp cao còn đáng sợ hơn tưởng tượng nhiều, chúng tôi đã đi mấy ngày mấy đêm mà vẫn bị kẹt trong núi, không thể ngủ, không thể dừng lại nghỉ ngơi. Lũ quái vật như thể đang đùa giỡn với chúng tôi, trận chiến luôn dừng lại sau khi chúng bắt đi được một đồng đội, cứ lặp đi lặp lại như vậy, không thấy chút hy vọng chiến thắng nào.”
“Ngay cả đội trưởng, một dị năng giả cấp S hàng đầu, cũng bị một con trùng thú cao cấp ký sinh và nuốt chửng.”
“Vật tư của chúng tôi mất quá nửa, các đội viên còn lại gần như đều kiệt sức, không thể chiến đấu được nữa.”
“Tôi chỉ có thể chạy, cứ thế chạy mãi, không dám ngoảnh đầu lại nhìn một lần.”
“Hu hu hu…” Người đàn ông gục đầu xuống, phát ra tiếng nức nở như một đứa trẻ.
Một ngày yên bình tĩnh lặng suýt nữa đã khiến Giang Vãn quên mất, thành Nhai này nằm giữa khu vực nguy hiểm cấp cao.
Lời lẩm bẩm của người đàn ông đã hé lộ một mặt đẫm máu và tàn khốc của thế giới này.
Nhưng cô, một người đã chết đi một lần, lại không có dị năng, lấy tư cách gì để đồng cảm an ủi người khác, vẫn nên lo cho bản thân mình trước thì hơn.
Cúi đầu khẽ thở dài, Giang Vãn bấm vào máy tính tiền, giả vờ bận rộn.
Mà người đàn ông này cũng không phải đến đây để nhận được sự an ủi của cô. Sau khi tự mình khóc một hồi lâu, anh ta dần bình tĩnh lại, nhìn quanh quán rượu một lượt.
“Bà chủ, cho một ly bia.”
Anh ta đã không còn tâm trí để nghĩ xem tại sao trong một thành phố thuộc khu vực nguy hiểm cấp cao lại có một quán rượu.
Càng không muốn bận tâm, liệu đồ uống bán rẻ như vậy có mờ ám gì không.
Dù có phải chết, cũng phải làm một con ma no
Giang Vãn mang cho anh một ly bia.
Lần này, anh ta chỉ uống chưa tới nửa ly thì dường như đã nhận ra điều gì đó rồi dừng lại.
Có thể thấy rõ bằng mắt thường, vẻ mệt mỏi trên người anh ta dần tan biến, vai và lưng cũng thẳng lên, mơ hồ toát ra một khí thế khác thường.
“Ông…”
“Kengg—”
Lần này, cánh cửa sắt bị đẩy ra rất mạnh, tiếng chuông vang lên một hồi dài, sau đó mới thấy một nhóm người bước vào.
Tất cả bọn họ đều đeo chiếc mặt nạ quen thuộc. Giang Vãn nhìn kỹ một lúc mới nhận ra người đi đầu chính là thiếu niên có giọng a dua lúc sáng.
“Oa! Thật sự là quán rượu kìa, có bia với trà hoa quả!”
“Đúng là anh Kỳ nhỏ có khác, có thể tìm được nơi tốt thế này!!”
“Đợi lúc về, chúng ta có thể khoe khoang với bọn họ về hương vị của bia rồi!”
“Hạo Vũ, ở đây không có vấn đề gì chứ? Anh Lệ có biết không?”
Kỳ Hạo Vũ không thèm để ý đến bọn họ, đi thẳng đến trước quầy bar, một tay giật mặt nạ xuống, để lộ ra một khuôn mặt trắng trẻo, thanh tú.
“Chị gái, cho năm ly bia.”
Người đàn ông ngồi ở quầy bar không giấu được vẻ ngạc nhiên, lén liếc Kỳ Hạo Vũ một cái rồi lại cúi đầu xuống, không nói tiếng nào.
Giang Vãn bình thản nói: “Quán chúng tôi không bán rượu bia cho trẻ vị thành niên.”
Cô muốn kiếm tiền, nhưng vẫn phải giữ vững giới hạn của mình.
Kỳ Hạo Vũ còn chưa kịp nói gì thì một thiếu niên phía sau cậu ta đã bất mãn lên tiếng: “Cô nghĩ cô đang nói chuyện với ai thế hả? Anh Kỳ nhỏ là…”
Kỳ Hạo Vũ lạnh mặt, liếc một cái sắc lẻm để ngăn người vừa nhiều lời, đến khi quay lại thì đã khôi phục nụ cười ngây thơ của một thiếu niên.
“Vậy cho năm ly trà hoa quả đi, cảm ơn chị gái.”
Giang Vãn không nói thêm gì, pha trà hoa quả rồi nhìn mấy thiếu niên lại như lúc nãy, cười cười nói nói đi đến bàn tròn ngồi xuống. Trong mắt cô thoáng qua một tia phức tạp.
Nghe cách nói của đội trưởng Lệ lúc sáng không cho cậu ta uống bia, có thể biết Kỳ Hạo Vũ này mới mười bảy tuổi, mà cậu ta lại là đại ca trong nhóm này, xem ra những người còn lại cũng chỉ mới mười lăm, mười sáu.
Nói cách khác, bọn họ đều được sinh ra sau khi tận thế ập đến.
Sau khi sinh ra, họ chưa từng được nhìn thấy trời xanh mây trắng, cây xanh hoa đỏ, càng chưa từng được ăn những món ăn tử tế, hay vui chơi hưởng thụ.
